|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
cái túi da kia, nhất định sẽ ẩn giấu những thứ không muốn người khác biết. Cô luôn cảm thấy mình đã không thể nào thực sự tin tưởng vào một người đàn ông nữa.
Cô và Phùng Sở Sở ngồi đối diện nhau, mỗi người cầm trong tay một chén trà lạnh, tờ giấy kia cứ chình ình trước mặt như vậy, nhìn những câu hỏi lẻ tẻ phía trên, La Giai Cầm có chút khó hiểu.
“Dùng để làm gì?”
“Tranh tài, cuộc thi do tòa soạn bọn mình tổ chức, đến tham gia đi.” Phùng Sở Sở cố hết sức nói một cách uyển chuyển nhất, một cuộc tranh tài với mấy nghìn cô gái tranh đoạt một anh chàng lắm tiền, thực ra thì cô cũng đâu có nói láo.
“Thi gì vậy?” La Giai Cầm cầm bảng đăng kí lên, có chút buồn cười, nội dung bên trên đúng là lộn xộn, cái gì cũng có.
Phùng Sở Sở bị cô ấy hỏi vậy, cũng có chút ngẩn ra, nheo mắt suy nghĩ một lát, miễn cưỡng mở miệng, “Ừ thì đại khái là thi nấu cơm, làm việc nhà, đối nhân xử thế gì đó.”
La Giai Cầm vươn tay đánh một cái lên bàn tay đang đặt trên chén trà của Phùng Sở Sở, cười nói: “Đừng đùa nữa, còn định gạt mình nữa hả, nói mau, đây rốt cuộc là thứ gì hả?”
Phùng Sở Sở thấy không phỉnh phờ được nữa, hai tay chống cằm, nâng khuôn mặt núng nính lên, thở dài nói: “Aiz, đúng là không gạt được cậu. Nhưng mà, đây thực sự là một cuộc thi mà, thi giành ông xã với những người phụ nữ khác.”
Vừa nghe thấy hai chữ “ông xã”, sắc mặt La Giai Cầm chợt trầm xuống, lập tức đẩy tờ đăng kí lại: “Thế thì thôi đi, mình không tham gia đâu, cái trò tìm bạn trăm năm này không hợp với mình.”
Phùng Sở Sở còn lâu mới để ý tới, không thèm lấy lại tờ đơn kia, còn nghiêm túc nói: “Sao cậu không tham gia, cậu lên được phòng khách, xuống được nhà bếp, đồ ăn làm thì miễn chê, vẻ ngoài cũng đâu tệ, muốn ngực có ngực, muốn mông có mông, tại sao cậu không thể tham gia? Mấy cái cô chẳng có gì kia còn chẳng thấy bản thân không ổn, cậu kém bọn họ ở điểm nào chứ?”
La Giai Cầm nghe những lời này, trong lòng đã rõ ràng, Phùng Sở Sở nói đúng, nhưng, trên gương mặt của cô vẫn dâng lên vài tia u buồn, vuốt chén trà lạnh toát kia, trái tim của cô cũng giống như bị đóng băng lại.
“Sở Sở, mình và họ khác nhau, mình không thể bằng bọn họ. Bởi vì, mình là một người đàn bà đã ly dị.” Lúc La Giai Cầm nói những câu này, Phùng Sở Sở nhìn gương mặt của cô ấy, ngơ ngẩn xuất thần, trên gương mặt kia, phảng phất như có thể thấy được những giọt nước mắt. Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú – Chương 04
Đại hội tuyển mỹ thân cận
– Nam thanh niên lớn tuổi chưa lập gia đình, gặp nữ đối tượng hẹn hò.
Chỉ có thể nhìn, không thể ăn –
Ngồi trong phòng làm việc, Phùng Sở Sở kinh ngạc nhìn tờ giấy trước mặt, bên cạnh có hai tấm ảnh. Người trong ảnh, cười rất ngọt ngào, trang điểm nhẹ, quần áo vừa người lại không sặc sỡ. Nhưng một người phụ nữ như vậy lại đã ly hôn một lần.
Tờ đơn này, cuối cùng La Giai Cầm vẫn khai, Phùng Sở Sở không đoán nổi suy nghĩ trong lòng của cô ấy, là bị sự tận tình lải nhải của mình thuyết phục, hay chỉ đơn giản là làm cho có lệ với cô, hoặc là, cô ấy cũng muốn cho bản thân thêm một cơ hội?
Cô nhớ lại vẻ mặt khi La Giai Cầm đưa tờ đơn cho cô, giống như một phu nhân thành thục, rồi lại có vẻ không chút câu nệ, mặt mang nụ cười
nói: “Sở Sở, cậu đừng ngốc quá, một người đàn ông như Tô Thiên Thanh, nếu tìm một nửa mà cũng phải đao to
búa lớn khiến người khác chú ý như vậy, cậu nghĩ là anh ta sẽ thật lòng trao trái tim cho cô gái kia ư? Cuối cùng cho dù là ai thắng cũng chỉ có thể làm một bức họa xinh đẹp, treo ở cửa nhà anh ta thôi, dùng để trang trí chứ không phải để yêu. Một người đàn ông khi tìm một người vợ, có thể dùng các loại công thức điều kiện để ràng buộc, giống như là đang đo ni để đóng giày vậy, thế thì cậu nên hiểu, người mà anh ta thích nhất, chỉ có chính anh ta mà thôi.”
Phùng Sở Sở nghĩ đến đoạn đối thoại kia, nghĩ đến nhập thần. Lưu Dục đứng ở cửa gõ mấy cái liền cô mới hồi hồn lại.
Anh ta tới để mang ảnh chụp đến cho cô. Hôm đó sau khi Cindy gặp phải chuyện lớn như vậy, đương nhiên đã bị thay thế, tìm một người mẫu khác, lại chụp lại một bộ ảnh mới. Chủ đề của ảnh thực ra rất đơn giản: Cuộc sống hài hòa sau khi cưới. Đây là nội dung chuyên mục của kỳ tiếp theo mà Phùng Sở Sở phụ trách, một đề tài đơn giản cỡ nào, nhưng cũng là một đề tài khó thực hiện biết bao.
Hài hòa? Phùng Sở Sở cười lạnh, nam nữ trên thế gian này, gặp được nhau, có mấy ai có thể sống hòa hợp từ đầu đến cuối cho đến già? Trừ phi bọn họ không có tình cảm thực sự.
Ảnh chọn rất thuận lợi, đồ Lưu Dục làm ra, luôn rất hợp với khẩu vị của Phùng Sở Sở, từ khi cô vừa mới vào tòa soạn này, hai người đã bắt đầu hợp tác, nhiều lần như vậy, ý tưởng gần như đã nhất trí với nhau.
Chọn xong ảnh, tán gẫu mấy câu, Phùng Sở Sở thấy Lưu Dục hình như không có ý định rời đi, bèn tiện tay cầm một phần tài liệu lên, vừa giả bộ như có chuyện phải làm, vừa cười nheo mắt nhìn anh ta: “Còn có chuyện gì nữa không?”
Lưu Dục bị hỏi nên có chút ngượng ngập, bình thường anh ta luôn mang vẻ chủ nghĩa đàn ông, nhưng trước mặt Phùng Sở Sở, anh ta đều thử mềm mỏng hơn một chút. Lưu Dục do dự một lát, chỉ vào bàn tay được băng bó của cô, từ tốn nói: “Này, vết thương của cô, có đỡ hơn chút nào chưa?”
Phùng Sở Sở thấy anh ta hỏi đến, giơ tay lên nhìn một chút, gật đầu nói: “À, đỡ hơn nhiều rồi, đã hết đau.”
“Chỗ tôi có một loại thuốc cao, chữa da rất linh nghiệm, tôi lấy cho cô nhé.” Lưu Dục giống như đã tìm được đề tài, vô cùng hưng phấn, đứng dậy định chạy ra ngoài.
“Không cần đâu.” Phùng Sở Sở cũng cự tuyệt dứt khoát, cô nhìn Lưu Dục quay mặt lại, nghiêm túc nói, “Thật đấy, không cần đâu, cám ơn anh.”
Sự hưng phấn trên mặt Lưu Dục phút chốc hóa thành một chén nước lã, trên mặt giống như đóng một tầng băng, giọng nói trở nên lạnh nhạt hơn rất nhiều: “Được rồi, hai giờ chiều sơ tuyển, đừng quên đấy.”
Phùng Sở Sở nhìn bóng lưng xa dần của anh ta, thở dài một tiếng, ngoảnh mặt lại đã nở nụ cười, vặn vẹo đầu, công việc vẫn quan trọng hơn cả. Bạn bè và bạn trai, mặc dù chỉ kém nhau có một chữ, nhưng lại cách nhau một khoảng cách, hao hết tâm lực cũng chưa chắc đã biết làm sao vượt qua được.
Hai giờ chiều, đúng giờ tiến vào phòng họp, Phùng Sở Sở thực sự kinh hãi tại chỗ. Bình thường, cho dù có tổng biên tập đích thân đi họp, mấy ông tướng trong tòa soạn kia cũng chưa đến đúng giờ như thế này. Hôm nay không biết uống nhầm phải thuốc gì, từng anh một ngồi rất chi là chỉnh tề, mặt đầy ý cười, còn xen lẫn mấy phần hồi hộp, đồng loạt nhìn về phía Phùng Sở Sở ở cửa lớn.
“Hôm nay làm sao thế, phát tiền thưởng à? Tới sớm vậy.”
“Mặc dù không được hưởng thụ về mặt tiền bạc, nhưng mà có hưởng thụ về mặt tinh thần cũng tốt lắm rồi.” Đại Chí của phòng quảng cáo, mặt cũng toàn là chí 0, mang cái vẻ nam thanh niên lớn tuổi chưa lập gia đình khi nhìn thấy nữ đối tượng xem mặt, nhìn thấy Phùng Sở Sở, cũng không tự giác vươn tay ra, thúc giục: “Phùng chủ biên, làm ơn nộp ảnh ra đi.”
“Anh tưởng rằng có được mấy cô là mỹ nữ mà ngắm, đừng có để đến lúc ấy, nhìn thấy một đống khủng long lại bị dọa cho tối không ngủ được đấy.” Nhân viên của Phùng Sở Sở, biên tập Yến Tử dẩu miệng đứng trước cửa phòng họp, hai tay khoanh trước ngực, dáng vẻ vô cùng không phục. Bên cạnh cô nàng, một đám nữ đồng minh vây quanh, chuyện tốt trong phòng họp hôm nay, bọn họ lại chẳng có tí sơ múi gì, còn bị vô tình chặn ngoài cửa lớn.
Quan hệ của Yến Tử với Phùng Sở Sở thường ngày cũng không tệ, giờ phút này lại càng thấy ấm ức xông lên tận não, kéo tay cô bắt đầu ì xèo: “Chị Sở Sở ơi, tại sao chỉ có mấy lão này được đi chọn người, phải biết hôm nay là buổi tuyển chọn, có bao nhiêu trò hay để xem, dưa vẹo táo nứt đều tập trung một chỗ, đều là nhân viên của tòa soạn, tại sao lại chỉ để họ chọn?”
“Bởi vì mấy cô đều là nữ, hơn nữa, các cô đều tham gia cuộc thi lần này còn gì.” Một giọng nói từ tốn vang lên từ phía sau. Cả đám sợ hết hồn, vội vàng quay đầu lại nhìn, thấy người vừa nói là tổng biên tập, không dám ho he gì nữa, mấy cô nàng đứng ở cửa không tự giác đều lùi lại phía sau.
Tổng biên tập là một ông bác rất hiền hòa, bình thường tuy không hay nhiều lời nhưng rất sâu sắc, ánh mắt phía sau tròng kính thủy tinh kia có thể nhìn thấu lòng dạ của từng người. Chỉ tiếc là lại có bệnh chung của phái nam, đó chính là thiếu tóc, chưa đến tuổi trung niên đã bắt đầu lưa thưa. Giờ tuổi đã hơn năm mươi, khu vực trung ương giữa đỉnh đầu đã không có lấy một ngọn cỏ. Ông ấy cũng tốt tính, căn bản không để trong lòng, cứ để mặc chỗ đó hoang tàn như vậy, thế nên, bị người ta đặt cho cái ngoại hiệu: Đỉnh Quang Minh.
* Đỉnh Quang Minh: tên một địa danh trong truyện Ỷ Thiên Đồ Long ký, là một đỉnh thuộc dãy Hoàng Sơn – Trung Quốc, ở đây chơi chữ, Quang nghĩa là sạch trơn, Minh là sáng bóng.
Tổng biên tập đỉnh Quang Minh lúc nói chuyện luôn mang theo vài phần ý cười, nhìn mấy cô cậu nhân viên này cũng giống như đang nhìn con cái nhà mình. Thấy sắc mặt mấy cô
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




