|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
gái có chút bất mãn, bèn tiến lên vỗ vỗ vai của một trong số đó, cười nói: “Chọn phụ nữ, không phải nên nhường cho mấy cậu ấy làm sao. Đây là nghề của mấy cậu ấy còn gì, mấy cậu này còn sống không phải là để không ngừng soi mói các loại phụ nữ hay sao.”
“Tổng biên tập quá anh minh.” Hơn mười anh chàng trong phòng họp đồng loạt vỗ tay reo hò như sấm. Tổng biên tập đỉnh Quang Minh cực kỳ hài lòng, cười cười phất tay với mọi người, giống hệt như là lãnh đạo vậy, có mấy phần khí phái chững chạc.
Yến Tử còn định nói gì đó, lại bị Phùng Sở Sở ngăn lại, cô vừa đi vào phòng họp, vừa cười nói: “Thôi được rồi, đừng dài dòng nữa, dù đây có xấu hay đẹp thì các anh cũng phải tập trung vào, nếu mà chọn phải người không hợp lệ, đập vỡ bát cơm của chúng ta, hậu quả là do các anh toàn quyền phụ trách đấy.”
“Phùng chủ biên cứ tâm, bao nhiêu con mắt như vậy, sao mà chọn nhầm hàng kém được, bảo đảm sẽ giữ hết lại hàng xịn, rác rưởi sẽ bị quét không còn một mống.” Có người bắt đầu ầm ĩ lên, vỗ bàn kêu lên quái dị, “Ảnh đâu, ảnh đâu?”
Phùng Sở Sở cũng cảm thấy buồn cười, quay ra cửa dặn dò mấy tiếng, đã thấy vài người mang theo vào thùng các tông đi vào, đổ hết những phong thư bên trong xuống mặt bàn phòng họp.
Cái bàn bình thường trông to như thế mà loáng cái đã bị những phong thư này chất đầy, thậm chí còn có cảm giác sắp tràn ra ngoài. Nhìn mà khiến cho các vị nam đồng bào lắc đầu nguầy nguậy, không nhịn được vỗ ngực liên tục than: ”Aizz, đúng là mỹ nữ mạnh như hổ mà. Cậu nói xem, bao nhiêu phụ nữ như vậy, chỉ cần có một phần mười số đó chịu dời ánh mắt từ đại gia sang chúng ta, có phải cậu, tôi, mấy anh ở đây, đến bây giờ đã chẳng còn độc thân nữa rồi, đúng không?”
Cảm thán thì cảm thán, việc thì vẫn phải làm. Cuộc thi “Bạn gái cuối cùng của triệu phú này” chính là ý tưởng của Phùng Sở Sở, chính là để thúc đẩy danh tiếng và lượng tiêu thụ của tạp chí. Từ những phong thư giống như đại hồng thủy này có thể thấy, kỳ này tạp chí nhất định sẽ buôn bán rất khấm khá.
Có điều, cô là một người nhìn xa trông rộng, cô tuyệt sẽ không ngồi đây mà đắc ý với một thành tích nho nhỏ này, thứ cô suy tính, so với những thứ này nhiều hơn rất nhiều, sâu hơn rất nhiều. Cô ngồi trên ghế, nhìn mấy anh chàng đói khát kia không ngừng xé bìa thư ra xem bên trong, nhìn những tấm hình kia mà soi mói, trong lòng đã vòng quanh mười bảy mười tám khúc.
Vụ lần này, là một sách lược vẹn cả đôi đường, rất nhiều người cho rằng, một chiêu này của cô chẳng qua chỉ có thể thu hút những đối tượng tiêu thụ trung thành là phái nữ, không ai nghĩ, dã tâm của cô không chỉ có vậy. Cô hy vọng có thể đạt được một hiệu ứng liên hoàn, khiến cho một anh chàng rùa vàng đả động đến tất cả những cô gái chưa chồng, rồi lại khiến cho tất cả những cô gái chưa chồng này đả động đến tất cả những anh chàng chưa vợ. Cô muốn tất cả những thanh niên chưa lập gia đình, thậm chí là cả đã kết hôn rồi đều hướng ánh mắt đến số báo này, số tiếp theo, mười số tiếp theo nữa, thậm chí là cả mỗi một số 《 Định nghĩa phụ nữ 》 trong tương lai mười năm tới.
Ai nói một mẻ này không thể ăn cả đời? Một người thông minh, sẽ biết dùng một mẻ mà biến ra mười mẻ, chỉ có những kẻ đầu óc ngu muội kia mới ôm núi vàng mà còn phải đi xin cơm ăn.
Phùng Sở Sở nghĩ đến xuất thần, đột nhiên nghe thấy vài tiếng kêu kỳ dị, lộ ra mấy phần hạ lưu: “Hú hú, em gái này không tệ nha, thuần khiết đến mức bấm ra nước này. Thực không nỡ để em ấy trúng cứ, nếu giữ lại được cho mình thì sướng.”
Anh ta vừa nói vậy, mấy tên dê già bên cạnh đã “ầm” một tiếng xông tới, đua nhau xem ảnh của mỹ nữ.
Đại Chí nhìn lướt qua, liền khen nức nở: “Đây mới là phụ nữ chứ, mấy tấm vừa nãy, tấm nào tấm nấy đều dọa người, không phải xấu tự nhiên thì cũng là xấu nhân tạo, lớp trang điểm trên mặt ấy, dày đến mấy centimet. Aiz, Sở Sở, không phải trong thông báo đăng kí chúng ta có ghi, không chấp nhận ảnh nghệ thuật và trang điểm đậm rồi cơ mà?”
Phùng Sở Sở nhìn anh ta cười nói: “Anh tưởng mấy cô ấy sẽ nghe chắc, yên tâm, mấy cô ấy sẽ tự động loại bỏ. Giống như rõ ràng chúng ta đã quy định nhân viên tòa soạn và người nhà không được tham gia hoạt động lần này. Nhưng mà gần như tất cả các nữ đồng bào chưa lập gia đình trong tòa soạn đều tham gia đấy thôi.” Nói xong, liếc ra cửa một cái.
Đám Yến Tử biết là nói mình, tự thấy đuối lý, đành phải lục tục bỏ đi từng người một, ai đi làm việc ấy. Mấy anh chàng kia vẫn còn đang tranh đoạt tấm ảnh của mỹ nữ, Phùng Sở Sở cũng thấy hiếu kỳ, đứng dậy, thành công “cướp được” tấm ảnh giữa một đám hỗn loạn, cầm trong tay tỉ mỉ thưởng thức.
Vừa mới nhìn một cái, thiếu chút nữa đã khiến cô phát bệnh tim. Cô gái thanh thuần như nước trên tấm hình này là ai? Còn không phải chính là con nhóc Nguyễn Trữ Khanh vài ngày trước mới ngủ cùng một chăn với cô, là con nhóc Nguyễn Trữ Khanh đã lải nhải một đống lý thuyết ở chung với đàn ông với cô, là con nhóc đã có bạn trai rồi còn không biết liêm sỉ đi móc ngoáy với đại gia kia.
Phùng Sở Sở càng nghĩ càng tức giận, chẳng trách đêm hôm đó, con bé kia lại căng thẳng với quyển tạp chí như vậy, biểu hiện của có tật giật mình đây mà… Không ngờ tới, một cuộc tranh tài nho nhỏ thế này lại khiến cho nhiều cô gái lộ ra bản chất, bắt đầu đứng núi này trông núi nọ.
Đại Chí thấy Phùng Sở Sở cầm ảnh của mỹ nữ mà suy nghĩ đển thất thần, còn tưởng là cô đang ghanh tị, thừa dịp cô sững sờ, vội vàng đoạt lại tấm ảnh, nói với những người khác: “Cô này nhất định phải giữ lại, chất lượng cao nha.”
Những người khác còn chưa trả lời, Phùng Sở Sở đã hét rầm lên: “Không được!”
“Tại sao?” Chúng nam đồng bào hết sức khó hiểu, dù bọn họ vô cùng không tình nguyện đẩy con cừu non như vậy vào miệng hổ của Tô Thiên Thanh, nhưng nếu nói bằng lương tâm, cô em này mà không trúng cử, thì những người khác cũng khỏi phải xét nữa.
Phùng Sở Sở vẫn giữ vẻ mặt kiên định, liếc bọn họ một cái, lạnh lùng nói: “Tôi nói không được là không được.”
Tiểu Ngũ ngồi bên cạnh Đại Chí nóng máu, cô gái này là người đầu tiên được tuệ nhãn của anh ta chọn trúng, giờ sao chỉ với một câu nói của Phùng Sở Sở đã chặn người ta ngoài cửa được.
“Tại sao lại không được, phải có lý do chứ.” Tiểu Ngũ bình thường tuy có hơi sợ Phùng Sở Sở, nhưng đến lúc quan trọng đầu óc cũng rất tỉnh táo.
“Bởi vì cô ấy có bạn trai rồi.” Phùng Sở Sở bị bọn họ dồn ép đến phát bực, đành nói thẳng.
“Vậy thì có làm sao.” Đại Chí mang vẻ bất cần: ”Tô Thiên Thanh người ta cũng đâu nói là phải độc thân, huống chi, có bạn trai thì chia tay, không được sao, nếu có thể bám được vào Tô Thiên Thanh, còn ai muốn xài đến mấy anh chàng rách nát đó nữa.” Nói đến đây, Đại Chí mới thấy chột dạ, che miệng lại, nhìn các nam đồng bào bên cạnh đang dùng ánh mắt giết người để trừng mình. Vừa nãy chỉ tại nhanh mồm nhanh miệng, nói chuyện chẳng tính lợi hại, đả kích quá thẳng thừng. Ngẫm lại, mình cũng là đàn ông, nếu mà có một người bạn gái như vậy thì cũng thực là đủ xui xẻo. Trong lòng không khỏi lại thấy ấm ức thay cho bạn trai của Nguyễn Trữ Khanh. Nhưng cặp mắt kia của anh ta vừa mới nhìn qua nụ cười ngọt ngào của Nguyễn Trữ Khanh, chút cảm giác tội lỗi nho nhỏ trong lòng lập tức biến mất vô tung vô ảnh.
Phùng Sở Sở bị mấy câu của Đại Chí làm cho giận sôi, rõ ràng cô đang bảo vệ quyền lợi cho đám đàn ông bọn họ, nhưng nhìn bộ dạng kia của bọn họ, thực sự giống như chỉ cần có gái đẹp trước mặt, quyền lợi gì cũng có thể quăng như quăng phân chó. “Mấy người các anh, vậy là vô nguyên tắc.”
“Nhưng mà chị Phùng ơi, quyền lực hôm nay nằm trong tay bọn tôi mà, phải nghe bọn tôi chứ, chị không thể quyết định được.” Tiểu Ngũ thình lình lại nhoi lên một câu, thực sự muốn làm cho Phùng Sở Sở tức chết tươi.
Cô hung dữ trừng mấy anh chàng ở đó, loáng cái đã đoạt lấy tấm hình trong tay của Đại Chí, bỏ lại một câu “Tùy mấy người”, sau đó đã bước khỏi phòng họp, chỉ để lại tiếng kêu ai oán của Đại Chí ở phía sau: “Ôi, cô phải để ảnh lại chứ.”
*** Sao cái hố này “hẻo” thế nhỉ ~~ lẽ nào tại soái ca chưa xuất hiện nên…. Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú – Chương 05
Quy tắc huấn luyện đàn ông
– Dung túng cho đàn ông chính là tự hại bản thân mình –
Phùng Sở Sở vốn định cầm ảnh của Nguyễn Trữ Khanh, tan làm sẽ lập tức đến nhà cô nàng hỏi rõ mọi chuyện, ai ngờ một cú điện thoại của bạn trai Dương Quang gọi tới, hẹn cô buổi tối ăn cơm. Kết quả, chuyện tìm Nguyễn mỹ nhân tính sổ, chỉ đành phải lùi lại phía sau.
Tính sơ ra thì cô và Dương Quang đã ba bốn ngày rồi không gặp mặt, mỗi ngày tối đến đều gọi một cuộc điện thoại, nói chưa được mấy câu đã cúp máy. Yêu đương lâu ngày, có phải đều có cảm giác thế này, giống như tiến vào thời kỳ uể oải, lại giống như đã quen với quan hệ như vậy, cô thậm chí còn có chút giậm chân tại chỗ, chỉ muốn duy trì khoảng cách như bây giờ giữa hai người, không muốn lùi về phía sau, mà cũng không dám bước thêm một bước.
Cô nhớ lại
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




