|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
sơ của mình được.”
Phùng Sở Sở không ngờ cô ấy lại cứng đầu như vậy, còn định đã sai là sai cho trót, giận đến đỏ bừng cả mặt, kêu lên, “Tại sao?”
Nguyễn Trữ Khanh cũng đứng lên, gương mặt không còn vẻ sợ sệt, thay vào đó, là nét kiên định: “Mình nhất định phải lấy Tô Thiên Thanh.”
“Cậu….” Phùng Sở Sở bị cô ấy làm cho tức đến mức không nói ra lời, đứng sững ra ở đó, khó tin nói: “Cậu, cậu thực sự định phản bội Khương Nghị.”
“Mình không phản bội anh ta, mình căn bản chẳng nợ nần gì anh ta.”
“Cậu là bạn gái của anh ấy, như vậy còn nói là không phản bội? Cậu…”
Nguyễn Trữ Khanh không nhịn được ngắt lời Phùng Sở Sở: “Mình không còn là bạn gái của anh ta nữa, bọn mình chia tay rồi.
Phùng Sở Sở nghe thấy hai chữ “chia tay”, chẳng hề giật mình như người bình thường, trái lại, thấy vừa bực mình vừa buồn cười: “Chia tay? Chắc lại giống lần trước chứ gì, hai người mới ầm ĩ mấy câu đã đòi chia tay, mấy ngày sau lại làm hòa. Trò này hai người đã chơi bao nhiêu lần rồi, chia tay như cơm bữa. Mình bảo này, không phải cậu cố ý muốn chọc tức Khương Nghị nên mới tham gia cuộc thi kia đấy chứ?”
Nguyễn Trữ Khanh lắc đầu nói: “Không phải thế, lần này mình thực sự quyết định, phải chia tay với anh ta, mình sẽ không bao giờ làm hòa với anh ta nữa, mình chịu đủ rồi.
Phùng Sở Sở nhìn dáng vẻ của Nguyễn Trữ Khanh, cảm thấy hình như có chút không đúng. Không giống cô ấy lúc bình thường, nhìn bộ dạng này, chắc chắn đã xảy ra chuyện gì nghiêm trọng. Lập tức thu hồi cơn tức, không chỉ trích nữa mà kéo cô nàng ngồi xuống, mềm giọng hỏi: “Trữ Khanh, cậu và Khương Nghị, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?”
Nguyễn Trữ Khanh đột nhiên cảm thấy mình rất ấm ức, sống mũi cay cay, nước mắt liền rơi xuống. Lần này, Phùng Sở Sở đáng sợ cũng bị dọa cho sợ, vội vàng cầm khăn giấy lên lau cho cô ấy, vừa vuốt lưng cô ấy, hỏi: “Sao vậy? Tên kia bắt nạt cậu?”
Nguyễn Trữ Khanh cầm khăn giấy trong tay, buồn bã nhìn Phùng Sở Sở, nức nở nói: “Không phải, anh ta không bắt nạt mình. Nhưng mà, anh ta căn bản không phải đàn ông, mình không thể ở bên anh ta thêm được nữa.”
“Không phải đàn ông?” Phùng Sở Sở bị dọa cho sợ đến mức rụt đầu, cẩn thận hỏi, “Cậu nói thế là có ý gì? Chẳng lẽ, anh ta là thái giám chắc?”
“Không phải thế, anh ta mặc dù là một người đàn ông bình thường, nhưng mà biểu hiện của anh ta đến giờ chẳng hề giống một người đàn ông chân chính. Sở Sở, một người con gái như mình, cần có một người đàn ông có thể gánh vác trời đất, có thể bảo vệ che chở cho mình cả đời. Mình không muốn tìm một đứa em trai để yêu đương, cả ngày đều coi mình như chị gái mà yêu thương.”
Nghe đến đây, Phùng Sở Sở cuối cùng cũng hiểu ra một chút. Nguyễn Trữ Khanh nói quả thực không sai, mỹ nữ nhu nhược giống như cô ấy, đích thực cần một bờ vai rộng lớn vững chắc để tựa vào. Trong đầu Phùng Sở Sở hiện lên dáng vẻ của Khương Nghị, vóc người dù cũng cao, nhưng mà thân thể quả thực có hơi mảnh khảnh, hình như rất khó khiến người ta liên tưởng đến dáng vẻ nương tựa, lại còn có chút mùi son phấn.
“Nhưng anh ta đối xử với cậu đâu có tệ, vừa nghe lời, lại chịu khó, còn suốt ngày tặng quà cho cậu, đàn ông như thế, không phải loại cậu thích sao?” Phùng Sở Sở có chút khó hiểu, rốt cuộc Nguyễn Trữ Khanh chán ghét Khương Nghị ở điểm nào chứ?
Nguyễn Trữ Khanh ngừng khóc, hơi tức giận nói: “Hừ, mấy thứ anh ta mua, có thứ nào là không tiêu tiền của chị anh ta, thậm chí cả công việc thoải mái đó của anh ta cũng là cho chị anh ta bảo người tìm cho. Từ nhỏ đến lớn, có việc nào của anh ta là không dựa vào chị gái, bản thân anh ta thì có bản lĩnh gì?”
“Cậu không thích anh ta chuyện gì cũng dựa dẫm vào chị gái?”
“Sở Sở, đổi lại là cậu, cậu có thích một người đàn ông như vậy không?”
Phùng Sở Sở suy nghĩ một chút, chậm rãi lắc đầu. Quả thực, đàn ông như thế, mặc dù không có khuyết điểm trí mạng, lại khó mà khiến người ta chấp nhận được.
“Mình không phải đứa ham tiền, nhất định phải đòi hỏi anh ta làm được gì to tát, hay kiếm được nhiều tiền. Nhưng mà mình không thể lấy một người mà cả ngày cứ mang “chị gái” ra giắt bên miệng, làm chuyện gì cũng phải xin phép “chị gái”. Nếu mà kết hôn với anh ta, sau này có phải một tuần mình lên giường với anh ta mấy lần, bao giờ sinh con, thậm chí là đứa bé tên gì cũng phải nghe chị gái anh ta không?” Nguyễn Trữ Khanh càng nói càng căm phẫn, hận không thể mở miệng mắng to. Chẳng qua là trời sinh tính tình cô đã mềm dịu, những lời ác độc quá, nói không ra, cũng không bật ra khỏi mồm được.
Phùng Sở Sở hiểu cảm nhận trong lòng Nguyễn Trữ Khanh, một người đàn ông như vậy, quả thực không đáng để phó thác cả đời. Chị gái của Khương Nghị, giống như một kẻ thứ ba vô hình, luôn chắn ngang giữa bọn họ. Nếu như vậy, cho dù có kết hôn, hai người cũng không thể tiếp tục lâu dài, còn không bằng chia tay sớm thì tốt hơn.
Nghĩ đến đấy, Phùng Sở Sở không khỏi ôm lấy bả vai Nguyễn Trữ Khanh, cũng chẳng đành lòng nói thêm gì nữa.
Cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa rầm rầm, tiếng của Khương Nghị vọng vào: “Trữ Khanh, em mở cửa đi, mau mở cửa đi.”
Nhẫn, vứt nó đi
– Đàn ông chưa cai sữa so với đàn bà chưa dứt sữa, đáng sợ hơn nhiều –
Khương Nghị đột nhiên đến chơi, dọa cho Nguyễn Trữ Khanh giật mình. Cô nàng nhìn Phùng Sở Sở, thấy cô cố ý đứng dậy đi mở cửa, bèn kéo cô lại nói: “Đừng mở cửa, để anh ta đi đi, mình không muốn gặp anh ta.”
Phùng Sở Sở cười vỗ vỗ tay cô bạn, khuyên nhủ: “Cậu cứ trốn tránh anh ta mãi như vậy cũng chẳng phải cách, chẳng bằng để anh ta vào, mọi người ngồi xuống, bình tĩnh nói cho rõ ràng, có lẽ anh ta sẽ hiểu.”
Nguyễn Trữ Khanh nghe cô nói có lý, liền buông lỏng tay. Phùng Sở Sở bước lên trước, mở cửa ra. Chỉ thấy Khương Nghị đứng ngoài cửa, tay cầm một bó hoa hồng đỏ to, mặt đầy lo lắng. Vừa thấy Phùng Sở Sở, anh ta có chút giật mình, nhưng cũng nhanh chóng bình tĩnh lại, lên tiếng chào hỏi rồi bước vào nhà, mặt đầy nụ cười, chạy về phía Nguyễn Trữ Khanh.
“Anh tới làm gì?” Nguyễn Trữ Khanh đứng dậy, lạnh lùng nhìn Khương Nghị, “Tôi đã nói rồi, chúng ta chia tay, sau này anh đừng đến tìm tôi nữa.”
Khương Nghi nôn nóng, thoát cái đã nhét hoa vào trong tay Nguyễn Trữ Khanh, quỳ một chân xuống, móc từ trong túi ra một chiếc hộp bằng nhung xinh đẹp, mở ra, giơ đến trước mặt Nguyễn Trữ Khanh nói: “Anh biết, em giận anh cứ chần chừ mãi không kết hôn với em. Trước kia là do chị anh nói, anh còn trẻ, phải lập nghiệp rồi mới thành gia, cho nên anh mới lần lữa như vậy. Anh xin lỗi, Trữ Khanh, anh biết anh sai rồi. Em yên tâm, anh đã thuyết phục chị rồi, chị đồng ý cho bọn mình kết hôn, hôm nay anh tới là
để cầu hôn với em đây.”
Nguyễn Trữ Khanh nhìn Khương Nghị quỳ ở đó, người đàn ông này, từ khi tốt nghiệp
đại học đến giờ vẫn luôn ở bên cô. Hai người bọn họ, không phải không có những thời gian vui vẻ. Khi ấy cô cũng cảm thấy anh ta là một người đàn ông có thể phó thác chung thân. Nhưng càng tiếp tục cuộc yêu đương này, cô lại càng cảm thấy hy vọng kết hôn thêm mong manh. Không phải là do Khương Nghị không đủ yêu cô, cũng không phải vì cô không yêu Khương Nghị, mà là vì người chị gái vẫn chen giữa bọn họ kia, cô không thể nào có được một Khương Nghị trọn vẹn.
Bất cứ lúc nào, cho dù là kết hôn, có con, địa vị của chị gái trong lòng Khương Nghị vẫn vững chắc không thể lay chuyển. Nguyễn Trữ Khanh cô không thể nào lấy được một trăm phần trăm tình yêu của Khương Nghị. Cô không thể chịu được việc chia sẻ chồng mình với một người phụ nữ khác, hơn nữa còn là một người phụ nữ cô vĩnh viễn không thắng được. Mọi người đều nói, tình yêu tựa như nước hoa, để càng lâu, mùi thơm càng phai nhanh. Mà tình thân, lại giống như rượu lâu năm, chỉ thấy càng ngày càng nồng.
Đã vậy, cô tình nguyện chắp tay xin nhường, không chiếm được Khương Nghị trăm phần trăm, năm mươi phần trăm còn lại cô cũng không cần.
Khương Nghị thấy Nguyễn Trữ Khanh chỉ nhìn mình không nói gì, cũng không nhận lấy chiếc nhẫn, trong lòng có chút hốt hoảng, vừa muốn mở miệng giải thích, lại nghe thấy giọng nói lạnh như băng của Nguyễn Trữ Khanh từ đỉnh đầu dội xuống: “Hoa và nhẫn này, anh mang về đi. Tôi sẽ không kết hôn với anh đâu.”
“Tại sao?” Khương Nghị bật dậy từ dưới đất, hét lớn.
Nguyễn Trữ Khanh lại dị thường bình tĩnh, cô vươn tay, cầm lấy chiếc hộp trên tay Khương Nghị, nhìn chiếc nhẫn kim cương to lớn bên trong, cười khổ nói: “Viên kim cương này, chắc cũng hai cara. Tôi nghĩ, lấy tiền lương của anh chắc là không mua nổi. Khỏi cần phải nói, đây cũng là tiêu tiền của chị anh đúng không.”
Khương Nghị bị cô nói cho như vậy, có chút ngượng ngùng, ngập ngừng nói: “Là vì chị anh cứ muốn mua loại to, nói như vậy mới có vẻ có thành ý. Bây giờ anh chưa có nhiều tiền như vậy, cũng chỉ đành hỏi mượn chị ấy thôi. Có điều em yên tâm, sau này anh sẽ trả lại cho chị ấy.” Khương Nghị nói xong, có chút gấp gáp, hận không thể giơ tay lên thề với trời.
“Trả? Anh lấy gì mà trả?” Nguyễn Trữ Khanh khinh miệt nhìn anh ta, “Cả người anh, có thứ gì là không phải tiêu tiền của
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




