watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:14 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5910 Lượt

như vậy sao?” Khương Nghị có chút lẫn lộn, trong lòng anh ta, từ trước tới giờ, chị gái vẫn luôn là một sự tồn tại rất đặc biệt, một sự tồn tại có thể khiến cho anh ta an tâm.

“Đúng vậy, chị gái có thể dễ dàng bị buông tha như vậy đấy.” Phùng Sở Sở gật đầu một cái, gằn từng chữ.” Đàn ông trên đời này, cuối cùng đều phải sống trọn đời với vợ mình, chỉ có vợ mới làm bạn với anh ta đến già, đến khi chết. Mà chị gái thì sao, cho dù là lớn lên từ nhỏ cùng với nhau, cuối cùng cũng sẽ có ngày lập gia đình, rồi sẽ có một người đàn ông khác xuất hiện, coi cô ấy như vật báu, coi cô ấy là người yêu thương nhất trên thế gian này. Khương Nghị, nhân vật của anh bị sai vị trí hết rồi, anh phải là người đàn ông sẽ che chở cho Trữ Khanh kia, chứ không phải là người đàn ông sẽ che chở cho chị gái mình, chị của anh, rồi sẽ có anh rể anh đến che chở, không cần anh phải nhúng tay, anh hiểu không hả?”
Khương Nghị đã hoàn toàn không còn tức giận, anh ta nghe Phùng Sở Sở nói, những lời này, từ nhỏ đến lớn chưa có ai nói với anh ta bao giờ, mà anh ta cũng chưa từng nghĩ đến. Ý nghĩ buông tha cho chị gái, tại sao lại khiến cho anh ta thấy kỳ quái như vậy? Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú – Chương 07
Phùng Sở Sở nhìn dáng vẻ của Khương Nghị, dường như có chút tỉnh tỉnh mê mê, đành phải nói cho rạch ròi: “Nói cho cùng, chính là Trữ Khanh nó cảm thấy anh quá lệ thuộc vào chị gái anh, không giống với dáng vẻ một người em trai bình thường nên có. Nó không thể chịu được việc phải chia sẻ anh với chị gái anh, nói vậy anh đã hiểu chưa?”
Khương Nghị lắc đầu, lại nhanh chóng gật đầu một cái: “Vậy nếu sau này tôi không nghe lời chị gái nữa, có phải Trữ Khanh sẽ đồng ý kết hôn với tôi?”

Phùng Sở Sở hữu tâm vô lực, lắc đầu nói: “Tôi nghĩ không thể, sự lệ thuộc của anh vào chị gái không phải mới ngày một ngày hai, cũng chẳng thể nói bỏ là bỏ. Tuổi của Trữ Khanh cũng chẳng còn ít, cô ấy không thể chờ anh mãi được, chờ đến khi anh từ bỏ chị gái mình mới thôi. Tôi nghĩ, anh vẫn nên chấp nhận hiện thực, chia tay với nó đi. Như vậy đều tốt cho cả hai.”

Khương Nghị vừa nghe thấy hai chữ “Chia tay” liền như bị kích thích cực độ, đột nhiên bắn người lên, chỉ vào mũi Phùng Sở Sở mắng: “Nói qua nói lại, căn bản cô chẳng hề muốn giúp tôi, cô vẫn theo phe Nguyễn Trữ Khanh, muốn ép tôi chia tay với cô ấy chứ gì. Tôi cho cô hay, hôm nay tôi sẽ chết cho các người xem, tôi muốn cho các người hối hận cả đời!”

Chuyện phát triển đến mức này, rất ngoài dự kiến của Phùng Sở Sở. Không ngờ Khương Nghị còn ngây thơ hơn cô tưởng, lại còn định tự sát nữa. Cô đứng dậy muốn ngăn cản anh ta, hiềm nỗi cử động vẫn chậm hơn đàn ông, Khương Nghị đẩy cô ra, vọt tới cửa sổ, mở cánh cửa thủy tinh ra, cả người trèo qua cửa, mắt thấy sắp nhảy xuống.

“Đừng như thế.” Phùng Sở Sở cả kinh kêu to lên.

Khương Nghị quay đầu lại nhìn cô một cái, mặt đầy thê lương, gần như sắp khóc thành tiếng: “Cô hãy nói với Nguyễn Trữ Khanh, Khương Nghị tôi vì cô ấy mà chết, chỉ cần cô ấy có thể nhớ tôi cả đời, tôi đã mãn nguyện lắm rồi.”

Hiện giờ Phùng Sở Sở cứng đờ cả người, một câu cũng không phun ra được, ngẩn ra tại chỗ, ngay cả hít thở cũng cảm thấy rất khó khăn.

Khương Nghị thấy cô không trả lời, lại nói tiếp: “Cô sao thế, cô mau đồng ý với tôi. Chỉ cần cô đồng ý, tôi sẽ chẳng còn vướng bận gì, có thể yên tâm nhảy xuống.”

“Tôi sẽ không đồng ý với anh đâu.” Phùng Sở Sở cuối cùng cũng kịp phản ứng lại, hét lớn, “Anh mau xuống đi, anh mà chết như thế thì mọi chuyện coi như chấm dứt. Cùng lắm thì, cùng lắm thì tôi giúp anh khuyên Trữ Khanh quay lại.”

Trên gương mặt Khương Nghị tràn ngập vẻ tuyệt vọng, nức nở nói: “Vô ích thôi, cho dù Trữ Khanh giờ phút này có chịu trở lại bên tôi, nhưng sau này cô ấy vẫn sẽ chia tay với tôi. Tôi không thể nào nhìn cô ấy lấy một người đàn ông khác được, cho nên, tôi chết đi thì tốt hơn. Chết là coi như hết.”

“Không được, cái gì gọi là chết thì coi như hết, sao anh lại có thể ích kỷ như vậy, ném tất cả mọi chuyện cho người khác, mình thì nói đi là đi chứ?” Phùng Sở Sở không ngừng nói chuyện với Khương Nghị, muốn phân tán sự chú ý của anh ta, hy vọng có người đi qua khu nhà, thấy hành vi của Khương Nghị, kịp thời báo cảnh sát.

Khương Nghị cười khổ gật đầu một cái, nói với Phùng Sở Sở: “Đúng vậy, tôi là một kẻ ích kỷ, hơn nữa, tôi còn là một thằng nhát gan, tôi không thể chịu nổi nỗi đau khi mất đi Trữ Khanh, cho nên tôi chỉ có thể đi trước một bước?”

“Anh đến chết còn không sợ thì còn sợ gì nữa chứ? Trên đời này có rất nhiều cô gái tốt hơn Trữ Khanh, sao anh lại muốn chết một cách mất lý trí như vậy?”
“Đối với tôi mà nói, Trữ Khanh chính là người tốt nhất. Không chiếm được thứ tốt nhất, tôi thà rằng không cần gì cả.” Khương Nghị nói xong, liền không để ý đến Phùng Sở Sở, xoay người qua chỗ khác, mặt quay ra ngoài cửa sổ, hít sâu một hơi, từ từ nhắm mắt lại, trong đầu nhớ lại gương mặt của Trữ Khanh lần cuối, tiếp đó định tung người nhảy xuống.

“Này, tôi bảo này, anh ngồi trên đấy có mệt không vậy?” Dưới lầu chợt vang lên giọng nói của một người đàn ông. Tiếng nói của anh ta đột nhiên vang lên, khiến cho Khương Nghị giật cả mình, cũng tạm thời quên mất ý định nhảy lâu. Chỉ ngẩn ra nhìn người kia, hỏi: “Anh đang nói chuyện với tôi sao?”

Người đàn ông kia khẽ mỉm cười, chỉ chỉ cả khu nhà nói: “Đúng vậy, anh xem đi, trừ anh ra, có ai ngồi trên cửa sổ nữa không?”

“Tôi muốn chết, anh đừng để ý đến tôi. Anh tránh ra đi, nếu tôi mà nhảy xuống đè phải anh thì không hay đâu.”

Người đàn ông kia vỗ vỗ tay, tán dương: “Không ngờ anh còn là một người có tâm địa lương thiện như vậy. Thế này đi, trước khi anh chết, coi như để tôi làm thính giả của anh một lần, nói tôi nghe coi, sao anh lại muốn chết. Ít nhất trên đời này, còn có người biết được nỗi oan ức của anh.”

Phùng Sở Sở đứng bên trong đã sớm nghe thấy tiếng nói của người đàn ông dưới lầu, xem ra hình như người kia cũng biết ăn nói, cũng có ý giúp đỡ. Trái tim của cô cuối cùng cũng ổn định lại một chút. Nhưng không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ hy vọng người kia có thể thuyết phục Khương Nghị, khiến anh ta bỏ qua suy nghĩ tự sát thì tốt.

Khương Nghị đột nhiên lại nghe có người chịu lắng nghe ấm ức của mình, không khỏi có chút cảm kích, vịn vào cửa sổ bi thương nói: “Bạn gái tôi không cần tôi nữa, muốn chia tay với tôi.”

“Thì ra là đau khổ vì tình.” Người đàn ông dưới lầu lại vỗ tay tiếp, “Anh quả nhiên là một người tốt bụng, lại nguyện ý hy sinh nhiều như vậy, tự mình biến mất khỏi thế giới này, cho bạn gái có thể tự do đi tìm bạn trai mới. Tôi nghĩ trên đời này, người giống anh chắc chẳng còn mấy đâu.”

Khương Nghị nghe anh ta nói vậy, cảm thấy hình như có điểm không đúng, vội vàng giải thích: “Không phải thế, ý tôi không phải vậy. Tôi là muốn sau khi tôi chết rồi, bạn gái tôi sẽ lương tâm bất an cả đời, có thế, cô ấy mới vĩnh viễn nhớ về tôi, mới không thể nào đi tìm một người đàn ông khác.”

“Anh đừng có ngu.” Người đàn ông kia cười cười, “Tôi xin cam đoan, hôm nay anh chết, một tuần sau bạn gái anh sẽ quên anh ngay, lập tức sẽ lao vào vòng tay của người đàn ông khác. Sau khi anh chết, tôi nghĩ trừ cha mẹ hàng năm đốt vàng mã cho anh vào Thanh minh ra thì bạn gái anh tuyệt đối sẽ không nhớ đến anh đâu.”

“Không thể nào, tôi vì cô ấy mà chết, nhất định cô ấy sẽ nhớ đến tôi.” Khương Nghị vẫn không phục.

“Vì cô ta mà chết? Cô ấy cũng đâu phải sắp chết, đâu cần anh dùng mạng mình để đổi lấy mạng cô ấy. Nếu nói vậy, anh căn bản chẳng phải chết vì cô ấy, anh chết vì chính bản thân anh thôi. Anh chết rồi, cô ấy là người được lợi nhất, chẳng phải lo lắng gì nữa mà lại còn có thể không chút kiêng dè đi tìm người đàn ông khác. Hơn nữa, mặc dù anh có vì cô ta mà chết thật thì cô ta sẽ nhớ đến anh sao? Tôi hỏi anh, hồi nhỏ, cái bút mà anh thích nhất ấy, bây giờ anh còn nhớ nó ở đâu không?”

“Chuyện này….” Khương Nghị mờ mịt nhìn thẳng, cau mày suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng lắc đầu.

Người đàn ông dưới lầu hài lòng gật đầu nói: “Anh xem, thứ anh thích nhất cũng có thể dễ dàng quên mất như vậy. Huống chi bạn gái anh đã chẳng còn thích anh nữa, cô ấy lại càng không thể nhớ đến anh. Tôi mà là anh thì sẽ chẳng rộng lượng như vậy đâu, tôi nhất định sẽ đứng một bên xem kịch vui, xem cô ta đi tìm người đàn ông khác, xem những người kia bắt nạt cô ta thế nào, đến lúc đó, cô ta sẽ hiểu ra, trên đời này chỉ có tôi mới là người đối xử tốt nhất với cô ta.”

“Thật sự có thể như vậy sao?” Khương Nghị bán tin bán nghi. Những gì người kia nói có tuy có chút vô căn cứ, nhưng nghe vào cũng rất xuôi tai, khiến anh ta không tự chủ được mà muốn tin tưởng. Hơn nữa xem phong độ và mặt mũi của anh ta cũng là người khá xuất sắc, chắc cũng không nói láo.

“Dĩ nhiên có thể, phải cân nhắc thì mới rút ra được phán đoán tốt nhất.” Người đàn ông ưu nhã gật đầu một cái, Khương Nghị cười nói, “Sao hả, anh vẫn còn muốn chết sao?”

“Hừ, tôi mới không thèm chết đâu, tôi cũng muốn xem xem, cô ấy có thể tìm được một gã thế nào.”

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT