|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
Khương Nghị giận dỗi nói xong, xoay người lại, khó khăn lắm mới định đứng lên, dẫm trên bệ cửa sổ định quay vào phòng.
Có lẽ là do thời gian ngồi quá dài, hơn nữa tức giận trong lòng đã lâu, dùng hết sức lực, Khương Nghị chỉ cảm thấy hai chân mềm nhũn, gần như đứng không nổi, thân thể hơi lung lay, chân đạp hụt một cái, cả người nhất thời ngã ra ngoài cửa sổ.
Phùng Sở Sở thất kinh vội vàng vọt tới cửa sổ, hai tay túm lấy tay trái của Khương Nghị, dùng sức kéo vào trong nhà. Chỉ tiếc, nói cho cùng thì cô vẫn là phụ nữ, sức lực sao mà đủ, lại còn bị Khương Nghị kéo theo ra phía ngoài cửa sổ.
Người đàn ông dưới lầu thấy vậy, cũng có chút giật mình, vất vả mãi mới khuyên được giờ lại gặp phải chuyện thế này. Lập tức hô về phía Phùng Sở Sở: “Này, cô giữ anh ta đấy.”
Phùng Sở Sở túm chặt lấy tay Khương Nghị, khó khăn hô vọng xuống dưới lầu: “Anh mau đến giúp một tay, gọi cảnh sát đi, đây là nhà số 503, mau lên.”
Người đàn ông kia rút di động ra, vừa định gọi điện thoại, lại thấy thời gian quá gấp, sợ Phùng Sở Sở cầm cự không nổi, đành chạy về phía cầu thang.
Phùng Sở Sở thấy anh ta chạy đi, cho là anh ta đã chuồn mất rồi, nhất thời cảm thấy vô cùng tuyệt vọng, một chút sức lực cũng không có, gần như đã bị Khương Nghị kéo ra ngoài cửa sổ.
Khương Nghị bây giờ mới thấy, mình vốn không có gan tự tử, anh ta treo lủng lẳng bên cửa sổ, sợ đến phát khóc: “Sở Sở, cô mau cứu tôi với.”
“Tôi, tôi hết sức rồi.” Sở Sở thở hổn hển, khó khăn nói, “Anh, anh mau dùng sức, thử tự trèo lên đi, tôi sẽ giữ anh.”
“Tôi, tôi cũng hết sức rồi.”
“Anh rốt cuộc có phải đàn ông không thế, tí sức thế mà cũng không có.” Phùng Sở Sở giận đến mức quát to. Hôm nay sao mà hay ho thế? Cô rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.
Thật may là người đàn ông kia kịp thời vọt tới, nhoáng cái đã đạp tung cánh cửa, lao vào trong nhà, giúp Phùng Sở Sở kéo Khương Nghị lên.
Phùng Sở Sở mệt đến mức hai mắt biến thành màu đen, cả người ngã ngồi trên đất, không ngừng thở hổn hển. Khương Nghị cũng bị dọa cho sợ đến không nói nên lời, cả người chao đảo, gần như sắp té xỉu.
Chỉ có người đàn ông kia vẫn giữ vẻ trấn định, nhìn hai người đang ngồi sững sờ trên mặt đất, quan tâm hỏi: “Thế nào rồi, không sao chứ?”
Phùng Sở Sở khoát tay, trả lời: “Không sao, cám ơn anh nhé, tôi còn tưởng anh chạy mất rồi. Đúng rồi, anh lên bằng cách nào vậy?”
“Tôi nhấn bừa một nhà, nói 503 có người nhảy lầu, người ta liền mở cửa cho tôi vào.” Người đàn ông nhìn Phùng Sở Sở một cái, nghiêm túc nói, “Cô à, mặc dù cô có quyền nói chia tay với anh ta, nhưng xin cô chú ý phương thức một tí, đừng có bức người ta đến đường cùng.”
“Tôi?” Phùng Sở Sở có chút khó hiểu, nhìn người đàn ông kia một cái, lại nhìn qua Khương Nghị, vội vã phủ nhận nói, “Anh hiểu lầm rồi, tôi không phải bạn gái anh ta.”
Khương Nghị cũng đã hồi hồn, đứng lên từ trên đất, nói: “Cô ta là bạn tốt của bạn gái tôi, vì cô ta vẫn khuyên tôi chia tay với bạn gái nên tôi nhất thời mới tức quá, nghĩ không thông. Thực sự là cám ơn anh nhiều lắm.”
Người đàn ông kia vỗ vai Khương Nghị, cười nói: “Không có gì, đừng khách khí.” Nói xong, lại quay đầu nói với Phùng Sở Sở, “Cô là người ngoài, xen vào chuyện tình yêu của người ta làm gì? Cô xem, gây ra họa lớn như vậy.”
Phùng Sở Sở vốn thấy dáng dấp anh ta cũng đường đường một đấng nhân tài, tâm địa cũng lương thiện, lại cứu mình và Khương Nghị, trong lòng vô cùng cảm kích anh ta. Nhưng giờ nghe anh ta nói thế, chẳng hề phân biệt đúng sai đen trắng gì cả, lập tức tức đến hộc máu: “Này, anh kia, sao anh nói thế hả? Tôi tốt bụng nên mới khuyên bọn họ thôi, sao lại là lỗi của tôi hết?”
“Thân quan khó xử việc nhà, cô lấy đâu ra tự tin là có thể thuyết phục được bọn họ? Chuyện thành ra thế này, đương nhiên là cô phải chịu trách nhiệm. Lại đi khuyên người ta chia tay mà không khuyên hòa giải, phụ nữ như cô, đúng là hiếm thấy.”
Người đàn ông kia nói xong, cũng lười phải dông dài với Phùng Sở Sở, cười cười với Khương Nghị rồi xoay người ra khỏi cửa. Làm cho Phùng Sở Sở ức chế đến mức răng nghiến kèn kẹt, hận không thể xông lên ẩu đả một trận mới có thể giải mối hận trong lòng.
Nhưng mà tên kia đi rất nhanh, cô cũng tự biết chẳng phải đối thủ của anh ta, chỉ có thể trút cơn giận lên Khương Nghị đang đứng bên cạnh: “Đều tại anh gây chuyện cả, anh xem anh như cái dạng này, Trữ Khanh còn có thể kết hôn với anh sao?”
Khương Nghị chưa tỉnh hồn, lầm bầm nói: “Hừ, mình sẽ không quấn lấy cô ấy nữa, rồi một ngày nào đó cô ấy sẽ hiểu ra, mình mới là người đàn ông đối xử tốt nhất với cô ấy.” Khương Nghị vừa nói, vừa nhặt lại hộp nhẫn trong góc, đi ra ngoài.
Trong phòng giờ chỉ còn lại mình Phùng Sở Sở. Càng nghĩ càng uất, liền gọi điện ngay cho Nguyễn Trữ Khanh, triệu cô nàng về.
Nguyễn Trữ Khanh nghe thấy Khương Nghị tự sát, bị dọa cho thiếu chút nữa té xỉu, vội vàng quay lại, chỉ thấy cánh cửa nhà đã bị đạp tung, trong phòng chỉ có mình Phùng Sở Sở, cuống đến mức lao vào, hét lớn: “Khương Nghị đâu, không phải anh ấy chết rồi chứ?”
“Chưa.” Phùng Sở Sở tức giận trả lời, “Được người ta cứu, xong đi rồi, còn nói sau này sẽ không làm phiền cậu nữa.”
Nguyễn Trữ Khanh nghe vậy, nhất thời vui sướng đến nở hoa trong lòng, cuối cùng cũng gỡ được miếng cao dính này ra rồi.
Phùng Sở Sở thấy cô nàng cười tươi như hoa, cơn tức trong lòng càng thêm mãnh liệt, “Xoạt” một tiếng, đứng dậy từ trên ghế sa lon, hô lớn: “Tên đó là cái thá gì chứ, dám mắng mình.”
“Hả, Khương Nghị mắng cậu?” Lúc Nguyễn Trữ Khanh hỏi câu này, trên mặt vẫn không che giấu vẻ vui sướng. Xem ra cô nàng đã hoàn toàn hết hứng thú với Khương Nghị.
“Không phải anh ta, là một gã cứ thích tự cho là đúng.” Phùng Sở Sở xách túi lên, quay người định ra khỏi cửa, đột nhiên lại quay đầu nói với Nguyễn Trữ Khanh, “Cậu ấy, sau này mở to mắt ra một chút, trên đời này, đàn ông không ra gì, nhiều vô cùng.” Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú – Chương 08
Kẻ thù gặp mặt, vô cùng đỏ mắt
– Đàn ông quý ở chất, chứ không phải ở lượng –
Ba giờ chiều, chính là thời điểm dễ cảm thấy mệt mỏi nhất trong ngày. Cả đám người của ban biên tập, cho dù là phụ nữ hay đàn ông đều thế, giống như bị phơi khô dưới ánh mặt trời chói chang vậy, nửa gục xuống bàn, không còn sức lực để đánh gõ gì hết. Tay mặc dù vẫn làm việc, hiệu suất cũng vô cùng thấp, một giờ cùng lắm viết được một trăm chữ.
Phùng Sở Sở cất tập báo cáo đi, ngáp một cái, hơi có chút mỏi mệt. Giờ đã là cuối xuân đầu hạ, mặc dù trong phòng làm việc đều trang bị điều hòa nhưng cơ thể vẫn cảm thấy vô lực, một ngày thế này, ngay cả kẻ cuồng công việc như cô cũng cảm thấy cả người như nhũn ra, uể oải không phấn chấn.
Ngoài cửa truyền đến một loạt tiếng bước chân dồn dập, giày cao gót nện trên mặt đất, phát ra những tiếng động chát chúa, trong cái nơi yên tĩnh sau buổi trưa này, có vẻ đặc biệt rõ ràng. Yến Tử đẩy cửa vào, cũng lười phải ăn nói khách sáo, giọng nói sang sảng: “Sở Sở, Tô Thiên Thanh đến rồi, tổng biên tập bảo chị qua đấy.”
Mấy anh chàng cô nàng bên ngoài phòng làm việc, từ một khắc khi Yến Tử nhận điện thoại rồi chạy thẳng đến phòng làm việc của Sở Sở đã vểnh hết tai lên, ai có suy nghĩ riêng của người ấy, bắt đầu nghe lén cuộc đối thoại của Yến Tử và Phùng Sở Sở.
“Ừ, chị biết rồi.” Phùng Sở Sở cũng lên tinh thần, bây giờ, đại tài chủ Tô Thiên Thanh tự động chạy đến cửa, không thể nghi ngờ gì chính là sự khích lệ tốt nhất cho tinh thần suy sụp của bọn họ.
Cô bước ra khỏi phòng làm việc, nhìn lướt qua mọi người, chỉ khẽ mỉm cười, xoay người đi về phía phòng làm việc của tổng biên tập. Quả nhiên không ngoài dự đoán của cô, thậm chí còn chưa đợi cô đi xa, bên trong đã nổ tung, không thể kìm được mà thảo luận ầm ĩ.
Phùng Sở Sở gõ cửa bước vào phòng, khẽ mỉm cười với tổng biên tập đỉnh Quang Minh, bước tới trước sofa, khách khí nói: “Tổng biên tập tìm tôi có chuyện gì không?”
Đỉnh Quang Minh chỉ chỉ người trẻ tuổi bên cạnh, hòa ái cười nói: “Lại đây, cô cũng làm quen đi, tiên sinh Tô Thiên Thanh, sau này cô còn phải bận bịu nhiều đấy.”
Thực ra ngay từ khi bước vào Phùng Sở Sở đã chú ý đến người đàn ông mặc đồ âu thẳng thớm kia. Nhưng cô lại vờ như không thèm để ý chút nào, thậm chí còn không thèm liếc nhìn mặt người ta một cái, chẳng qua cũng chỉ là bạn làm ăn, ngay cả câu nịnh nọt cũng không thèm nói.
Tô Thiên Thanh mặc dù cũng có chút kiêu ngạo, nhưng đối với lần hợp tác cùng Định nghĩa phụ nữ này cũng cực kỳ coi trọng, vừa nghe thấy người chỉ đạo hạng mục lần này là Phùng Sở Sở đã đến, đương nhiên là đứng dậy, vươn tay ra, định khách sáo mấy câu.
Cõi đời này, có lẽ thực sự có chuyện trùng hợp như vậy, giống như trong sách đã nói, không phải oan gia không đụng đầu. Tô Thiên Thanh mới vươn tay ra một nửa, bỗng nhìn thấy mặt của Phùng Sở Sở, giống như là kẻ chết đói gặp phải thùng nước gạo vậy, tiến thối lưỡng nan, do dự. Bàn tay kia, đến cùng là nên đưa ra tiếp hay là rụt lại, trong thời gian
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




