|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
phức cho cô như vậy. Giày cô hỏng rồi, để tôi đền cho cô đôi khác.”
“Không cần, cũng không phải chuyện gì to tát. Đời này chúng ta ai mà chẳng có lúc mang phiền toái đến cho người bên cạnh.” Nguyễn Trữ Khanh từ xưa đến giờ đều bị Phùng Sở Sở coi là người đẹp bao cỏ, nếu mà nghe thấy những lời đầy triết lý này của cô nàng, chỉ e sẽ ngất xỉu tại chỗ, định nghĩa cô nàng lại từ đầu.
Chuyện giải quyết xong, cả hai mỗi người một ngả, một vào thang máy, một ra thang máy, cánh cửa kia, khi nó chậm rãi khép lại, giống như đã ngăn cách thứ gì đó, lại giống như đang liên kết điều gì.
Thời gian qua rất mau, bị Tô Thiên Thanh quấy rối như vậy, cũng sắp đến giờ tan tầm. Phùng Sở Sở nhfin đồng hồ một chút, nghĩ Nguyễn Trữ Khanh chắc cũng sắp đến liền bắt đầu dọn dẹp đồ đạc trên bàn, thuận tiện chờ mỹ nhân giá lâm.
Nguyễn Trữ Khanh lần đầu tiên đến tòa soạn, lúc đi ngang qua phòng làm việc lớn, mấy anh chàng Tiểu Chí nhìn đến dẹt cả mắt. Chuyện khiến bọn họ giật mình hơn chính là, Nguyễn Trữ Khanh chính là con cừu non mà bọn họ tranh đến ngươi chết ta sống với Phùng Sở Sở nhất quyết muốn giữ lại để nhét vào miệng con cọp Tô Thiên Thanh.
Sau khí thấy người thực, mấy anh chàng càng hối hận đến tái cả lòng. Sớm biết thế đã không tận tình như vậy, cứ chọn hết dưa vẹo táo nứt nhét cho Tô Thiên Thanh, còn đem mỹ nhân thế kia để lại cho mình mới đúng. Dù sao đàn ông có tiền sợ gì không tìm được phụ nữ đẹp, đâu như bọn họ, có đứng trước mặt mỹ nhân cũng khó có cơ hội lọt vào mắt xanh của nàng.
Yến Tử chỉ đường cho Nguyễn Trữ Khanh, xong lại biết được thân phận thật của cô từ người bên cạnh, không khỏi có chút nổi giận. Mấy cô nhân viên nữ trong tòa soạn như bọn cô, mặc dù dáng dấp có khá khẩm hơn, đều bị mấy lão kia quan báo tư thù, đẩy hết ra ngoài. Không ngờ tới bạn của chủ biên rõ ràng có bạn trai rồi lại có thể công khai trúng tuyển. Lòng nghĩ vậy, một luồng ghen tức dâng lên tận tim.
Nguyễn Trữ Khanh thì không biết được tâm lý hoạt động của đám người trong cái văn phòng nho nhỏ kia, một lòng muốn tìm Phùng Sở Sở, tìm một phương án thích đáng cho… đôi giày của mình.
Phùng Sở Sở nhìn xong lại thấy chỉ là việc cỏn con, căn bản chẳng để trong lòng, lại kéo Nguyễn Trữ Khanh, phun ra một bụng tức: “Mình thật không ngờ tới, Tô Thiên Thanh kia lại chính là cái tên đó.”
“Tên nào?”
Phùng Sở Sở bĩu môi, khinh thường nói: “Chính là cái tên đã cứu Khương Nghị ấy. Đúng là oan gia ngõ hẹp, chỉ sợ hoạt động này sau này không biết còn thu hút bao nhiêu con thiêu thân nữa. Mình khuyên cậu, sớm dứt ra thì tốt hơn, không cần thiết cứ phải treo cổ trên cành cây kia của anh ta. Người như cậu, cho dù muốn cả cánh rừng cũng đâu phải việc khó.”
Nguyễn Trữ Khanh căn bản chẳng nghe lọt tai, vừa suy nghĩ cho đôi giày của mình, vừa như suy tư nói: “Nếu cả cánh rừng đều là một đám cành khô gỗ mục, vậy mình tình nguyện lấy gốc cây đại thụ vạn năm không đổ như Tô Thiên Thanh. Đàn ông quý ở chất, chứ không phải ở lượng.” Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú – Chương 09
Đấu võ mồm
– Thứ mà phụ nữ có thể khoe khoang cả đời, đơn giản chính là đàn ông và con cái –
Dương Quang lái xe đến đón Phùng Sở Sở tan làm, tiện đường đưa Nguyễn Trữ Khanh về nhà đổi giày. Hôm nay với phần lớn mọi người mà nói chỉ là một ngày bình thường, nhưng đối với Phùng Sở Sở và Nguyễn Trữ Khanh thì đây lại là một ngày khiến cho người ta cảm thấy vô cùng phiền toái. Tối nay hai người có một buổi họp mặt bạn bè thời đại học, ngoài mặt thì nói là vì mọi người đã lâu không gặp, cần phải liên lạc tình cảm, trên thực tế là ẩn chứa âm mưu, nguy hiểm trùng trùng.
Phùng Sở Sở là người thông minh, đã sớm nhìn thấu ý đồ của người chủ trì, vậy nên đành phải mời Dương Quang đi theo cô để giữ thể diện. Về phần Nguyễn Trữ Khanh, cô nàng chẳng mảy may lo lắng. Dù sao trời sinh cô ấy đã có một gương mặt vô hại từ người đến vật, năm đó số con trai trong lớp xiêu lòng vì cô nàng không thiếu, đến nay vẫn có không ít người vẫn còn nhộn nhạo. Chỉ e là mấy cô nàng mang theo bạn trai phải lo lắng nhiều hơn thôi, quản lý ánh mắt người đàn ông của mình cũng chẳng phải chuyện dễ dàng.
Quả nhiên, khi Phùng Sở Sở dẫn Dương Quang, đi theo sau Nguyễn Trữ Khanh vào phòng bao riêng của nhà hàng, đũa của tất cả những anh chàng đang ngồi ở đó không tự giác mà đều ngừng lại. Sắc mặt của mấy cô bạn gái bên cạnh họ dường như cũng tâm ý tương thông với mấy cái đũa kia, trong nháy mắt đều hạ thấp xuống. Quả nhiên, gái đẹp là kẻ thù của mọi phụ nữ.
Phùng Sở Sở vừa chào hỏi với mọi người, vừa kéo Dương Quang vào ngồi, ánh mắt liếc qua những người đàn ông ở đây, so sánh một lượt, xác điịnh Dương Quang tư chất xuất chúng cao hơn một bậc xong mới yên lòng. Mặc dù cô không có tý hứng thú nào với việc so bì này, nhưng một khi đã đụng phải rồi thì vẫn sẽ toàn lực ứng phó, không cam lòng rớt lại phía sau.
Sau khi mọi người ngồi vào chỗ đã bắt đầu tán gẫu. Ngồi bên cạnh Nguyễn Trữ Khanh là một cô nàng cắt tóc ngắn thời thượng, còn có một đứa bé tròn một tuổi ngồi trên đùi, hoạt bát hiếu động.
Nguyễn Trữ Khanh mặc dù vẫn không thích cô bạn Hà Phương Mai đã lên chức mẹ này cho lắm, có điều thấy cậu nhóc kia cũng đáng yêu, liền tùy ý ăn mấy miếng, thuận tiện chọc nó chơi.
Hà Phương Mai liếc nhìn Nguyễn Trữ Khanh trông vẫn trẻ trung như thiếu nữ một cái, trong lòng khó chịu không nói thành lời. Hồi còn đi học, mặc dù cô ta vẫn tự cho mình là mỹ nữ, có điều trong lớp lại có một Từ Tịch Tịch và một Nguyễn Trữ Khanh, một thì xinh đẹp như hoa, một lại thanh thuần như nước, một mỹ nữ phải dùng đồ trang điểm để vẽ ra như cô ta, đứng trước mặt bọn họ, rõ ràng chẳng đáng xem.
Không ngờ mấy năm rồi, hôm nay gặp lại, cô ta lập tức lại bị hạ xuống, càng nghĩ càng không phục, chỉ cố tỏ ra vẻ khen ngợi nói: “Trữ Khanh này, tốt nghiệp đại học được mấy năm rồi, sao cậu vẫn xinh đẹp như trước thế? Năm ấy cậu với Từ Tịch Tịch là hai bông hoa của lớp mình đấy.”
Nguyễn Trữ Khanh không quen nghe cái giọng dở dở ương ương đó của cô ta, nhưng lại không muốn bất lịch sự trước mặt mọi người, đành phải khách khí hùa theo nói: “Tôi nào có lợi hại như cậu, con trai cũng đã nhớn từng này rồi, thật là khiến cho người ta phải hâm mộ.”
Nói đến con trai, Hà Phương Mai cuối cùng cũng nở một nụ cười thật lòng, vừa nghịch tay cậu con trai vừa nói: “Nó ấy à, bướng bỉnh lắm ấy, mệt chết đi được. Lại nói, tôi nghe đâu Từ Tịch Tịch cũng đã mang thai rồi nên hôm nay mới không đến được. Đúng là không ngờ nổi, năm ấy cậu ta có bao nhiêu người theo đuổi như vậy mà cuối cùng lại lấy anh chàng Tô Bách kia.”
Phùng Sở Sở đang nói chuyện với người khác, nghe thấy Hà Phương Mai nói vậy, liền ngừng lại, làm bộ gắp thức ăn cho Dương Quang, cười cười tiếp lời: “Cái anh chàng Tô Bách này, nói ra thì đúng là một kẻ si tình đệ nhất từ trước đến nay. Thời buổi này, có thể tìm được một người đàn ông yêu mình mười năm, hai mươi năm, đúng là còn khó hơn cả trúng xổ số. Tịch Tịch đúng là tốt số, có vài người ấy, muốn tìm một người đàn ông yêu mình một hai năm thôi cũng đã là hy vọng xa vời rồi.”
Hà Phương Mai chỉ cảm thấy những lời Phùng Sở Sở nói ra tựa như kim châm, từng câu chữ đâm vào tim cô ta. Hôm nay cô ta chỉ đưa con trai tới, chồng không đi cùng, rất nhiều người đã thấy rõ, nhưng để nói huỵch toẹt ra được như Phùng Sở Sở thì không ai dám.
Ngồi đối diện Phùng Sở Sở là một cô nàng béo ú, từ lúc vừa đặt mông xuống đã bắt đầu ăn không ngừng, món nào ngon là không chịu bỏ sót. Mọi người đã sớm quen với thói ham ăn của cô ta, chỉ coi như không thấy.
Cô ta nghe thấy Phùng Sở Sở chế nhạo Hà Phương Mai, có chút mất hứng, cũng chẳng bởi vì Hà Phương Mai, chỉ đơn giản là vì không ưa kiểu cách của Phùng Sở Sở mà thôi. Cô ta liếc Dương Quang một cái, thấy bề ngoài anh ta không tệ, trong lòng càng thêm không phùng, cười giả lả nói với Phùng Sở Sở: “Sở Sở này, giới thiệu bạn trai của cậu với bọn này đi.”
Phùng Sở Sở nhìn Dương Quang một cái, cười nói: “Anh ấy tên là Dương Quang.”
Cô béo hình như chưa hài lòng với đáp án này, tiếp tục hỏi dồn: “Làm việc ở đâu vậy?”
Lần này, ngay cả Dương Quang cũng có chút ngượng ngập, anh chưa từng bị bạn của bạn gái tra hỏi bao giờ, tình cảnh này cũng chỉ mới gặp lần đầu. Anh ho nhẹ một tiếng, khiêm tốn nói: “Cũng chỉ là đi làm công cho người ta thôi.”
Cô béo vừa nghe thế, hiển nhiên rất sung sướng, hảo sảng cười nói: “Tôi thấy anh Dương đây trông cũng ra vẻ nhân tài, còn tưởng là làm ăn lớn kiếm tiền nhiều chứ. Không biết anh Dương có hứng thú với đầu tư không, tôi có thể giới thiệu ông xã nhà tôi cho anh, anh ấy là quản lý đầu tư đấy.”
Khi nói đến hai chữ “Quản lý”, cô béo cố ý nhấn mạnh, có vẻ rất kiêu ngạo. Phùng Sở Sở không nhịn được khinh bỉ một phát, quả nhiên cô không có lầm, mục đích của mấy người này khi đến đây, chẳng qua là để khoe khoang mà thôi.
“Không cần, anh ấy không hứng thú gì với đầu tư đâu, kiếm tiền đàng hoàng vẫn tốt hơn.” Phùng Sở Sở cự tuyệt rất kiên quyết, “Bây giờ không phải đang khủng hoảng kinh tế
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




