watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:14 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5924 Lượt

Phùng Sở Sở mà không thấy cô?”

“Bởi vì tôi đã sớm rời khỏi nơi đó, mẹ tôi gọi điện bảo tôi về nhà một chuyến, tôi để Sở Sở giúp tôi khuyên nhủ anh ta một chút. Ai ngờ lại gây ra chuyện lớn như vậy.” Nguyễn Trữ Khanh mặc dù không tận mắt nhìn thấy cảnh Khương Nghị tự sát, nhưng giờ nghĩ đến vẫn cảm thấy hơi sợ. Nếu anh ta mà chết thật thì cô phải làm sao?

“Thực ra thì tôi sớm phải đoán ra bạn gái của anh ta chính là cô mới đúng. Lúc tôi đưa cô về nhà, biết nhà cô ở khu đó, mà cô lại là bạn của Phùng Sở Sở, vậy mà tôi vẫn không nghĩ đến.”

“Cho nên tôi chọn chính miệng nói cho anh biết, nếu anh thực sự muốn yêu đương với tôi, tôi hy vọng chúng ta có thể thẳng thắn với nhau. Mặc dù anh có rất nhiều tiền nhưng không có nghĩa là anh phải làm một kẻ coi tiền như rác, để cho tất cả phụ nữ khoắng một khoản.” Nguyễn Trữ Khanh nói vô cùng tình chân ý thiết, không chỉ có Tô Thiên Thanh, ngay cả chính bản thân cô cũng sắp bị cảm động. Có điều, lời này không phải là những lời dối trá, những gì cô nói, quả thực là thật lòng.

Tô Thiên Thanh vuốt mũi, nở nụ cười. Nguyễn Trữ Khanh nói không sai, dường như tất cả phụ nữ đều cảm thấy anh có tiền, chính là trời sinh ra để cho bọn họ làm thịt. Nếu như anh không muốn, chẳng những không được bao dung, trái lại còn bị người ta nhạo báng. Thế giới này, từ bao giờ lại đặt ra một quy định như vậy cho người có tiền?

Tiếp đó, hai người bắt đầu ăn cơm, tán gẫu vài chuyện linh tinh. Tô Thiên Thanh mặc dù biết Lưu Dục và một đám ký giả vẫn đang chú ý đến bọn họ. Nhưng trực giác của anh lại cảm nhận thấy, dường như ở một góc nào đó, có một cặp mắt vẫn đang nhìn theo bọn họ chằm chằm.

Ăn cơm tối xong, Tô Thiên Thanh đề nghị lái xe đi hóng gió, Nguyễn Trữ Khanh không cự tuyệt, lên xe cùng anh ta. Đám Lưu Dục đã đi về, Yến Tử bày tỏ sự thật vọng vô cùng với lần này. Bởi vì cuộc hẹn hôm nay chẳng có gì đặc sắc để xem, chẳng trách Phùng Sở Sở không đi, lại để cho cô đến ngó. Về nhà còn phải viết thành báo cáo chi tiết, Yến Tử đột nhiên cảm thấy, hình như mình bị đùa giỡn.

Lúc ra khỏi nhà hàng, một cơn gió đêm lành lạnh ập vào mặt, Tô Thiên Thanh đi đằng trước, có thể cảm giác được rõ ràng xung quanh có không ít kẻ đang mai phục, vừa thấy anh đi tới đã vụng về quay ra nhìn về hướng khác. Nhưng mấy chiếc máy ảnh trong tay đã bán đứng họ.

Hai người một trước một sau lên xe, hất bụi mà đi. Có điều, anh cũng chẳng lo lắng, anh sẽ không làm gì với Nguyễn Trữ Khanh cả, cho nên bọn họ cũng chẳng thể đào ra được tin tức gì hết.

Hôm nay anh cố ý lái một chiếc xe mui trần, chính là để ăn xong thì đưa Nguyễn Trữ Khanh đi hóng gió. Đã từng có một khoảng thời gian anh thực sự cảm thấy Nguyễn Trữ Khanh chính là người phù hợp nhất với mình. Dáng dấp xinh đẹp lại không phô trương, làm người cũng khiêm tốn, tính khí lại tốt. Cho nên cuộc hẹn lần này, anh hy vọng có thể ở bên cạnh cô ta nhiều hơn một chút, hiểu thêm về cô ta hơn một chút.

Nhưng, từ cuộc nói chuyện khi dùng cơm lúc nãy, anh mơ hồ ngửi ra được chút mùi vị. Mặc dù Nguyễn Trữ Khanh ngoài miệng thì nói có vẻ cảm thấy rất hứng thú với anh, thích tiền của anh, muốn lấy anh. Nhưng trên thực tế, anh lại phát hiện ra Nguyễn Trữ Khanh có chút chùn bước, cô ta không chủ động như những cô gái bình thường. Thậm chí còn có cảm giác muốn buông tay.

Là vì sự kiện bêu xấu trước mặt mọi người lần trước, hay là vì nguyên do khác? Tô Thiên Thanh rất muốn biết.

Xe chạy trên đường vào ban đêm, tốc độ rất nhanh. Không có tiếng nhạc, chỉ có tiếng gió thổi qua bên tai. Tầm mắt của Tô Thiên Thanh vẫn cố định ở phía trước, đột nhiên mở miệng nói: “Nguyễn tiểu thư, cô cảm thấy kết hôn với tôi có nghĩa lý gì không?”
“Sao lại hỏi vậy?” Giọng nói của Nguyễn Trữ Khanh, nghe vào có chút lãnh đạm.

“Có lẽ tôi nên hỏi là, kết hôn với một người không có tình cảm, có nghĩa lý gì không?”
“Tình cảm?” Nguyễn Trữ Khanh bật cười, ”Tôi và Khương Nghị, chính là người mà anh đã cứu ấy, giữa chúng tôi có đến mấy năm tình cảm. Cho đến tận lúc chia tay, tôi thực ra vẫn còn tình cảm với anh ta. Nhưng chúng tôi lại không thể đi đến tận cùng. Hôn nhân là một thứ rất phức tạp, tình cảm không phải là thứ duy nhất, thậm chí còn không nhất thiết phải có.”

Hai tay của Tô Thiên Thanh vô ý thức vỗ lên tay lái: “Thực sự là như vậy sao? Tôi vẫn cảm thấy, phụ nữ khi nghĩ về hôn nhân, luôn đặt tình yêu lên vị trí đầu tiên.”

“Vậy thì anh sai rồi. Phụ nữ bây giờ, khi nghĩ đến hôn nhân, thường đặt tình yêu vào vị trí cuối cùng.”

“Vậy thì thứ gì mới là quan trọng nhất trong lòng phụ nữ?”
“Tiền.” Nguyễn Trữ Khanh lạnh lùng phun ra chữ này, không chút để ý đến chuyện người đàn ông bên cạnh có thể sẽ vì những gì mình nói mà chạy mất dép. Cô đã từng mong muốn lấy anh ta biết bao, nhưng giờ, suy nghĩ của cô đã thay đổi.

“Nhưng tôi lại cảm thấy, cô sẽ không lấy tôi vì tiền.”

“Chẳng lẽ anh cảm thấy tôi sẽ lấy anh vì anh trông đẹp trai à?” Nguyễn Trữ Khanh cười cười nhìn Tô Thiên Thanh, lại thấy được vẻ mặt nghiêm túc của anh ta, dường như đang suy nghĩ vấn đề gì khó khăn.

Vốn định nói đùa với anh ta mấy câu, nhưng thấy nét mặt nghiêm trang của Tô Thiên Thanh, Nguyễn Trữ Khanh lại yên vị ngồi trên ghế, im lặng không nói gì.

“Tôi cảm thấy, có người đang theo dõi chúng ta.” Tô Thiên Thanh nhẹ nhàng nói một câu như vậy, dọa cho Nguyễn Trữ Khanh giật mình. Giọng nói kia nghe vào, tựa như Tu La trong đêm tối vậy. Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú – Chương 29
Hiện trường tai nạn xe cộ

– Cố ý mưu sát, thuộc về tội hình sự, phải nhờ đến quan tòa –

Tiếng gió xẹt qua vành tai, mang lời của Tô Thiên Thanh truyền vào tai Nguyễn Trữ Khanh. Nghe thấy phía sau có người đang theo dõi bọn họ, Nguyễn Trữ Khanh vội vàng quay đầu lại, muốn nhìn cho rõ.

Con đường này buổi tối tuy vắng vẻ nhưng cũng không phải chỉ có mình chiếc xe này của bọn họ. Quay đầu lại nhìn kỹ, quả thực có mấy chiếc xe đang theo ở phía sau. Nhưng điều này vẫn chưa thể nói rõ lên gì cả.

“Tại sao anh lại cảm thấy những người đó đang đi theo chúng ta?” Nguyễn Trữ Khanh cũng không biết, tối nay bên ngoài nhà hàng có rất nhiều phóng viên mai phục.

Tô Thiên Thanh hơi mỉm cười nói: “Thực ra thì tôi đã sớm biết đám phóng viên kia sẽ chờ ngoài cửa rồi. Có điều, đang đi theo sau chúng ta, trừ bọn họ ra, hình như còn cả những người khác nữa.”

“Phóng viên?” Nguyễn Trữ Khanh quả nhiên lấy làm kinh hãi, “Chẳng lẽ vừa rồi lúc chúng ta ăn cơm cũng bị bọn họ chụp lại?”

“Cũng chỉ là vài tấm ảnh thôi, cô không phải lo lắng, dù sao chúng ta cũng đâu làm chuyện gì không thể để người khác nhìn thấy được. Bọn họ chỉ có thể đứng bên ngoài chụp, chắc ngay cả mặt cũng không chụp rõ.” Tô Thiên Thanh từ tốn an ủi Nguyễn Trữ Khanh.

“Vậy anh nói còn những người khác nữa, là ai chứ?”

“Chuyện này tôi cũng không biết.” Tô Thiên Thanh nhìn vào kính chiếu hậu, chiếc SUV đen sì kia đang tăng tốc lao về phía bọn họ. Mặc dù trong lòng cảm thấy bất an nhưng anh vẫn không nói cho Nguyễn Trữ Khanh. Không muốn cô vì vậy mà nơm nớp lo lắng. Việc anh phải làm giờ phút này là nghĩ cách để cắt đuôi chiếc xe kia.

Bàn chân giẫm trên chân ga rõ ràng dùng sức hơn rất nhiều, Tô Thiên Thanh muốn kiểm tra gã đằng sau, liền cố ý tăng tốc. Quả nhiên không ngoài dự đoán của anh, chiếc xe kia vừa thấy anh tăng tốc, lập tức cũng theo sát, cắn chặt không buông.

Tô Thiên Thanh có chút bực dọc, nhìn qua thì tên này hình như cố ý muốn chọc giận anh vậy. Lại nhìn về phía sau, trừ chiếc xe kia, xe của đám phóng viên đã bị bỏ lại tít sau.

Tô Thiên Thanh lách qua hai làn xe, thỉnh thoảng lại vượt lên, định dùng những chiếc xe khác để ngăn cản chiếc SUV màu đen kia lại. Có điều tài lái xe của kẻ kia dường như cũng không tệ, mặc dù không đuổi kịp được anh nhưng trước sau vẫn không bị rớt lại, luôn giữ nguyên khoảng cách chừng năm mươi mét phía sau Tô Thiên Thanh.

“Người kia là ai?” Nguyễn Trữ Khanh có chút bất an, “Cũng là phóng viên sao?”

“Không biết. Có lẽ phải, có lẽ không phải, nhìn hắn lái xe liều mạng như vậy, không giống phóng viên săn tin. Dù sao hai chúng ta cũng không tính là nhân vật lớn gì, không cần phải liều mạng đến mức đó chứ đúng không?”

Nguyễn Trữ Khanh cũng bị chiếc xe kia làm cho tâm thần bất an, thỉnh thoảng lại quay đầu lại nhìn. Chỉ tiếc, bóng đêm quá dày, đèn đường lại quá mờ ảo, ngoài hình dạng của chiếc xe ra thì không thấy được bất cứ gì khác. Thậm chí ngay cả người lái xe là nam hay nữ cũng không thể phân biệt rõ ràng.

Cứ truy đuổi một trước một sau như vậy nửa ngày, Tô Thiên Thanh đột nhiên quẹo vào lề đường, đạp phanh xe, vững vàng dừng lại. Anh quyết định, nói chuyện tử tế với kẻ kia một lần.

Nhưng ngoài dự liệu của anh, chiếc xe kia không hề táp vào lề đường như anh nghĩ mà lại lướt qua bọn họ, đi về phía giao lộ đằng trước, quẹo sang bên trái.

Chẳng lẽ là mình đã nghĩ nhiều? Tô Thiên Thanh nghi hoặc suy nghĩ trong chốc lát, lại thấy chiếc xe kia không phóng ra từ con đường phía bên trái, nghĩ chắc là đã đi xa rồi. Vậy nên, anh lại nổ máy, lái về phía trước.

Đúng vào lúc bọn họ chạy qua giao lộ, chiếc SUV màu đen kia lại đột nhiên vọt ra từ

Trang: [<] 1, 40, 41, [42] ,43 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT