|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
tiểu thư, sửa bộ đồ nhỏ lại mà thôi.
“Cô đã làm, không phải chỉ có chừng ấy thôi đúng không.” Tô Thiên Thanh đưa tay về phía Phùng Sở Sở, ý bảo cô đưa bộ lễ phục kia ra.
Bộ đồ bị trải lên chiếc bàn hội nghị to đùng, khóa kéo ở phần lưng cho thấy rõ ràng nó đã bị người ta làm gì đó.
Cherry cẩn thận nhìn đầu chỉ, khẳng định nói: “Đây là bị người ta cắt đứt.”
“Cô Cherry quả nhiên rất chuyên nghiệp.” Chung Tiền Danh đúng lúc nịnh nọt một câu.
“Nhưng như vậy cũng không thể chứng minh là có liên quan đến Tiểu Mẫn được.” Cherry không hề bị mấy lời nịnh nọt lay động, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Tô Thiên Thanh, nghiêm túc nói, “Tiểu Mẫn căn bản không việc gì phải cắt đứt nó. Cô ấy là trợ lý của tôi, cũng giống như tôi, đều đứng về phía Nguyễn Trữ Khanh. Cô ấy là tác phẩm của hai chúng tôi, sự thành công thất bại của cô ấy trực tiếp liên quan đến danh dự của chúng tôi, Tiểu Mẫn không phải mới làm nghề này ngày một ngày hai, cô ấy chẳng lẽ không hiểu được đạo lý này sao, tự đập vỡ bát cơm của mình?”
Tô Thiên Thanh gật đầu một cái, tỏ vẻ đồng ý với những gì cô ta nói, nhưng lời anh nói ra lại hoàn toàn trái ngược với vẻ mặt: “Đúng như lời cô Cherry nói, Vu Tiểu Mẫn làm một trợ lý của một chuyên viên trang điểm chuyên nghiệp, đương nhiên sẽ không phạm phải sai lầm cấp thấp như vậy. Nhưng nếu như nói cô ta không phải phạm sai lầm, mà là cố ý làm vậy thì khác.”
“Tại sao cô ấy phải làm vậy?”
“Để báo thù.” Phùng Sở Sở ngồi trên xe lăn, đột nhiên chen vào nói.
“Báo thù?” Cherry khó hiểu nhìn Phùng Sở Sở, “Báo thù ai cơ chứ, tôi sao? Vu Tiểu Mẫn, chị có làm chuyện gì có lỗi với em sao?”
“Cô không phải hoảng.” Phùng Sở Sở đẩy bánh xe, di chuyển đến bên cạnh Cherry, “Cô ta muốn báo thù, không phải nhắm vào cô, mà có liên quan đến cái chân này của tôi.”
“Chân của cô?” Cherry càng thêm hồ đồ.
“Khoảng hai mươi ngày trước, cũng chính là trong vòng tranh tài lần trước, chân của tôi bị thương. Mà nguyên nhân đều là do một người tên là Tống Ngọc Hâm. Theo những lời cô ta nói sau đó, lúc ấy cô ta vì ghen tỵ Nguyễn Trữ Khanh được bên truyền thông chú ý, sợ cô ấy trở thành điểm nóng, vậy nên lúc ở trên cầu thang đã đưa chân ra, định ngáng cô ấy. Rất đáng tiếc, chuyện này bị tôi thấy được, lúc ấy vì cứu Nguyễn Trữ Khanh nên tôi không cẩn thận bị trẹo chân.”
Cherry nghe xong, vẫn như chìm trong mây mù, một lúc lâu mới lên tiếng: “Nhưng chuyện này thì liên quan gì đếnTiểu Mẫn? Cho dù muốn báo thù cũng phải là cái cô Tống Ngọc Hâm kia ra tay mới đúng chứ.”
“Nhưng cô ta sau lần tranh tài đó đã bị hủy bỏ tư cách dự thi, cho nên cô ta căn bản không vào được hiện trường của cuộc tranh tài mấy ngày trước, mà trùng hợp, Vu Tiểu Mẫn lại vào được, làm trợ lý của cô, công khai bước vào hiện trường tranh tài. Có lẽ lúc bắt đầu thi, cô ta còn chưa định làm gì. Nhưng khi Nguyễn Trữ Khanh giao cho cô ta chiếc váy, tất cả đã thay đổi.”
“Tiểu Mẫn, em nói đi, chuyện đó có thực sự liên quan đến em không?” Cherry nắm lấy tay Vu Tiểu Mẫn, gấp gáp hỏi dồn.
Sắc mặt Vu Tiểu Mẫn rất khó coi, cơ hồ không còn huyết sắc. Cô ta trốn tránh một lúc lâu, cuối cùng mới gật đầu một cái, thừa nhận nói: “Đúng vậy, tất cả đều do tôi làm.”
“Tại sao?!”
“Bởi vì Tống Ngọc Hâm là chị họ của tôi. Cũng chỉ vì Nguyễn Trữ Khanh nên chị ấy mới mất tư cách tranh tài. Kể từ sau cuộc thi kia, chị ấy về nhà, cả ngày tự nhốt mình trong phòng, không chịu gặp người khác, cũng không chịu đi hẹn hò nữa. Thậm chí còn nói, đời này sẽ không lập gia đình nữa. Cho nên, tôi hận Nguyễn Trữ Khanh, tôi muốn bêu xấu cô ta trước mặt mọi người, khiến cho cô ta nếm thử mùi vị bị người khác cười nhạo.”
“Chuyện của chị cô, từ đầu tới cuối, chẳng hề liên quan đến tôi.” Nguyễn Trữ Khanh bước lên, mặt đầy lạnh lùng, nhìn Vu Tiểu Mẫn nói, “Cú ngáng kia, là cô ta tự mình gây ra, tất cả những gì xảy ra sau đó, tất cả đều bắt nguồn từ cô ta chứ không phải là tôi. Tôi và cô ta không thù không oán, cô ta lại lòng dạ hẹp hòi, muốn đẩy tôi vào chỗ chết. Người như vậy, gây ra hành vi như vậy, cô lại còn ngang nhiên đẩy trách nhiệm lên người tôi?! Quả nhiên, nói các cô không phải chị em thì chẳng ai tin nổi.”
Vu Tiểu Mẫn bị Nguyễn Trữ Khanh mắng đến không dám nói lại, chỉ mím môi, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, lúc nào cũng có thể rơi xuống.
“Vốn là sau khi chuyện chị gái cô xảy ra, mặc dù tôi cũng rất tức giận nhưng tôi vẫn không báo cảnh sát, không truy cứu. Nhưng không ngờ tới người nhà các cô đều là cùng một hạng người. Cho nên lần này tôi quyết đinh, tôi phải báo cảnh sát, nếu như không xử phạt các người, các người còn tự cho mình là đúng mãi, thế giới này đều phải xoay quanh các người, chỉ cần là việc các người muốn thì tất cả đều đúng. Người khác dù có làm gì, chỉ cần đe dọa đến các người thì chính là sai.”
“Cô, cô định làm gì?” Vu Tiểu Mẫn vừa nghe vậy, lập tức căng thẳng, vội vàng bật dậy từ trên chỗ ngồi.
“Báo cảnh sát.” Nguyễn Trữ Khanh mặt không thay đổi nói, tiếp đó lấy di động ra, định gọi điện thoại.
“Đừng, Nguyễn tiểu thư, tôi xin cô, đừng báo cảnh sát.” Vu Tiểu Mẫn cuối cùng cũng khóc rống lên, nắm lấy tay Nguyễn Trữ Khanh, ngăn cản cô gọi cho cảnh sát.
Nguyễn Trữ Khanh vừa đẩy tay cô ta ra, vừa nhét điện thoạt vào trong tay Phùng Sở Sở, nói: “Cậu gọi giúp mình.”
Vu Tiểu Mẫn thấy vậy, giống như phát điên lao tới định cướp di động trong tay Phùng Sở Sở, lại bị Chung Tiền Danh vươn tay chặn lại, chỉ có thể gào thét ầm ĩ trong phòng họp, hiện trường trong thời gian ngắn, có chút mất khống chế.
“Bốp”, một cái tát chát chúa, đánh vào mặt Tiểu Mẫn, cuối cùng cũng khiến cô ta yên tĩnh lại. Cherry thả tay xuống, bước tới trước mặt Nguyễn Trữ Khanh, thành khẩn nói: “Nguyễn tiểu thư, hy vọng cô có thể nể mặt tôi mà tha thứ cho con bé lần này. Cô cũng biết người trẻ tuổi ra ngoài kiếm sống không dễ dàng chút nào. Nếu chuyện này mà thành án, sau này tương lai của cô ấy sẽ bị hủy hoại hoàn toàn. Hy vọng cô nể tình mọi người đều là phụ nữ cả, tha cho con bé một lần.”
Nguyễn Trữ Khanh không ngờ Cherry lại đích thân ra mặt cầu cạnh vì Tiểu Mẫn. Cô vốn là người dễ mềm lòng, vừa rồi nói vậy cũng chỉ là do hai ba lượt bị người ta chọc đến, nhất thời nổi nóng mà thôi. Giờ phút này thấy Tiểu Mẫn khóc đến đáng thương, Cherry lại nói đến tình chân ý thiết như vậy. Nên cũng chỉ biết lặng lẽ gật đầu một cái.
Nếu Nguyễn Trữ Khanh cũng đã gật đầu đồng ý, những người khác cũng không tiện nói gì. Vu Tiểu Mẫn bị Cherry kéo ra khỏi công ty của Tô Thiên Thanh, những người khác thì ai về vị trí nấy, chuyện này, cứ thế chấm dứt, từ từ bị lãng quên trong trí nhớ của mọi người.
Mấy ngày kế tiếp, chân của Phùng Sở Sở dần dần cũng lành lại, công việc thì chất đống ngày càng nhiều. Cô lúc nào cũng bận đến mức quên cả tan làm, nếu không phải Dương Quang mỗi ngày đúng giờ đến đón, chỉ sợ cô cũng qua đêm luôn ở trong phòng làm việc chưa biết chừng.
Trải qua vòng tỷ thí trước, chỉ còn dư lại năm vị mỹ nữ cuối cùng trúng cử vào vòng chung kết. Nguyễn Trữ Khanh vốn cho là mình nhất định sẽ bị loại, không ngờ, Tô Thiên Thanh lại rất nể tình giữ cô lại.
Kết quả này vừa tung ra, cuộc thi “Bạn gái cuối cùng của triệu phú” lập tức lại nhảy lên trang đầu của các tờ báo lớn. Luận âm mưu, luận quan hệ, vô số tin tức từ từ bùng nổ. Có người nói, Tô Thiên Thanh đã chọn Nguyễn Trữ Khanh là người chiến thắng cuối cùng nên mới cực lực ủng hộ cô ấy như vậy. Cũng có người nói, Nguyễn Trữ Khanh có quan hệ không tầm thường với tòa soạn, là một quân cờ bọn họ cố ý gài vào để nằm vùng trong cuộc thi này.
Khắp nơi tin tức dậy trời dậy đất ào ào ập tới, tất cả lại chỉ toàn là một vài tin túm gió nắm bóng, thậm chí là bịa đặt. Có điều, cũng có người bày tỏ sự tán thưởng đối với quyết định lần này, cảm thấy từ bức ảnh được chụp lại từ hiện trường, Nguyễn Trữ Khanh không chỉ có vẻ ngoài xinh đẹp, dáng người cũng rất xuất chúng, mặc dù bị lõa lồ trước mặt mọi người nhưng cũng không ảnh hưởng đến hình tượng của cô ấy. Cho nên cô ấy có trúng tuyển cũng hợp tình hợp lý.
Vòng so tài tiếp theo, khác biệt rất lớn với những lần trước. Cuộc thi mang tiếng là xem mắt này, rốt cục cũng tiến hành đến công đoạn hẹn hò thực sự theo nghĩa đen. Năm vị mỹ nữ còn lại này sẽ chia ra tiến hành hẹn hò dưới hình thức một chọi một với Tô Thiên Thanh.
Từ ăn cơm cho đến dạo phố, rồi đến xem phim, những gì nam nữ thường làm khi hẹn hò, Tô Thiên Thanh đều phải lần lượt làm cùng bọn họ. Giờ anh ta thực đúng là may mắn, may mắn là chỉ có năm người, nếu mà ngay từ đầu đã dùng cách thức này, chỉ sợ bà xã còn chưa tìm được, anh ta đã mệt chết rồi.
Cuộc hẹn hò đầu tiên được sắp xếp vào một tuần sau khi danh sách thí sinh đạt yêu cầu được cống bố. Lần này, bên truyền thông không hề được mời, dù sao chẳng ai thích lúc hẹn hò lại có người khác nhìn chằm chằm bên cạnh. Tô Thiên Thanh mặc dù thích ra vẻ nhưng về điểm này, anh ta không khác gì với người bình thường.
Có điều, truyền thông vẫn theo sát không bỏ qua bất cứ một nội dung
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




