|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
điểm chờ sẽ sốt ruột.”
“Tôi chỉ hỏi mấy câu thôi.” Phùng Sở Sở kéo cô ta ngồi xuống, mở miệng hỏi. “Vừa rồi trong lúc hóa trang có xảy ra chuyện gì đặc biệt không?”
Cô gái kia tỏ vẻ chợt hiểu ra, nhỏ giọng nói: “Có phải là liên quan đến chuyện trên sân khấu?”
Phùng Sở Sở gật đầu một cái. Cô gái kia bèn nói tiếp: “Thực ra thì tôi cũng ngẫm qua, có điều vừa nãy mọi người đều bận nhiều việc, cũng không để ý đến chuyện gì. Cô gái kia hóa trang xong là đi thay quần áo, hình như không có chuyện gì cả.”
“Vậy bộ đồ kia trước đó đặt ở đâu?” Yến Tử thuận miệng hỏi một câu.
“À, là thế này, thí sinh chọn xong trang phục, khi quay về đây hóa trang, trang phục sẽ đặt một bên, không ai động đến hết. Có điều, tôi nhớ ra rồi, bộ đồ của cô gái kia hình như có bị sửa. Cô ấy bảo là rộng quá, muốn làm cho nhỏ bớt, tôi nhớ lúc đó, Tiểu Mẫn còn hỏi mượn ghim băng của tôi.”
“Tiểu Mẫn là ai?”
“Là một trợ lý, trợ lý đi theo chị Cherry, chị Cherry chính là chuyên viên trang điểm cho cô gái vừa gặp chuyện không may đó.”
Cô gái kia nói xong liền vội vã ra ngoài. Phùng Sở Sở cảm thấy từ lời của cô ta nói, hình như cũng chẳng nghe ra vấn đề gì. Trang phục quá rộng, sửa cho nhỏ bớt cũng bình thường, chẳng qua là, rõ ràng đã làm cho nhỏ lại rồi tại sao còn bị tuột xuống được?
Phùng Sở Sở phân công Yến Tử lấy bộ đồ vừa bị tuột xuống khi nãy đến, cô muốn nghiên cứu tỉ mỉ một chút. Chờ nửa ngày, Yến Tử vẫn chưa quay lại, Phùng Sở Sở có chút mất kiên nhẫn, vừa định gọi điện cho cô nàng, đã thấy Tô Thiên Thanh cầm bộ đồ, đẩy cửa bước vào.
“Sao lại là anh, Yến Tử đâu?”
“Cô ấy vì tìm bộ đồ này, chạy gãy cả chân, giờ lại bị tổng biên tập của các cô gọi đi làm việc khác rồi. Tôi mang tới hộ cô ấy.” Tô Thiên Thanh nói rất chi là đương nhiên, đặt mông ngồi trên sa lon.
“Đây là chuyện của em gái chạy việc chứ, anh là mỏ vàng của tiết mục, là ông chủ, vậy mà lại làm chuyện này, đám ký giả bên ngoài lại không thấy hứng thú gì sao?” Phùng Sở Sở lấy tay đẩy xe, đến gần Tô Thiên Thanh, giật lấy chiếc váy trong tay anh ta, cẩn thận nhìn.
“Bọn họ? Sớm đã biến sạch, để chặn Nguyễn Trữ Khanh chắc chạy hết ra cửa rồi. Có điều nghe nói là không chặn được vậy nên lại chạy về viết báo cáo. Tin tức ngày mai, chắc rất nóng bỏng.”
Phùng Sở Sở liếc anh ta một cái, căm hận nói: “Bọn họ mà dám đăng, tôi sẽ kiện chết bọn họ.”
Tô Thiên Thanh cười an ủi cô nói: “Thôi đi, chuyện kiểu này cô cũng đừng quá để ý. Chuyện cô phải làm chính là bắt đầu từ mai, phải cấm chỉ Nguyễn Trữ Khanh xem tất cả các loại báo chí và ti vi. Thực ra thì chuyện này, nói thẳng ra cũng chẳng có gì, coi như là ra bãi biển để người ta chụp áo tắm thôi, căn bản không có gì đáng ngại.”
Chuyện này bị Tô Thiên Thanh nói vậy, nghe vào hình như cũng tương đối khiến người ta dễ dàng tiếp nhận. Thực ra thì nghĩ thoáng ra, cũng chỉ là mặc bộ đồ tắm hai mảnh, mấy cuộc thi người đẹp trên ti vi vốn đều có một vòng mặc áo tắm này. Nguyễn Trữ Khanh mặc dù xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, nhưng cũng không đến nỗi to tát.
“Chờ đã, anh vẫn chưa nói, anh đến đây làm gì?” Phùng Sở Sở đột nhiên đổi giọng, lại nhằm vào Tô Thiên Thanh.
Tô Thiên Thanh vuốt bộ đồ, cười như không cười nói: “Tôi chỉ muốn tự mình tra rõ, đã xảy ra chuyện gì? Trang phục mà tôi thuê đến, chất lượng chắc không kém đến vậy.”
“Cũng chưa chắc, không phải vẫn có một bộ bị xé rách đấy sao?” Phùng Sở Sở nhịn cười, giả bộ nghiêm túc nói.
“Nếu mà dùng để xé, vậy thì mặc bao tải còn an toàn hơn, vừa chắc lại khó xé.” Tô Thiên Thanh cũng học cô, nghiêm mặt nói.
Chợt, ánh mắt của anh bị một thứ hấp dẫn, anh cầm lấy bộ lễ phục kia, nhíu mày hỏi: “Đây là cái gì?” Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú – Chương 27
Bàn tay đen đằng sau bức màn
– Bêu rếu trước mặt mọi người, hủy hình tượng của người khác là phương thức hại người độc nhất của phụ nữ. –
Phùng Sở Sở và Tô Thiên Thanh mỗi người nắm một đầu chiếc váy, ánh mắt rơi vào chiếc khóa kéo nằm trên lưng váy. Chiếc khóa kéo này là loại khóa chìm, sau khi kéo lên, không nhìn kỹ thì khó mà nhận ra. Nhưng lúc này nó lại có chút kỳ quái, không hề gắn chặt vào vải mà lại lỏng lẻo treo ngược ở đó, dường như chỉ cần dùng tay kéo là có thể dựt nó ra khỏi chiếc váy.
Nhìn lại những chỗ khác trên chiếc váy, quả thực có dấu vết dùng ghim băng để sửa cho nhỏ lại, xem ra cô gái vừa nãy không nói sai, trợ lý Tiểu Mẫn của Cherry quả thực từng giúp Nguyễn Trữ Khanh sửa qua chiếc váy. Vấn đề không xảy ra ở ghim băng, cho nên điểm mấu chốt khiến chiếc váy trở nên rộng ra mà tuột xuống không nằm ở ghim băng, mà là ở chiếc khóa kéo này.
Phùng Sở Sở nhẹ nhàng kéo kéo chiếc khóa kéo kia, quả nhiên không ngoài dự liệu, dễ dàng kéo được nó xuống. Nhìn đường chỉ được khâu lại kia đã bị cắt thành mấy sợi. Cho dù khí lực của Nguyễn Trữ Khanh có lớn hơn nữa, cùng lắm cũng chỉ khiến cho vải bị toạc ra mà thôi, muốn dựt đứt đường chỉ này thành mấy đoạn, ngẫm cũng thấy cô ấy chưa đủ sức. Những đường chỉ này, nhìn qua hình như là do bị cắt.
Phùng Sở Sở liếc nhìn Tô Thiên Thanh, trong lòng đã có đáp án. Có điều là lúc này, cả hai đều im lặng không nói gì, một thu hồi chiếc váy, một thì quay người bỏ đi, coi như chuyện này chưa từng xảy ra.
Nguyễn Trữ Khanh dường như giống y như lời Tô Thiên Thanh nói, không hề đặt sự kiện bị lột sạch trơn ra ở trong lòng. Khổ sở chừng một ngày xong, tâm trạng lại khôi phục như thường, thậm chí còn có thể tự mình giễu cợt khi bị người khác nhét lên báo, nói là sớm biết có cơ hội này thì phải tạo dáng một chút, hình chụp ra mới đẹp mắt.
Người trong cuộc biểu hiện tự nhiên lại rộng lượng như vậy, trái lại có chút ngoài dự kiến của truyền thông. Đám ký giả kia, kể từ khi có được bản thảo này đã bám đuôi theo Nguyễn Trữ Khanh cả ngày, hy vọng lấy được chút tài liệu tiếp tục quay về thêm mắm thêm muối một phen. Nói ví dụ như là người trong cuộc vì chuyện này mà mất ăn mất ngủ, mặt mũi tiều tụy, mượn rượu giải sầu, thậm chí là có khuynh hướng tự sát.
Chỉ tiếc, cuộc sống yên bình của Nguyễn Trữ Khanh đã đánh tan vọng tưởng của họ. Bọn họ theo đuôi mấy ngày, phát hiện chẳng có thu hoạch gì, đồng loạt rút lui. Chuyện này dù sao cũng chỉ là chuyện nhỏ, so ra thì kém với tin tức của những minh tinh hàng đầu.
Mà ở một góc khác mà bọn họ không chú ý, giờ phút này lại đang trình diễn một màn kịch hay.
Trên tầng lầu nơi làm việc của Tô Thiên Thanh, có một phòng họp. Chuyên viên trang điểm Cherry và trợ lý của cô ta, Tiểu Mẫn đều đang ngồi ở bên trong. Ngoài ra, người hầu ngự dụng của Tô Thiên Thanh, Chung Tiền Danh cũng đang ngồi trước bàn, tán gẫu câu được câu chăng với hai người kia.
Cherry có vẻ mất kiên nhẫn, thỉnh thoảng lại xem đồng hồ, nhìn Chung Tiền Danh ai oán nói: “Tiểu Chung này, tôi còn đầy việc đây này, bao giờ Tô tổng mới tới?”
“Đừng nóng vội, anh ấy đang chờ một người bạn, tôi vừa mới gọi điện rồi, nhiều nhất là năm phút nữa là đến ngay, đến ngay ấy mà.” Chung Tiền Danh một mặt trấn an Cherry, một mặt cười hì hì chỉ chỉ đồng hồ đeo tay.
“Vậy… Tô tổng mời bọn tôi tới vì chuyện gì thế?” Tiểu Mẫn xem ra rất nhát gan, e dè hỏi.
“Để hai vị đợi lâu.” Tô Thiên Thanh đột nhiên đẩy cửa bước vào, phía sau anh là Phùng Sở Sở và Nguyễn Trữ Khanh. Ba người bước vào trong, trước tiên chào hỏi với những người khác, sau đó ngồi xuống, trên mặt đều mang theo vẻ nghiêm trọng.
Cherry thấy Nguyễn Trữ Khanh, nhíu mày một cái, cô ta đã đoán ra, Tô Thiên Thanh tìm bọn họ vì việc gì, vậy nên nói ngay vào đề: “Tô tổng tìm chúng tôi tới, nói vậy chắc là vì chuyện trang phục của Nguyễn tiểu thư mấy ngày trước đúng không?”
“Không sai, Cherry, cô quả nhiên rất thông minh.”
“Nếu là vì bộ đồ đó thì tôi cảm thấy không có việc của hai chúng tôi, dù sao bộ đồ đó không phải do chúng tôi cung cấp, cũng chẳng phải do bọn tôi chọn giúp Nguyễn tiểu thư. Từ đầu tới cuối, tôi chỉ phụ trách hóa trang và làm tóc giúp cô ấy, trang phục có vấn đề, việc này không thể trách chúng tôi được.” Cherry gật đầu với trợ lý Tiểu Mẫn một cái, ra hiệu cho cô ta đứng dậy, hai người chuẩn bị bỏ đi.
“Aiz, chờ một chút.” Chung Tiền Danh xông tới, mặt mày tươi cười chặn hai người lại.
“Cậu định làm gì!” Cherry có chút mất hứng, mặt đầy tức giận nhìn Chung Tiền Danh.
“Cô Cherry không cần phải căng thẳng, nghe tôi nói đã.” Tô Thiên Thanh lẳng lặng đi đến trước mặt hai người, làm động tác mời, kéo hai người quay lại chỗ ngồi.
Tiếp đó, anh mới tiếp tục nói: “Cô Cherry nói không sai, chuyện trang phục quả thực không hề liên quan đến cô. Hôm nay mời cô tới cũng không phải để chất vấn, chẳng qua là hy vọng cô có thể nhìn cho rõ bộ mặt thật của một kẻ khác cùng với chúng tôi mà thôi. Mà ngươi kia, chính là cô, Vu Tiểu Mẫn.” Tô Thiên Thanh đột nhiên đổi giọng, giơ tay chỉ vào Vu Tiểu Mẫn vẫn im lặng từ nãy đến giờ.
Tiểu Mẫn bị lời nói của anh làm cho sợ hết hồn, trên mặt hiện lên vẻ kinh hoàng, lắc đầu nói: “Chuyện này, chuyện này không liên quan đến tôi. Tôi, lúc ấy tôi chỉ nghe lời Nguyễn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




