|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
mặt long trọng này, cho nên, bên truyền thông vẫn cảm thấy rất mới lạ, hy vọng có thể giật được tin tức độc nhất vô nhị nào đó.
Quy tắc tranh tài thực ra rất đơn giản, so với hai lần trước phải tự mình mó tay, lần này, thí sinh thực ra không cần phải hao tâm tổn trí lắm. Bọn họ chỉ cần chọn lựa bộ đồ mà mình hài lòng trong đống quần áo, sau đó giao cho chuyên gia trang điểm, nhờ bọn họ giúp đỡ hóa trang tạo hình là được.
Cho nên cửa ải này, phần lớn là khảo nghiệm tố chất dung mạo của thí sinh, thứ này, nước đến chân mới nhảy thì khó mà bù đắp được.
Từ buổi sáng Nguyễn Trữ Khanh đã có chút bất an trong lòng. Nhất là khi cô nhìn thấy Dương Quang đến xem náo nhiệt ở hậu đài, lại càng thêm ngẩn người tại chỗ, căng thẳng không nói thành lời.
Lúc Dương Quang nhìn thấy Nguyễn Trữ Khanh cũng có chút ngượng ngùng. Chuyện ngày đó, thực ra thì sau khi anh tỉnh lại đã chẳng hề có ấn tượng gì hết. Nhưng Phùng Sở Sở đã kể hết những gì nghe được thấy được cho anh, nhất là còn nói Nguyễn Trữ Khanh lên án anh, nói anh đã nói với cô ấy một đống linh ta linh tinh.
Nhưng, đến cùng là anh đã nói những gì? Phùng Sở Sở cũng không rõ ràng, trên đời này, chắc chỉ có mình Nguyễn Trữ Khanh biết rõ. Cho nên khi anh nhìn thấy cô ấy ở trong phòng hóa trang, người bỗng sững ra tại chỗ.
Ước chừng giằng co tầm hai phút, anh mới phục hồi lại tình thần, cúi đầu đi tới trước mặt Nguyễn Trữ Khanh, thành khẩn nói: “Chuyện hôm đó, thực ngại quá.”
“Quên đi.” Nguyễn Trữ Khanh độ lượng thở dài nói, “Dù sao bộ đồ kia cũng chẳng đáng mấy đồng.”
Dương Quang bị từ chối khéo, có chút lúng tung, đành tìm bừa cái cớ, vội vã ra khỏi phòng hóa trang, quay lại chỗ ngồi bên cạnh Phùng Sở Sở, không dám đi linh tinh nữa.
Chừng nửa tiếng đồng hồ sau, cuộc tranh tài chính thức bắt đầu. Vòng đầu tiên là so về mắt nhìn và thưởng thức, tất cả người tham gia đều đứng trên sân khấu, trước mặt bọn họ có ba hàng giá áo, phía trên bày đủ loại sản phẩm hàng hiệu mới nhất. Sau khi bắt đầu tính giờ, mọi người cần phải lựa chọn bộ đồ mà mình thích, mang ra hậu đài, giao cho chuyên viên trang điểm.
Còn sau đó sẽ hoàn toàn dựa vào chuyên viên trang điểm, đồng thời cũng sẽ khảo nghiệm tố chất bản thân và khả năng sáng tạo của thí sinh. Phùng Sở Sở ngồi dưới khán đài, nhìn các mỹ nữ nối đuôi nhau bước ra trên sân khấu, ánh mắt vẫn dính chặt vào Nguyễn Trữ Khanh không rời.
Thưởng thức của con nhóc này bình thường coi như không tệ, cũng thường chỉ điểm cho cô cách phối hợp quần áo, có điều những trang phục được đưa đến tối nay phần lớn là dùng cho những dịp nghiêm túc, bình thường Nguyễn Trữ Khanh cũng không được tiếp xúc quá nhiều. Không biết tối nay cô ấy sẽ biểu hiện thế nào.
Dương Quang bên cạnh dường như có vẻ yên tĩnh một cách kỳ lạ, Phùng Sở Sở quay đầu, lén quan sát anh mấy lần, thấy anh hai mắt nhìn chằm chằm sân khấu, không hề có một chút ý định muốn nói chuyện với mình. Trong lòng không khỏi thầm rủa một câu “Háo sắc”, bấy giờ mới quay đầu lại, tiếp tục quan sát cuộc thi.
Trên sân khấu, giờ phút này đang đến hồi đặc sắc nhất, MC vừa mới dứt lời, mười mỹ nữ đã đồng loạt xông lên, vọt tới trước giá treo, cô tranh tôi đoạt bắt đầu chọn lựa. Hoàn toàn không để ý đến dưới sân khấu còn có một cặp mắt của Tô Thiên Thanh đang nhìn chằm chằm vào bọn họ.
So với bọn họ, Nguyễn Trữ Khanh nhã nhặn hơn nhiều. Chỉ đứng một bên, quan sát toàn bộ một lượt, lại suy nghĩ tạo hình mà mình muốn, đợi đến khi rõ ràng rồi mới tiến lên, lấy một bộ lễ phục màu bạc, chuẩn bị rời đi.
Nhưng đúng vào lúc này, một trận tiếng cãi vã nho nhỏ thu hút sự chú ý của cô. Cô quay đầu nhìn, phát hiện hai cô gái bên cạnh đang nhỏ giọng cãi vã vì tranh nhau một bộ lễ phục màu đỏ.
Hai người kia, mỗi người nắm một bên của chiếc váy, nắm chặt trong tay, không ai chịu buông. Hai cặp mắt thù địch nhìn đối phương, miệng còn hạ giọng trách móc.
Nguyễn Trữ Khanh đột nhiên lại nổi lòng Thánh mẫu, quên là mình vẫn còn ở trên sân khấu, định tiến lên hòa giải một chút. Có điều chẳng đợi cô mở miệng, bộ lễ phục đáng thương kia đã bị xé toạc ra trong tay bọn họ. Tiếng xé vải mặc dù không lớn nhưng lại vô cùng chói tai, không chỉ khiến hai vị đang tranh đoạt trên sân khấu ngẩn người mà cả suy nghĩ của những ký giả kiến thức rộng rãi dưới khán đài cũng như dừng lại trong vòng một khắc.
Có điều, bọn họ dù sao cũng là người từng trải, phản ứng nhanh hơn hai người trên sân khấu rất nhiều, lập tức giơ máy, bấm nút chụp tanh tách, thu hết thần thái thần vận của hai vị kia lại.
Đây coi như là chuyện ngoài ý muốn nho nhỏ, Tô Thiên Thanh cũng chẳng thèm để ý, chỉ âm thầm chấm điểm trong lòng. Phùng Sở Sở thì trái lại, có chút chướng mắt, cầm micro lên, hắng giọng một tiếng, nói: “Các quý cô xin chú ý, mỗi hành vi lời nói của các bạn trên sân khấu, tất cả đều sẽ thành căn cứ để cho điểm. Cho nên, mọi người hãy tận lực biểu hiện, dĩ nhiên là biểu hiện ra mặt tốt nhất.”
Ai cũng nghe ra, câu này của Phùng Sở Sở là nói với hai cô nàng kia. Hai người nhìn chiếc váy đã rách trong tay, tâm trạng sụp xuống tận đáy vực. Mà những người khác thì không kìm được mà sung sướng tưng bừng, loáng cái đã loại trừ được hai đối thủ cạnh tranh, chuyện này khiến cho người ta vui vẻ cỡ nào chứ. Từ giờ, khả năng vào trận chung kết của bọn họ lại tăng lên rồi.
Sau khi đấu tranh tư tưởng một phen, mọi người đều đã chọn xong trang phục, bao gồm cả hai cô nàng hiếu thắng đã xé hỏng trang phục kia, tất cả mọi người quay về hậu đài, được chuyên viên trang điểm đã chỉ định bắt đầu tiến hành hóa trang làm tóc.
Khoảng thời gian này coi như là cho mọi người nghỉ ngơi, đồng thời cũng tiến hành đánh giá với biểu hiện của vòng vừa rồi. Phùng Sở Sở nhìn Tô Thiên Thanh và Chung Tiền Danh ở đó chụm đầu ghé tai, hình như thảo luận rất nhiệt liệt.
Không muốn tham gia vào cuộc nói chuyện của bọn họ, Phùng Sở Sở đưa tay chọc Dương Quang, nhỏ giọng hỏi: “Anh thấy thế nào? Đẹp mắt không hả?”
Dương Quang quay đầu, cười nói: “Đẹp mắt, đương nhiên là đẹp mắt, màn vừa rồi đúng là đặc sắc.”
“Ai bảo anh xem cái đó chứ.”
“Không xem cái đó, thì còn xem cái gì.” Dương Quang bất đắc dĩ nhún vai nói, “Phụ nữ chọn quần áo chẳng phải cũng chỉ đến thế thôi sao, phụ nữ giành trang phục trước mặt mọi người, đó mới là phần đặc sắc chứ. Có điều, đáng tiếc cho hai mỹ nữ kia, cứ thế mà bị loại.”
“Chuyện này cũng khó nói.” Phùng Sở Sở cười như không cười nói, “Dù sao quyền quyết định đều nằm trong tay Tô Thiên Thanh. Nếu anh ta không quan tâm đến phẩm chất của người ta, chỉ để ý đến cái mặt thì hai người kia vẫn còn cơ hội.”
Dương Quang rướn cổ lên, nhìn qua bóng lưng của Tô Thiên Thanh, khó tin mà lắc đầu: ”Anh nghĩ, anh ta chắc không phải người kém thưởng thức như vậy.”
Phùng Sở Sở khẽ mỉm cười, không nói gì thêm, lẳng lặng chờ những cô gái kia lên sân khấu. Mà lúc này, phía sau hậu đài lại là một mảnh chiến trường tràn ngập mùi thuốc súng, không hề yên ả bình lặng như vẻ ngoài.
Không chỉ có những người tham gia tỷ thí với nhau, bản thân những chuyên gia trang điểm cũng đang so bì lẫn nhau. Lấy được một thí sinh hấp dẫn thì đương nhiên là vui vẻ trong lòng. Nếu không cẩn thận vớ phải một người tư chất bình thường thì phải vắt hết óc nghĩ ra thứ gì mới mẻ mới hy vọng có thể khắc phục được khó khăn.
Nguyễn Trữ Khanh tự nhận tư chất không tệ, phóng mắt mà nhìn, đại khái cũng chẳng có mấy người có thể xuất sắc được hơn cô. Có điều, nhớ tới dáng vẻ quẫn bách trước mặt Tô Thiên Thanh mấy ngày trước, trong lòng cô vẫn có chút không vui. Mặc dù lúc ấy nói năng chính nghĩa đường hoàng lắm nhưng trên thực tế, về đến nhà, lúc đi tắm cô vẫn buồn đến phát khóc.
Nhưng, đến cùng là khóc vì chuyện gì chứ? Chính cô cũng không rõ. Vì bộ quần áo trên người, hay là vì hình tượng của mình?
Cô chợt nhớ đến câu nói kia của Dương Quang: “Anh ấy, từ xưa đến nay chỉ có thích cô gái nào mới tặng quà thôi, em phải cảm thấy vô cùng vinh dự.”
Anh ta có ý gì?
*** JQ của hai nhân vật chính thì ít đến thê thảm, nv phụ thì lại rõ lắm =”=, tác giả ngược đời quá >_< ~~~ ****
Rớt trang phục
– Trần trụi trước mặt mọi người, là chuyện tốt hay xấu? –
Sau khi tất cả chuẩn bị sẵn sàng, thí sinh dựa theo thứ tự đã rút thăm trước đó, từng người một lên sân khấu, trình diễn tạo hình mới nhất của mình. Những người này, bản thân đều là mỹ nữ, trải qua một cuộc cải tạo xong, chỉ thấy càng xinh đẹp hơn, cho nên đây là một cuộc tranh tài tuyệt đối khiến người ta đẹp mắt vui lòng.
Trong mười người, Nguyễn Trữ Khanh bị xếp cuối cùng. Nói cách khác, sau khi cô trình diễn trên sân khấu xong thì cuộc tranh tài
cũng kết thúc. Mỗi người sau khi bước ra sân khấu, đầu tiên là phải biễu
diễn tạo hình của mình một chút, sau đó trả lời vài câu hỏi, khảo nghiệm khả năng phản ứng. Cuối cùng sẽ do giám khảo tổng hợp kết quả chung cuộc.
Trong những giám khảo này, trừ tổng biên tập đỉnh Quang Minh ra, còn lại đều là người trẻ tuổi, nhất là Tô Thiên Thanh lại càng có quyền phủ quyết. Có điều cũng may là trừ lúc chọn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




