watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:14 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5936 Lượt

giờ phút này thực sự là mất khống chế đến cực hạn, không để ý đến hình tượng mà hét lớn, “Cậu nói đi, tại sao không mở máy?”

“Cái đó, di động hết pin…” Phùng Sở Sở bị khí thế của cô nàng làm cho hơi sợ, giọng nói không tự chủ mà bé lại. Kể từ khi cô què chân, tính khí dường như cũng thu liễm không ít, Nguyễn Trữ Khanh thì ngược lại, hung hãn vô cùng.

“Cậu nói xem thế này là thế nào! Bạn trai của cậu, lại đi tìm mình ra ngoài uống rượu, chuyện này cho qua, chắc là không gọi cho cậu được. Nhưng mà say đến rối tinh rối mù, nói toàn câu kỳ quái, cứ nhất quyết muốn nhét ly rượu cho mình làm quà, còn nôn hết lên người mình. Phùng Sở Sở, có phải cậu cố ý, tìm anh ta đến chọc ghẹo mình không hả?!!”

Phùng Sở Sở nghe đến câu cầm ly rượu làm quà đã không nhịn được muốn bật cười. Cô hiểu rất rõ tửu lượng của Dương Quang, bình thường có nhã nhặn phong độ thế nào đi chăng nữa, một khi say rồi thì chẳng khác nào người điên, những chuyện làm ra, không ai ngờ nổi.

Sau đó lại nghe thấy Dương Quang nôn hết lên người Nguyễn Trữ Khanh, cũng có chút áy náy. Vừa định lên tiếng an ủi cô ấy mấy câu, người tài xế lái taxi chở Dương Quang về đã sớm mất kiên nhẫn, bóp còi, ý bảo người đến trả tiền xe, thuận tiện vác luôn tên ma men trên xe đi, chỉ sợ cậu ta nhất thời cao hứng, nôn hết ra xe của mình.

Tô Thiên Thanh càng nghe càng thấy buồn cười, nhìn gương mặt giận đến mức đỏ bừng của Nguyễn Trữ Khanh, đột nhiên cảm thấy cô gái này rất thú vị. Nghe thấy người tài xế kia bóp còi, liền xoay người đi ra đó, để tránh khỏi phì cười.

Bước tới trước taxi, Tô Thiên Thanh mới phát hiện ra, thì ra Dương Quang đang ngồi ở ghế sau. Trả hết tiền xe, đưa Dương Quang ra ngoài, anh ngẩn ra đứng ở đó, hỏi: “Anh ta phải làm sao đây?”

Phùng Sở Sở nhìn Dương Quang đã say thành như vậy, lại nhìn chiếc taxi đã đi xa, chợt cuống quít kêu lên: “Ôi, sao anh lại bảo taxi đi. Anh ấy đâu có ở đây, mau gọi taxi lại đi, đưa anh ấy về chứ.”

Tô Thiên Thanh cười lắc đầu nói: “Thôi, gọi cũng chẳng quay lại, để tôi đưa anh ta về đi. Cô ghi địa chỉ cho tôi là được. Cả Nguyễn tiểu thư cũng ngồi xe tôi về đi, chắc về đến nhà còn phải bận rộn nhiều đấy.”

Nguyễn Trữ Khanh vừa nghe anh ta nói vậy mới chú ý đến bộ quần áo trên người mình, dạ dày cuồn cuộn, buồn nôn không chịu được. Chỉ có thể lẳng lặng gật đầu, lên xe về nhà trước rồi nói, trong long nghĩ, nhất định phải tìm cơ hội bắt Phùng Sở Sở mời một bữa mới có thể nguôi bớt cơn tức trong lòng. Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú – Chương 25
Phản công

– Giành trang phục và giành đàn ông, đối với phụ nữ mà nói, về bản chất là giống nhau –

Trong chiếc xe siêu dài, tài xế một mình ngồi đằng trước lái xe, ngồi sau là Tô Thiên Thanh với vẻ mặt nhàn nhã, Nguyễn Trữ Khanh một thân ướt sũng, cùng với một Dương Quang cả người đầy mùi rượu.

Dương Quang đã sớm ngủ li bì sau khi ói ra, chưa hề tỉnh lại. Mà Nguyễn Trữ Khanh vẫn giữ mặt lạnh, dù cho trước mặt là người đàn ông mà cô hao hết tâm tư muốn chiếm được. Nhưng nói thật, cô với anh ta, không có bất cứ tình cảm nào, thứ cô yêu chỉ là tiền của anh ta mà thôi.

Giờ phút này đang tức giận ngất trời, Nguyễn Trữ Khanh cũng lười phải xã giao lấy lòng anh ta, chỉ mong nhanh chóng về đến nhà, đổi lại bộ đồ trên người.

“Nguyễn tiểu thư, có muốn uống một ly không?” Tô Thiên Thanh dường như không nhìn thấy gương mặt phẫn nộ của Nguyễn Trữ Khanh, lời nói ra, rất có mùi lửa đổ thêm dầu.

Nguyễn Trữ Khanh nhìn anh ta một cái, kiên định lắc đầu. Lại nhìn Dương Quang đang ngủ tít mít bên cạnh, đột nhiên có một loại kích động muốn cho anh ta một cái tát. Dù sao anh ta ngủ ngon lành như vậy, có đánh mạnh hơn nữa chắc cũng chỉ coi như muỗi chích mà thôi.

Có điều, cô vẫn không làm vậy, ngay trước mặt Tô Thiên Thanh, mặc dù cô đang rất tức giận nhưng mà động thủ đánh người, vẫn quá mất hình tượng.

Xe vẫn đi về phía trước, rẽ qua nhà Nguyễn Trữ Khanh trước, lúc cách nhà cô khoảng chừng mấy trăm mét, Nguyễn Trữ Khanh đột nhiên mở miệng, bảo dừng xe lại.

“Sao vậy?” Tô Thiên Thanh có chút nghi hoặc, “Hình như vẫn chưa tới mà.”

“Không sao, dừng ở đây đi. Tôi không muốn ngày mai lên báo đâu.”

Tô Thiên Thanh nhíu mày, ý bảo cô nói rõ ràng.

“Tôi và anh, quan hệ hiện giờ có chút nhạy cảm. Không phải bạn bè, cũng không phải người yêu, chẳng qua chỉ là quan hệ của người chọn lựa với người được chọn. Nếu để cho người ta chụp được sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của cuộc thi. Người khác sẽ cho rằng tôi lén dụ dỗ anh.” Nguyễn Trữ Khanh vừa giải thích, vừa đẩy cửa xe ra, bước xuống xe. Trước khi đi còn nở một nụ cười với Tô Thiên Thanh, nói cám ơn, bấy giờ mới đóng cửa xe, xoay người bỏ đi.

Mặc dù không yên tâm để cô ấy về nhà một mình những Tô Thiên Thanh vẫn không xuống xe. Anh đang suy nghĩ về một vấn đề, anh càng ngày càng cảm thấy trên người Nguyễn Trữ Khanh có tất cả tiêu chuẩn phù hợp để làm phu nhân của mình. Chẳng qua là, một cô gái phù hợp yêu cầu như vậy lại thiếu mất một thứ. Thứ còn sót thiếu ấy khiến cho anh có chút do dự. Không biết vào sâu trong cuộc thi rồi, anh có thể thay đổi suy nghĩ này được không, thực sự từ chọn lựa một người vợ phù hợp, biến thành chọn lựa một người bạn đời tâm giao.

Anh biết suy nghĩ này rất hoang đường, nhưng vẫn không kìm được mà nghĩ vậy. Chẳng lẽ qua một quãng thời gian dài, Tô Thiên Thanh cũng muốn thực sự nói chuyện yêu đương một lần nữa?

Hiện giờ sau khi Nguyễn Trữ Khanh đi rồi, Tô Thiên Thanh lại bảo tài xế đưa Dương Quang về nhà, bấy giờ mới quay về nhà mình. Một đêm này, trừ Dương Quang ra, những người còn lại, dường như đều không được ngon giấc.

Có điều, hôm sau khi rời giường, Dương Quang lại là người bi thảm nhất. Lúc bị mẹ lôi dậy từ trên giường, nhức đầu muốn chết đi được. Cảm giác say rượu thực sự là tệ hết biết.

Mơ mơ hồ hồ chạy đến cơ quan, đón nhận sự quan tâm thăm hỏi của vô số người, cuối cùng mới đến trước bàn làm việc của mình. Rót một chén trà đặc định giải rượu. kết quả còn chưa uống được ngụm nào điện thoại của Phùng Sở Sở đã đánh tới.

Nội dung của cuộc gọi, đơn giản chính là chuyện anh đã làm ngày hôm qua. Tại sao lại uống say như vậy, tại sao lại muốn kéo Nguyễn Trữ Khanh ra ngoài.

Dương Quang vốn đang nhức đầu, bị cô hỏi như vậy lại càng đau đến lợi hại, đối với nguyên nhân uống rượu chỉ hàm hồ giải thích qua loa, nhưng còn tại sao lại gọi Nguyễn Trữ Khanh ra, anh vẫn phải động não một chút, suy nghĩ ra một lý do nghe tương đối hợp lý.

“Vốn định tìm em ra ngoài, kết quả em lại nói phải đi ăm cơm với người khác. Sau đó lúc hơi muộn, anh đoán chắc em đã ăn xong rồi nên gọi điện thoại cho em, vậy mà lại tắt máy. Cho nên chẳng còn cách nào khác, liền gọi Trữ Khanh ra ngoài, định hỏi cô ấy một chút về tình hình của em.”

“Tình hình của em? Em thì có tình hình gì mà phải hỏi?”

“Hỏi xem có phải em có niềm vui mới rồi không nên mới bỏ anh, ngay cả di động cũng không mở.” Dương Quang nửa đùa nửa thật nói.

“Anh đánh…” Phùng Sở Sở vốn định chửi tục, nhưng nghĩ đến hành động ám muội của Tô Thiên Thanh ngày hôm qua, ngay cả chính bản thân cô cũng có chút hoang mang. Dáng vẻ kia của anh ta với cô, đến tột cùng là có ý gì? Giờ cô nhìn không ra, anh ta có thể lấy được lợi lộc gì từ trên người cô.

“Ai bảo em tắt máy, không sao tìm được, cũng không nói là đi ăn cơm với ai, thần thần bí bí như vậy.” Dương Quang bắt đầu lẳng lặng quanh co, đổ trách nhiệm lên Phùng Sở Sở.

Một chiêu này quả nhiên hết sức hữu hiệu, trong lòng Phùng Sở Sở có chút áy náy, cũng không khỏi có chút chột dạ, vội vàng nói xin lỗi với anh, cũng hẹn hôm nay sau khi tan làm sẽ đi ăn cơm với anh.

Rõ ràng là hỏi tội, cuối cùng lại biến thành đại hội xin lỗi. Phùng Sở Sở cúp máy, cảm giác hình như mình bị Dương Quang đùa bỡn.

Về phần Tô Thiên Thanh, kể từ sau bữa cơm lần đó, anh ta chưa từng đến tòa soạn. Khi Phùng Sở Sở gặp lại anh ta đã là một tuần sau, cũng chính là thời gian diễn ra vòng tranh tài thứ ba.

Lần này, bởi vì nhân số đã giảm bớt đến tận mười người, địa điểm so với hai lần trước nhỏ hơn nhiều. Có điều, chi phí lại tăng lên không ít. Bởi vì lần này Tô Thiên Thanh muốn khảo nghiệm khả năng thay đổi của những cô gái này.

Anh ta vận dụng quan hệ của mình, thuê một đống trang sức quần áo hàng hiệu, đồng thời mời đến vài chuyên viên trang điểm chuyên nghiệp để tạo hình lại cho người tham gia, có thể kích thích một mồi lửa mới.

Phùng Sở Sở mặc dù gãy chân nhưng vẫn ngồi xe lăn chạy đến xem kịch vui. Mỹ nữ đại biến thân, đây chính là chuyện không thể bỏ qua. Dương Quang vì đưa cô đến nơi tổ chức cũng mặt dày xin nghỉ với cơ quan, chiếm lấy một ghế ngồi xuống.

Cuộc thi diễn ra trong một trường quay nhỏ, phía hậu đài có phòng hóa trang riêng, có thể giúp chuyên gia trang điểm có thể phát huy. Dưới hàng ghế ngồi, trừ nhân viên của tòa soạn và vài người bạn mà Tô Thiên Thanh mời tới ra thì toàn là ký giả từ các tạp chí lớn. Mặc dù để mỹ nữ biến thân là tiết mục mà các nhà đài lớn thường xuyên diễn nhưng vì lần tranh tài này là cuộc đấu mà bên Phùng Sở Sở tổ chức cho cuộc xem

Trang: [<] 1, 34, 35, [36] ,37,38 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT