|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
“Người bạn gái đầu tiên của tôi là quen trong trường đại học. Một cô gái người Mỹ gốc Hoa rất đẹp. Cô ấy thích tôi, nhưng đồng thời cũng thích những anh chàng khác, cho nên, chúng tôi không có tiếng nói chung, chia tay.”
Phùng Sở Sở thấy anh ta bắt đầu kể lể tình sử, có chút khó hiểu, nhưng vẫn yên lặng lắng nghe, không ngắt lời anh ta.
“Sau khi tốt nghiệp về nước, tôi quen người bạn gái thứ hai. Tôi biết cô ta ở bên cạnh tôi là vì tiền của nhà chúng tôi, nhưng tôi vẫn không nói chia tay. Không ngờ, cô ta lại cảm thấy kết hôn với tôi, thời gian lấy được tài sản quá chậm, khi đó ba tôi vẫn còn sống. Vậy nên cô ta làm tình nhân của ba tôi, hy vọng có thể gả vào nhà tôi, làm Tô phu nhân ngay, như vậy, tiền sẽ đến nhanh hơn.”
“Người phụ nữ này, đúng là không biết xấu hổ.” Phùng Sở Sở nghe đến nhập thần, không tự chủ được mà bình luận. Sau khi thốt ra khỏi miệng mới thấy hối hận, hình như đã nói hơi quá, vậy nên nói tiếp: “Rất xin lỗi, tôi không có ý đó.”
“Thực ra thì cô nói không sai chút nào. Tôi cũng nghĩ vậy. Cho nên từ đó trở đi, tôi cũng không màng đến yêu đương nữa. Trong từ điển của tôi, phụ nữ trừ việc có thể đeo cái danh bà xã ra, cũng chỉ là bạn tình mà thôi.”
Tô Thiên Thanh nói xong câu cuối, lại nở một nụ cười. Nhìn gương mặt dần đỏ lên của Phùng Sở Sở, đột nhiên thấy rất thú vị.
“Có điều cô yên tâm, lần này tôi là muốn tìm bà xã, dù tôi không yêu người đó nhưng tôi nhất định sẽ đối xử tốt với cô ấy. Cô không phải lo cho bạn cô đâu.” Tô Thiên Thanh lại bồi thêm một câu.
“Anh sẽ kết hôn với người được chọn sao?” Câu hỏi của Phùng Sở Sở có chút ngây thơ.
“Chuyện này thì không chắc, phải xem cảm giác qua lại thế nào. Nếu như cô ta quả thực không tệ, tôi sẽ tính đến chuyện kết hôn.”
Phùng Sở Sở bỗng có chút lo lắng cho Nguyễn Trữ Khanh, thử dò xét hỏi: “Anh bảo tôi không cần lo cho bạn mình, có phải có nghĩa là anh sẽ kết giao với Trữ Khanh đúng không?”
“Có lẽ vậy.” Tô Thiên Thanh lười nhác lùi lại ngả lưng về phía sau, nói tiếp, “Tổng thể mà nói, cô ấy coi như không tệ, là một lựa chọn tốt để lấy làm vợ. Có điều, mọi chuyện đều không có tuyệt đối, trước kia hai người bạn gái mà tôi chọn cũng đều cho rằng họ sẽ đối với tôi thủy chung như một, ai ngờ…”
Phùng Sở Sở đột nhiên cảm thấy, mình dường như có một chút hiểu lầm với người đàn ông trước mặt. Thực ra anh ta không lăng nhăng như cô tưởng, trước kia cô vẫn luôn cảm thấy đàn ông có tiền nhất định sẽ trở nên tồi tệ, sẽ khiến cho phụ nữ bị tổn thương. Nhưng thực tế, đàn ông có tiền có lẽ cũng sẽ bị phụ nữ làm cho thương tâm.
Tinh tế nghiền ngẫm lại lời của anh ta, hai người lại rơi vào trạng thái trầm mặc. Không lâu sau, xe đã dừng lại trước cửa của một khách sạn năm sao. Phùng Sở Sở nhìn qua cửa kinh xe, mới nhìn một cái, thiếu chút nữa đã ngất xỉu. Gã này không cần phải thế chứ, mặc dù sau này có thể cô sẽ không bao giờ mời anh ta ăn cơm nữa nhưng có cần phải làm thịt ác như vậy không?
Phùng Sở Sở nắm chặt chiếc túi xách trong tay, đột nhiên cảm thấy mình không chừng sẽ phải ở lại đây rửa bát thuê trả nợ cho người ta. Cho dù không cần rửa bát thì cũng sẽ quẹt hỏng thẻ tín dụng. Sớm biết vậy, chẳng thà coi như chẳng có chuyện gì xảy ra, để cho vị Tô Thiên Thanh tiêu tiền như rác này làm đến cùng còn hơn.
Tô Thiên Thanh vờ như không nhìn thấy vẻ mặt táo bón kia của Phùng Sở Sở, nín cười bước xuống xe. Phùng Sở Sở vẫn ngồi trong xe, không biết làm sao cho phải. Xe lăn của cô bị nhét ở cốp sau, nạng thì ở ngay bên cạnh, nhưng không gian trong xe quá nhỏ, cô không thể đứng dậy nổi.
Đúng vào lúc tình thế khó xử, Tô Thiên Thanh đã đứng trước cửa xe, mở cửa giúp cô, không nói hai lời, cúi người vào trong, ôm lấy cô ra ngoài. Phùng Sở Sở bị hành vi của anh ta dọa cho sợ đến mức muốn thét ra thành tiếng, nhưng ngại thể diện nên vẫn cố nhịn.
Tô Thiên Thanh ôm Phùng Sở Sở, đi thẳng vào đại sảnh, còn chưa đến cửa, sớm đã có nhân viên tiến lên nghênh đón, mặt đầy tươi cười nói: “Chào buổi tối Tô tiên sinh.”
Tô Thiên Thanh quay đầu lại đưa mắt nhìn về xe mình, lại nói với người kia: “Phiền anh ra cốp sau, lấy chiếc xe lăn của vị tiểu thư này ra giùm.”
Nhân viên kia nào dám nói “không”, vội vàng gật đầu, đi ra cốp sau, lấy chiếc xe lăn của Phùng Sở Sở ra. Sau đó đi cùng với Tô Thiên Thanh vào trong phòng bao, giúp cố định chiếc xe lăn lại, bấy giờ mới cười cười rời đi.
Cả đoạn đường, Phùng Sở Sở ngay cả lòng muốn chết cũng có. Nhưng chuyện này không thể oán người khác, chỉ có thể trách mình. Cho nên mới nói, con người ngàn vạn không thể quá so đo, đừng có suốt ngày nghĩ được người ta ra ơn giọt nước mà báo đáp lại bằng suối nguồn. Gặp người như Tô Thiên Thanh thì có thể giả bộ hồ đồ được thì cứ giả bộ hồ đồ, đáp lễ lại anh ta, đơn giản chính là tự tìm đường chết.
Rất may là trong phòng bao chỉ có hai người bọn họ, không khí cuối cùng cũng hài hòa hơn một chút. Lúc gọi thức ăn, Phùng Sở Sở không dám nhìn giá tiền trên thực đơn, mấy con số kia, tựa như một lưỡi dao sắc bén, từng nhát đâm vào lồng ngực cô, sắp đâm chết cô đến nơi.
Chọn bừa vài món, mặc dù trông cũng rất ngon lành, nhưng nghĩ đến giá tiền của chúng, Phùng Sở Sở liền nuốt chẳng thấy ngon. Trước kia cô vẫn thích 50/ 50 với đàn ông, chuyện gì cũng muốn coi trọng sự công bằng, hôm nay cô mới hiểu mình ngu xuẩn cỡ nào. Tự nhiên lại để một gã đàn ông có giá trị con người vài tỷ làm thịt mình một bữa đau đớn.
Tô Thiên Thanh thì lại mang vẻ chẳng hề để ý, vừa ăn vừa nói những chuyện vu vơ, thỉnh thoảng còn đùa cợt mấy câu. Chẳng qua
là, anh ta càng cao hứng, Phùng Sở Sở lại càng thương tâm. Nghĩ đến số tiền lương
ít ỏi mà mình đi sớm về muộn kiếm được, cứ vậy mà đổ vào bụng gã trước mặt.
Thời khắc tính tiền cuối cùng cũng đến, Phùng Sở Sở đột nhiên cảm thấy, tối nay thời gian trôi qua quá nhanh. Nhìn nụ cười ưu nhã kia của nhân viên phục vụ, cô thở dài một tiếng, móc ví ra, lấy hết thẻ tín dụng bên trong ra ngoài, mạnh mẽ đặt lên cái khay của phục vụ.
“Cứ tính vào của tôi đi.” Tô Thiên Thanh bỗng chốc nói một câu như vậy, thanh âm kia tuyệt vời giống như âm thanh của tự nhiên…
Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú – Chương 24
Say khướt
– Nếu một người đàn ông nôn hết lên người bạn, bạn sẽ nói gì với anh ta? –
Ánh đèn của quầy bar lúc sáng lúc tối, dường như vĩnh viễn không chiếu nổi tới góc khác. Dương Quang ngồi trên sô pha, nhìn Nguyễn Trữ Khanh đang ngồi phía đối diện, không tự giác mà bật cười ngây ngô.
Nguyễn Trữ Khanh thấy anh ta cười, trong lòng có chút sợ hãi. Nửa tiếng trước, anh ta gọi điện bảo cô đến đây. Vốn tưởng là anh ta muốn nói chuyện gì có liên quan đến Phùng Sở Sở, ai ngờ, lão nhân gia anh ta đã sớm say đến choáng váng, nói chuyện ngắc ngứ, ngay cả ánh mắt khi nhìn cô cũng lộ ra một cảm giác là lạ.
“Dương Quang, Dương Quang.” Nguyễn Trữ Khanh nhìn anh ta lại vươn tay ra lấy rượu, vội vàng cản lại, “Đừng uống nữa, em gọi Sở Sở đến đón anh nhé.”
“Không cần, không cần.” Dương Quang vừa khoát tay, vừa đẩy tay Nguyễn Trữ Khanh ra, bưng ly rượu lên, uống một hơi cạn sạch.
Nguyễn Trữ Khanh cau mày thở dài, rút di động ra đính gọi cho Phùng Sở Sở. Dương Quang dường như đã nhìn thấu ý định của cô, nhoáng cái đã giật lấy chiếc di động, ném lên ghế, cả giận nói, “Tắt máy đi, không phải gọi.”
Nguyễn Trữ Khanh nhìn dáng vẻ của anh ta, hình như là say rượu phát điên rồi. Nói thật, bình thường cô thấy Dương Quang lúc nào cũng dịu dàng lại nho nhã. Có lẽ là vì công việc ở cơ quan tương đối nhẹ nhàng, anh ta không có vẻ sắc bén và góc cạnh như kiểu người phải tranh giành trong xã hội. Nhưng Dương Quang hôm nay lại khiến cho cô cảm thấy hơi sợ.
Cho nên cô không dám lấy di động lại, chỉ mượn cớ đi vệ sinh sau đó mượn điện thoại trong quán bar gọi cho Phùng Sở Sở.
Điện thoại không có ai nhận, bên đầu dây bên kia truyền đến tiếng ghi âm bình thản, báo là điện thoại đã tắt máy. Xem ra Dương Quang đã gọi mấy lần rồi, chắc là cứ nghe báo tắt máy mãi nên mới mất hứng như vậy.
Nguyễn Trữ Khanh chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể thử vận may một chút, gọi sang nhà Phùng Sở Sở. Bà Phùng nhận điện thoại, nói Sở Sở đã đi ăn cơm với một người đàn ông rồi.
Sau khi cúp máy, Nguyễn Trữ Khanh có chút sững sờ. Dương Quang hôm nay xem ra tâm trạng rất kém, không phải là vì chuyện Phùng Sở Sở ra ngoài ăn cơm đấy chứ? Chẳng lẽ là, người đàn ông bỗng dưng xuất hiện kia là kẻ thứ ba? Tình yêu nhìn như không gì địch nổi của hai người bọn họ cuối cùng vẫn không chống lại nổi thời gian mà tàn lụi, xuất hiện rạn nứt sao?
Nguyễn Trữ Khanh có chút khinh thường với suy nghĩ này của mình. Về lý thuyết mà nói, lấy sự quan sát của cô với hai người bọn họ, cho dù có người thứ ba chen vào thì cũng phải là Dương Quang ngoại tình mới đúng. Phùng Sở Sở đối với tình yêu mặc dù không phải là một cô nàng quá si tình nhưng tuyệt đối là loại chung thủy duy nhất.
Chỉ xem chế độ ăn cơm luôn luôn 50/50 của cô ấy thôi cũng có thể nhìn ra được, trong lòng cô ấy thực ra rất để ý đến Dương Quang. Cô ấy làm vậy, chẳng qua là hy vọng có thể duy trì
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




