watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:14 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5942 Lượt

kiểm tra xong rồi mà, sớm đưa cho chị xem rồi còn gì. Giờ cũng đâu có việc gi làm, tranh thủ lúc rảnh rỗi không được sao.”

“Được rồi được rồi được rồi, cô đi mua đồ của cô đi.” Phùng Sở Sở ấn huyệt thái dương, khinh bỉ nói, “Dù sao cô ấy, tiền tiêu không hết là trong lòng không thoải mái được. Bình thường cũng chẳng biết tích tiền mà mua đồ cưới cho mình gì cả, suốt ngày trưng cái bộ dạng phá của ra, mua toàn mấy thứ vớ vẩn lại không thực dụng.”

“Ai bảo đồ em mua không thực dụng.” Yến Tử mở to mắt, kháng nghị nói, “Từ xưa đến nay em chỉ chọn toàn đồ tốt, không mua đồ đắt. Chị xem cái lọ em mang đến cho chị đi, chính là đặc biệt thiết kế dành riêng cho chị đấy, bảo đảm chị dùng xong còn muốn mua tiếp cho mà xem.” Dứt lời, Yến Tử cầm lọ mỹ phẩm bảo dưỡng trên bàn kia lên, bắt đầu quảng cáo.

Phùng Sở Sở nhìn cái lọ kia, phía trên toàn một đống ký tự tiếng Anh, nhất thời chưa nhìn rõ ra là để làm gì, vậy nên hỏi: “Cái này dùng để làm gì?”

Yến Tử thần bí cười một cái, chỉ mặt mình, nói: “Đây là dung dịch dưỡng ẩm đặc biệt làm thon mặt, bảo đảm chị dùng xong, mặt nhỏ đi ít nhất ba tấc, biến thành mặt hạt dưa mỹ nhân giống em này.”

Lời còn chưa dứt, một tập bản thảo đã từ trên trời giáng xuống, đập vào mặt Yến Tử. Phùng Sở Sở giận đến mức mở miệng mắng to: “Nhỏ đi ba tấc? Nhỏ đi ba tấc mặt chị đây chỉ còn lại xương. Lập tức đi ra ngoài cho tôi!”

Cô bình sinh kỵ nhất là gương mặt tròn này của mình, cho dù có giảm cân thế nào, khuôn mặt vĩnh viễn vẫn giữ hình chữ O. Mỗi khi Dương Quang véo mặt cô, trong lòng cô đều dâng lên một ngọn lửa tức giận nho nhỏ, hận không thể chặt tay anh xuống.

Yến Tử không ngờ lại chọc đến chỗ đau của Phùng Sở Sở, lúc dữ lên lại dọa người như vậy, lập tức ngay cả lọ mỹ phẩm dưỡng da kia cũng không kịp cầm, chạy thẳng ra khỏi phòng làm việc. May mà giờ Phùng Sở Sở chân cẳng bất tiện, không thể lao ra đuổi giết cô nàng.

“Trò vớ vẩn gì thế, nhỏ đi ba tấc? Đây nhổ vào.” Phùng Sở Sở giận đến mức nhặt luôn cái lọ dung dịch dưỡng da kia, ném vào thùng rác.

Bị Yến Tử chọc điên lên như vậy, Phùng Sở Sở lại có khí thế, cũng chẳng quan tâm có xấu hổ hay không, trực tiếp bấm điện thoại của Tô Thiên Thanh. Nghe điện là thư ký nữ của anh ta, giọng nói vừa mềm vừa thanh, mới nghe đã biết là được huấn luyện tử tế, không giống con nhóc Yến Tử kia, toàn là giả vờ tạm thời. Mất công vừa nãy trong thoáng chốc mình còn cảm thấy con bé kia là thiên sứ, đúng là mắt chó đui mù.

Thư ký vừa nghe thấy là tòa soạn gọi tới, thái độ rất tốt, trực tiếp chuyển máy cho Tô Thiên Thanh. Tô Thiên Thanh hiện giờ đang uống cà phê, trong tay là báo cáo mà Chung Tiền Danh đưa tới, cũng không nghe rõ là ai gọi điện tới, vừa nhận máy đã chào hỏi: “Alo, xin chào.”

Phùng Sở Sở nghe thấy giọng nói của anh ta, bỗng sửng sốt giây lát. Bình thường khi hai người gặp mặt lúc nào cũng giương cung bạt kiếm, đối chọi gay gắt. Hôm nay tự dưng nghe thấy giọng nói của anh ta qua điện thoại, lại cảm thấy tràn ngập sức hút và mùi vị hiểu biết, trái tim vô ý thức rung động một cái, cả người cũng có chút nhẹ bẫng.

Bởi vì lắng nghe quá mức nhập thần, trong khoảng thời gian ngắn cô lại cầm điện thoại ngẩn ra, quên mất mở miệng nói chuyện.

Tô Thiên Thanh hơi nhíu mày, đặt báo cáo xuống, lại nói vào trong điện thoại lần nữa, “Alo, xin hỏi là ai vậy?”

Phùng Sở Sở lại bị giọng nói vọng tới làm cho sợ hết hồn, vội hồi hồn lại, đáp, “Ách, chào anh, tôi là Phùng Sở Sở đây.” Vừa mới dứt lời, cô đã cảm thấy mặt mình giống như đang bốc cháy. May mà cách điện thoại nên Tô Thiên Thanh không nhìn thấy dáng vẻ quẫn bách của cô.

Tô Thiên Thanh cũng không ngạc nhiên lắm với việc Phùng Sở Sở gọi điện tới, cho là để bàn bạc chuyện tranh tài, thế nên mới tỏ vẻ khách khí, hỏi: “Có phải tiết mục có gì thay đổi không?”

“Không có không có.” Phùng Sở Sở cũng không hiểu tại sao, nói chuyện có chút căng thẳng, giống như nóng lòng giải thích điều gì đó, “Hôm nay tôi gọi cho anh, là lý do cá nhân.”

“Ồ, vậy là chuyện gì?” Lòng hiếu kỳ của Tô Thiên Thanh bị cô khơi dậy. Trong lòng anh rất rõ ràng, Phùng Sở Sở từ xưa đến nay vốn không thích mình, sao đột nhiên lại đổi tính, bắt đầu tỏ ra tốt đẹp với anh.

“Là thế này, tôi muốn cám ơn anh, mấy ngày trước đã giải vây giúp Giai Cầm. Nếu không nhờ có sự hỗ trợ của anh, chuyện này e là sẽ rất phiền toái.”

Tô Thiên Thanh bật cười, nói: “Cô không phải khách sáo vậy đâu, tôi cũng nể mặt cô nên mới giúp thôi.”

“Vậy, tôi muốn trả tiền lại cho anh.” Mặc dù cảm thấy như vậy sẽ tổn thương đối phương, nhưng Phùng Sở Sở vẫn không kìm được mà thốt ra, cô không muốn thiếu nợ anh ta, hoặc có lẽ, món nợ này chắc chắn là có rồi, nhưng cô vẫn hy vọng trả được tí nào hay tí ấy.

Tô Thiên Thanh chợt hạ giọng, thanh âm trở nên trầm thấp hơn, giống như đang thì thầm bên tai Phùng Sở Sở vậy: “Không cần, khoản tiền kia vốn nên do tôi bỏ ra. Bạn của cô nếu không phải cầm chai bia của tôi thì cũng đâu đến mức đập cho đầu người ta nở hoa.”

“Nhưng mà….”

“Nhưng mà cái gì?” Trong giọng nói của Tô Thiên Thanh xen lẫn chút ý cười, “Nếu thực sự cảm thấy ngại thì mời tôi ăn cơm đi.”

“Chuyện này….” Phùng Sở Sở tỏ vẻ do dự, không phải là cô không muốn tốn tiền mời khách, chẳng qua là tình trạng hiện giờ thế này, thực sự là có chút bất tiện.

“Cô không đồng ý sao?”
“Không phải là không đồng ý, mà là anh cũng biết rồi đấy, tôi bị ngã trẹo chân, không tiện để ra ngoài ăn cơm.” Phùng Sở Sở bị ép đến hết cách, đành phải nói ra hoàn cảnh éo le của mình.

Tô Thiên Thanh lại chẳng chút bận tâm, cười nói: “Chuyện đó cô không phải lo, tôi sẽ đến đón cô. Như vậy nhé, tôi chọn nhà ăn xong sẽ gọi lại cho cô. Cô chỉ cần mang thẻ đi quẹt là được rồi, sao hả?”
“Ạch.” Phùng Sở Sở bị khí thế mạnh mẽ vang dội của anh ta làm cho sợ run, đang định cò kè mặc cả lại, Tô Thiên Thanh đã cúp máy. Chắc là, anh ta nghe “ạch” của cô thành “ừ”, tưởng cô đã đồng ý rồi.

Cứ thế, Phùng Sở Sở bị buộc phải đáp ứng yêu cầu của Tô Thiên Thanh. Cô nhìn cái chân phải bị bó thạch cao thật dày, khóc không ra nước mắt. Bộ dạng thế này, ra ngoài gặp người khác ăn cơm thế nào được? Ngay cả khi đi làm cô cũng phải ngồi xe lăn, đến lúc ấy còn phải mang theo cả xe lăn cả nạng đến nhà hàng chắc? Người khác sẽ nghĩ sao đây, cảm thấy cô thân tàn nhưng chí không tàn, mặc dù què chân nhưng vẫn bôn ba vì đồ ăn ngon?

Càng nghĩ lại càng cảm thấy cảnh tượng kia buồn cười, Phùng Sở Sở không nhịn được mà phì cười, nhấn phím nội bộ trên điện thoại, gọi Yến Tử vào.

Yến Tử cho là lần này nhất định sẽ bị dạy dỗ, đã làm tốt công tác chuẩn bị tâm lý, cẩn thận đẩy cửa bước vào, đứng cách bàn làm việc rõ xa, hai tay xoắn vào một chỗ, khẽ cúi đầu. Mắt nhắm tịt, chuẩn bị nghênh đón mưa rền gió bấc.

“Này, trả lại cho em đấy.” Phùng Sở Sở ném lọ dưỡng da nhặt từ trong thùng rác ra cho Yến Tử, ý bảo cô nàng lại cầm.

Yến Tử có chút ngoài ý muốn, mờ mịt nhận lấy cái lọ trong tay cô, nửa cái mông đặt trên ghế ngồi xuống, mặc dù nửa trái tim đã buông lỏng nhưng vẫn chuẩn bị tinh thần rút lui bất cứ lúc nào.

Ai ngờ mới qua nửa tiếng, mặt mày Phùng Sở Sở đã từ nhiều mây chuyển sang quang đãng, tràn ngập nụ cười, mở miệng nói: ”Trang mua hàng trên mạng kia của em, trừ mấy thứ quỷ quái này ra, có thứ gì khác để mua không?”

“Dạ?” Yến Tử bị câu hỏi này của cô làm cho sửng sốt một chút, có chút không kịp phản ứng, một lúc lâu sau mới phục hồi lại tinh thần, chợt hiểu ra nói, “Có, đương nhiên là có, thời buổi này, trên taobao làm gì có gì là không có.”

“Có đồ gì đàn ông dùng được không?”

Yến Tử bị câu hỏi táo bạo của Phùng Sở Sở hù dọa, thân thể không tự chủ mà lùi lại phía sau, nặn ra một nụ cười nói: “Cái gì đàn ông dùng ạ?”

“Chị cũng không biết, bằng không đã chẳng phải hỏi đến em.”

“Ý của chị là nói, chị muốn tặng quà cho đàn ông?” Yến Tử suy đoán nói.

“Ừ, có thể nói là như vậy. Em nói đi, tặng cái gì thì ổn?”
“Cái này ấy à.” Yến Tử khó xử gãi đầu, “Là tặng cho bạn trai ạ?”
“Không phải, chỉ là bạn bè bình thường thôi.” Nói là bạn bè bình thường Phùng Sở Sở cũng cảm thấy hơi quá, thực ra chỉ là một người quen biết mà thôi.

Yến Tử lười nhác bò lên bàn làm việc của Phùng Sở Sở, mặt nhăn thành một dúm, lẩm bẩm: “Nước hoa, ví tiền? Hình như bình thường quá. Tặng rượu thì sao? Cái này em không biết chọn. Tặng kim cương không thực tế, chị đâu có rảnh như vậy.”

“Em nghiêm túc một chút cho chị.” Phùng Sở Sở thuận tay cầm một tập bản thảo lên, lại gõ lên đầu Yến Tử, có điều lần này rất nhẹ.

Yến Tử căn bản không để ý đến cú đánh của ai kia, hoàn toàn chìm đắm trong vấn đề khó khăn, suy nghĩ vô cùng nghiêm túc: “Hay là, tặng cà vạt đi.”

“Cái kia chị không biết chọn đâu, em biết không? Cảm giác không cẩn thận một cái, màu sắc mua phải sẽ rất tục.”

Yến Tử tán thành gật đầu nói: “Nói cũng phải, thứ này đúng là không dễ mua, người nào mắt kém, mua không đẹp.”

Phùng Sở Sở cưỡng ép mình

Trang: [<] 1, 30, 31, [32] ,33,34 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT