watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:14 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5941 Lượt

bỏ qua mấy câu này của con bé, gõ vào gáy cô nàng nói: “Em nghĩ cái khác cho chị đi.”

“Khuy tay áo!” Yến Tử chợt kích động đứng dậy, hét lớn, “Khuy tay áo thế nào? Vừa thời thượng lại tinh tế, mua loại gắn kim cương ấy, không sợ xấu mặt, giống như tặng người ta nhẫn kim cương vậy.”

“Em định tặng xong cho chị nghèo rớt mồng tơi à!” Phùng Sở Sở rốt cục không nhịn được, nắm tập bản thảo trong tay, phi qua đỉnh đầu Yến Tử, lướt qua mang tai cô nàng, cuối cùng rơi bộp xuống đất. Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú – Chương 23
Hồng Môn Yến

– Thỉnh thoảng cũng làm công chúa trong mắt người khác –

Mặc dù Phùng Sở Sở đã mắng té tát Yến Tử một trận nhưng cuối cùng cũng vẫn thỏa hiệp. Bởi vì Yến Tử là một nhân viên tiếp thị rất thành công, cô nàng không giải thích gì thêm, chỉ mở thẳng trang web ra, chọn vài mẫu khuy tay áo đẹp đẽ, dùng thực tế để chặn miệng Phùng Sở Sở.

Không thể không thừa nhận, những chiếc khuy tay áo trên hình, vừa tinh xảo lại vừa đáng yêu, Phùng Sở Sở thậm chí còn muốn mua một đôi về để dùng, nghĩ lại dùng cái này để tặng người ta, cũng không quá mất mặt.

“Mua trên mạng có tin được không?” Phùng Sở Sở có chút lo lắng, tốn tiền là thứ yếu, mua được đồ nếu mà không tốt, còn phải mua lại lần nữa, cứ dùng dằng mãi, chỉ sợ không kịp đến bữa cơm với Tô Thiên Thanh.

Yến Tử vỗ ngực bảo đảm: “Chị yên tâm, có sát thủ taobao em ở đây, còn sợ mua phải hàng giả hay sao. Hơn nữa có tiền thanh toán còn ở đây, nào có dễ để người ta lừa như vậy.”

Phùng Sở Sở thoáng yên tâm, nhìn bộ dáng thề non hẹn biển kia của Yến Tử, cũng đáng tin cô nàng một lần.

“Nhưng mà, gửi hàng mất bao lâu, chậm quá là không được đâu.”

“Em tìm cho chị một chỗ ở cùng thành phố, chắc cũng chỉ một hai ngày thôi, có chút thời gian vậy chị không đến nỗi không chờ được chứ?” Yến Tử ghé đầu qua, hỏi.

“Có thể có thể, em mau ra ngoài đi, mau giúp chị mua đi.” Phùng Sở Sở đẩy đầu cô nàng ra, ném ra ngoài. Trong lòng âm thầm cầu nguyện, hy vọng có thể đến kịp. Tô Thiên Thanh này, một ngày đi ngàn dặm, không thể nhanh chóng mà bớt thời gian ra để ăn cơm với cô được.

Quả nhiên, Tô Thiên Thanh là một người bận rộn, ba hôm sau mới gọi điện cho cô, hẹn cô cuối tuần ăn cơm. Tình ngày ra, một tuần nữa là vòng thi mới sẽ bắt đầu, cô còn có thể mượn cơ hội đi ăn cơm để thương lượng với anh ta một vài vấn đề chi tiết. Chuyện nhất cử lưỡng tiện thế này, Phùng Sở Sở đương nhiên rất vui vẻ trong lòng.

Điều duy nhất cô lo lắng bây giờ chính là cái chân què kia của mình. Giờ cô mới cảm nhận sâu sắc được làm người tàn tật khó khăn cỡ nào. Chỉ sợ chẳng qua là ra ngoài ăn bữa cơm thôi cũng đã đủ loại phiền toái rồi.

Tô Thiên Thanh hẹn thời gian với cô xong xuôi liền lái xe đến nhà đón cô. Phùng Sở Sở đang ở trong một tiểu khu nửa mới nửa cũ, người ở đây mặc dù kiến thức không tính là nông cạn nhưng lúc nhìn thấy xe của Tô Thiên Thanh, vẫn có chút giật mình. Loại xe dài như vậy, bình thường chỉ có khi kết hôn mới có người dùng. Chỉ đi dùng cơm bình thường mà cũng dùng xe này, chắc chỉ có mình Tô Thiên Thanh.

Phùng Sở Sở dưới sự giúp đỡ của mẹ mình, chậm rãi đi xuống dưới lầu. Ông Phùng thì vác cái xe lăn đã được gấp gọn đi đằng sau. Cả nhà vừa nhìn thấy thanh thế của Tô Thiên Thanh, gần như bị dọa cho sợ đến suýt ngất.

“Anh làm gì thế này?” Phùng Sở Sở cảm thấy mình chẳng còn hơi để mà nói chuyện nữa, nếu không phải có mẹ cô đỡ, rất có thể đã ngã xuống rồi.

Tô Thiên Thanh cũng rất lịch thiệp đứng bên cạnh xe, mở cửa xe cho cô, cười nói: “Chân cô không tiện, ngồi xe này tương đối thoải mái.”

Phùng Sở Sở nghĩ thầm, xe này nhìn qua đúng là thoải mái thật, chẳng qua là mình mà ngồi vào, tuyệt đối sẽ thoải mái không nổi. Nhìn dáng vẻ hào hoa của cái xe kia, lại nhìn bộ váy hơi khó coi trên người mình. Cô vốn nghĩ là chỉ đi cùng anh ta ăn bữa cơm bình thường mà thôi, ai ngờ nổi lại phô trương thế này.

Người của cả khu gần như đã ùa ra xem trò vui hết, đồn đại ầm ĩ, nói con gái nhà ông Phùng đã đá cậu bạn trai làm nhân viên công vụ kia, cua được một anh chàng giàu có đi xe xịn. Trong thời gian ngắn, mọi người châu đầu ghé tai, đủ loại phiên bản chuyện xưa đúng thời cơ mà nhảy ra.

Phùng Sở Sở chỉ có thể coi như không nghe thấy, trong lòng bắt đầu tính toán, nghĩ xem trước khi Dương Quang nghe được tin đồn phải giải thích rõ ràng cho anh ấy.

Sau khi lên xe, chiếc xe chậm rãi ra khỏi tiểu khu. Phùng Sở Sở ngồi phía sau buông xe rộng rãi, cảm thấy cực kỳ mất tự nhiên. Tô Thiên Thanh ngồi ngay bên cạnh cô, vừa cười vừa đưa một ly sâm banh qua.

Phùng Sở Sở không tự nhiên mà nhận lấy, nếm thử một ngụm, lại thấy chẳng có mùi vị gì. Tâm trạng giờ phút này của cô, cho dù có ăn thịt rồng chắc cũng chẳng có vị gì ngon lành.

Không khí có vẻ hơi ngượng ngập, cũng không ai biết nên mở miệng nói gì. Tô Thiên Thanh cũng cảm thấy có chút kỳ quái đối với việc mình lại ân cần chu đáo như vậy. Rõ ràng anh rất ghét cô nàng này, tại sao lại có ý đi lấy lòng cô ta?
Tiếng điện thoại đột nhiên vang lên cắt đứt sự suy tư của anh. Phùng Sở Sở lấy di động từ trong túi ra, vừa thấy là Dương Quang gọi đến, trong lòng không nhịn được mà “lộp bộp” một tiếng. Mặc dù lời đồn như hổ dữ nhưng không nhanh đến thế chứ. Cuộc gọi này của Dương Quang khiến cho tâm lý Phùng Sở Sở lên xuống bảy tám lượt.

Vừa nhận điện thoại, giọng nói của Dương Quang đã vọng tới, giống như đã uống rượu: “Sở Sở, ra ngoài ăn cơm đi, anh, anh chờ em ở chỗ cũ nhé.”

Phùng Sở Sở nhíu mày, đáp lại: “Chuyện này, bây giờ em không được tiện cho lắm.”

“À, đúng rồi, anh quên mất, em bị trẹo chân. Em chờ nhé, giờ anh sẽ đến đón em.” Dương Quang đang định cúp máy.

“Chờ chút, Dương Quang.” Phùng Sở Sở vội vàng gọi anh lại, “Hôm nay em hẹn bạn ăn cơm, không đi với anh được, mai được không? Mai gặp nhé.”

Cảm xúc của Dương Quang lập tức xuống thấp, nỉ non mấy câu xong, liền cúp máy. Phùng Sở Sở cầm di động, có chút kỳ lạ. Bộ dạng của anh ấy, hình như đã uống rượu, có chút không tỉnh táo. Trong lòng có chút lo lắng cho Dương Quang nhưng cũng có chút tức giận. Bây giờ là mấy giờ mà đã uống thành như vậy rồi.

Phùng Sở Sở quyết định không để ý đến nữa, ngày mai chờ anh ấy tỉnh rượu rồi nói tiếp. Quay đầu, vừa hay đối diện với tầm mắt của Tô Thiên Thanh, anh ta đang mỉm cười, nhìn cô.

“Sao vậy?” Phùng Sở Sở có chút mất tự nhiên, bắt đầu sờ sờ mặt mình.

“Không ngờ tới, lời đồn lại truyền ra nhanh như vậy.” Tô Thiên Thanh cười khẽ mấy tiếng, nói, “Cô yên tâm, nếu Dương Quang có hiểu lầm, tôi sẽ nói với anh ta.”

“Không cần không cần.” Phùng Sở Sở bị anh ta làm cho căng thẳng, luôn miệng cự tuyệt nói, “Anh ấy không hiểu lầm.”

“Vậy thì tốt.” Tô Thiên Thanh ý tứ sâu xa buông một câu như vậy.

Khi Phùng Sở Sở bỏ di động vào trong túi xách, nhìn thấy hộp quà được bọc rất tỉ mỉ đẹp đẽ kia. Con mắt của Yến Tử không tệ, chọn hàng chất lượng cũng rất tốt. Có điều Phùng Sở Sở còn hơi do dự, bây giờ tặng quà luôn hay là để đến nhà hàng rồi tặng.

Suy đi nghĩ lại, cô vẫn quyết định, giờ sẽ tặng quà luôn. Lát nữa đến nhà hàng, không biết bên cạnh có bao nhiều người nhìn, vẫn là đưa trong xe thì an toàn hơn, nhiều nhất cũng chỉ có chú tài xế thấy mà thôi.

Vậy nên cô cẩn thận lấy hộp quà kia ra, chìa ra trước mặt Tô Thiên Thanh, nhìn thẳng vào anh ta, giống như một nữ thần tràn ngập dũng khí vậy.

Tô Thiên Thanh vươn tay nhận lấy, nghiêng đầu hỏi: “Tặng tôi à?” Vừa nói vừa cười rộ lên, khóe miệng vẽ ra một độ cong xinh đẹp.

Phùng Sở Sở đột nhiên trở nên căng thẳng, không dám nhìn thẳng vào mắt anh ta, cúi đầu, dáng vẻ như một cô gái nhỏ, từ từ gật đầu một cái.

Tô Thiên Thanh bỏ lớp giấy bọc đi, mở chiếc hộp ra, bên trong là một đôi khuy tay áo có gắn kim cương. Anh có chút bất ngờ, vốn tưởng bên trong hẳn là nước hoa hay thứ linh tinh gì đó tương tự. Kể ra thì, hình như đây là lần đầu tiên anh được phụ nữ tặng khuy tay áo cho.

“Đẹp lắm, cám ơn nhé.” Tô Thiên Thanh đóng chiếc hộp lại, cẩn thận đặt vào trong ngăn chứa đồ bên cạnh xe, “Nhưng mà tại sao lại tặng quà cho tôi vậy? Không phải đã bảo cô mời cơm rồi sao.”

“Cái này, tôi vẫn muốn cảm ơn anh đã giúp Giai Cầm, nếu chuyện này ầm ĩ đến tòa án, có lẽ cô ấy sẽ phải ngồi tù. Chuyện này sẽ ảnh hưởng đến tương lai của cô ấy.”

“Ừm, chuyện này tôi hiểu, đối với phụ nữ mà nói, hôn nhân và thanh danh quan trọng hơn bất cứ thứ gì.”

Phùng Sở Sở ngẩng đầu nhìn Tô Thiên Thanh, chỉ cảm thấy lúc anh ta nói những lời này, trên người bỗng tỏa ra một vòng sáng, giống như là thiên sứ mọc cánh vậy. Thật sự khiến người ta bất ngờ, một Tô Thiên Thanh lúc nào cũng coi phụ nữ như quần áo mà lại nói ra những câu triết lý như vậy.

Tô Thiên Thanh bị cô nhìn khiến cho có hơi ngượng ngập, mất tự nhiên quay đầu đi chỗ khác, giống như đang lẩm bẩm: “Thực ra thì trong lòng cô, tôi có phải là một gã rất hay chơi đùa phụ nữ không?”

“Phải.” Phùng Sở Sở trả lời thẳng thắn đến mức khiến người ta ói máu.

Tô Thiên Thanh vươn tay ra, bắt đầu chìa đầu ngón tay tính:

Trang: [<] 1, 31, 32, [33] ,34,35 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT