|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
cờ Quân biết được Xuân Thùy ( chung lớp với anh ) là bạn thân của Hân. Vì thế, ngay sáng hôm học thể dục, anh đã chủ động mời Thùy 1 viên kẹo ngọt rồi bắt chuyện rất cởi mở. Nhìn Thùy bẽn lẽn nhận kẹo từ mình, Quân cũng thấy là lạ vì 1 người dịu dàng, hiền lành như thế này mà lại kết thân được với “đả nữ” đáng sợ ấy…! Xong thật khéo léo, anh hỏi số điện thoại của Hân. Thùy có vẻ hơi e dè khi quyết định rằng có nên cho Quân biết số hay không…cuối cùng, cô nhìn vào mắt anh, nhẹ nhàng nói:
- Cậu thật sự thích Hân chứ?
– Ừm – Quân cười gượng
– Cậu có tự tin không…?
– Ý Thùy là sao?
– Thật ra…Hân đang rối loạn về tâm lý…giới tính 1 chút… – Thùy khổ sở vặn vẹo ngón tay của mình – nhưng cậu đừng hiểu lầm nhé, dù Hân có nói gì, cậu ấy vẫn là con gái…
– Cậu có thể nói rõ hơn không? – Quân nói chậm rãi từng từ
– Hân…bị phản bội bởi 1 người mà cậu ấy yêu tha thiết, nên bây giờ…cậu ấy căm thù đàn ông – Thùy lí nhí – và không muốn yêu đàn ông nữa….
– Không lẽ yêu con gái?? – Quân nói ngay khi Thùy vừa dứt câu
Bỗng Thùy giật thót tim như vừa nhớ lại chuyện gì đó làm cô sợ hãi…
- Được rồi… – anh tằng hắng – Quân sẽ không nói chuyện này với ai.
– Nhờ cậu… – chợt 1 giọt nước mắt lăn dài trên má Thùy – nhờ cậu giúp Hân trở về với chính mình…
– Nè… – Quân lay lay vai cô – đừng khóc, có gì từ từ giải quyết mà.
– Quân hứa đi…hứa sẽ thật lòng với Hân – cô thút thít
– Rồi cậu sẽ cho mình số điện thoại chứ?
– Ừm – Thùy gật nhẹ đầu
– Rồi…! – anh có vẻ hơi “hoảng” trước những giọt nước mắt của cô bạn
Khi Quân vừa đi khỏi, Thùy liền ngồi gập người xuống, nhắm chặt mắt lại như thể muốn xua tan đi giọng nói của Hân đang vang vọng trong tâm trí cô :” Cậu quen mình nha, quen kiểu người yêu ấy, mình không đùa đâu, thật sự mình cũng có chút cảm xúc với cậu.”. Ký ức đó khiến Thùy bàng hoàng…và sợ hãi. Cô thương Hân lắm, nhưng nếu là người yêu thì không được, không bao giờ được…Kể từ lần hôm đó, Thùy vẫn luôn cố gắng đối xử bình thường, thậm chí là quan tâm đến cô bạn nhiều hơn…nhưng Thùy vẫn cảm nhận được sự gượng gạo của cả hai…Hân không dám nhìn vào đôi mắt Thùy, và cô cũng vậy…Không biết đến bao giờ cái cảm giác này mới mất đi… Thùy đứng dậy và lê chân đến bồn rửa mặt, những suy nghĩ rối bời khiến cô đâm sầm phải 1 người cao hơn mình cả 1 cái đầu. Cô ngước lên, những lời nói và hình ảnh của Hân biến mất như ánh đèn vụt tắt, cô cúi mặt xuống, thẹn thùng:
- Xin lỗi anh…
– Không có gì. – chàng trai né sang bên định bước đi
– Khoan đã…anh không nhớ em sao?
– Hửm…?
– Anh từng cứu em khỏi đám côn đồ ở con hẻm cạnh trường… – cô lại vặn vẹo ngón tay của mình
– Anh không nhớ lắm, có thể em nhầm người rồi – anh nói nhanh rồi quay lưng đi
– Em không nhầm đâu! Cho em biết tên của anh đi, anh ơi! – cô gọi với theo
– Vũ, Thiên Vũ – anh khẽ ngoáy đầu lại, nét mặt vẫn lạnh như băng
“Thiên Vũ…” Thùy lầm bầm tên anh rồi bẽn lẽn mỉm cười…Kể từ lần được anh cứu giúp, cô đã mong được gặp lại anh biết bao, 1 chàng trai dũng mãnh, có ánh mắt rất sắc lạnh đã để lại trong cô 1 ấn tượng cực kỳ sâu đậm…Rồi khi tình cờ trông thấy anh, Thùy chỉ rụt rè nép vào góc khuất nào đó để dõi theo anh 1 cách thầm lặng…nhưng tình cảm cô dành cho anh thì như 1 ngọn lửa, lúc nào cũng cháy rừng rực vô cùng mãnh liệt…
——————-†——————
Quân bên cạnh đó, vừa vui vì có được số điện thoại Hân, nhưng cũng vừa thấy hơi…thương cảm cho cô vì chuyện đau lòng mà anh vừa biết được…
Chiều hôm đó, Quân bị Vũ giữ lại để…huấn luyện đặc biệt. Vũ dạy anh những thế đánh hiểm hóc và cách dùng sức hợp lý, sau đó còn bắt anh hít đất để…gia tăng thể lực. Mang tiếng huấn luyện nhưng Quân cũng bị vị thủ lĩnh dần cho 1 trận bầm dập thân thể, nhưng bù lại, anh cũng thấy khá vui vui khi Vũ nói rằng anh có năng lực, chỉ không có kinh nghiệm chiến đấu mà thôi. Và buổi huấn luyện đó đã khiến Quân phải nghỉ luôn cả 2 tiết học thêm. Khỏi phải nói là Hân cảm thấy vô cùng “yên bình” khi Quân chỉ vừa ngưng làm phiền cô có 3 tiếng đồng hồ. Đáp án bài toán hóc búa được giải cũng là lúc kết thúc giờ học. Hân vẫn ngồi chau mày nhìn vào đáp số vẻ khó hiểu…Chợt
điện thoại cô rung lên, tin nhắn từ 1 số lạ :”Siêng học quá hen, người ta về hết rồi mà còn ngồi trong đó. Ra sân bóng rổ đi, có người đợi H nè”. Hân nhướng mày trông rất khôi hài rồi lơ tin nhắn ấy đi. Khi cô đi ngang sân bóng, chợt có 1 bàn tay chộp lấy Hân, cô giật mình quay sang và…”điên máu” khi thấy Bảo Quân
- Lại là mấy người à?? – cô giật tay ra khỏi anh như vừa chạm phải lửa
– Tui đã nói tui đợi Hân ngoài này rồi còn gì – anh cười
– Thì ra… – cô chống 2 tay lên hông, hùng hổ – sao biết số tôi, nói ngay!
– Ây…quan trọng gì đâu – anh xoay trái bóng trên tay rất điệu nghệ – làm ván chứ?
– Bệnh hả?! – Hân lườm anh rồi cất bước
– Nếu Hân thắng, tui sẽ không quấy rầy Hân nữa…!
Cô xoay lại, nhìn anh dò xét
- Thiệt! nam nhi đại trượng phu, nói là giữ lời – Quân nhướng mày – nhưng nếu Hân thua, phải đi chơi với tui
– Được thôi! – cô ném chiếc cặp vào bồn cây
Quân ném trái bóng cho Hân, ý nhường lợi thế cho cô. Hân di chuyển nhanh đến cột bóng rổ, bật lên ném vào nhưng Quân đã nhanh chóng bật cao hơn và cướp lấy trái bóng trước khi nó kịp rơi vào rổ. Rồi những lần sau đó, Hân không thể nào giành bóng lại được từ Quân nữa, cô bất lực trước chiều cao và tốc độ nhanh như cắt của anh. 10 phút trôi qua, kết quả : Quân thằng áp đảo 5 – 0…!
- Chết tiệt! – Hân ôm bụng thở hổn hển – ngon thì đánh nhau đi, bóng rổ làm quái gì?!
– 100% là tui khỏe hơn Hân – Quân nói vẻ hả hê – tại tui không muốn thôi
– Không muốn gì?!
– Không muốn làm Hân bị đau đớn… – nét mặt anh chợt trở nên nghiêm túc…
– Điên… – cô chau mày nhưng vẫn không giấu được sự bối rối trong đôi mắt
– Nếu tán tỉnh Hân mà bị gọi là điên thì tui cũng chấp nhận – anh cười
– Vớ vẩn!! – cô gạt phăng Quân sang 1 bên để bước nhanh đến bồn cây, với lấy chiếc cặp
– Hân về cẩn thận nha!! – anh gọi với theo vẻ thích thú
Về đến nhà, sau khi gọi điện thoại nói chuyện với Thùy xong, cô cảm thấy cơn giận của mình được hạ xuống khá nhiều. Bỗng Hân ngồi thừ ra, dựa lưng vào đầu giường với vẻ mặt trầm ngâm…rốt cuộc cô đang muốn gì ở chính mình…? Cô đang cố gắng biến bản thân thành 1 người hoàn toàn khác với chính bản chất cô đang thực sự có hay sao…? Hận thù…? Yếu đuối…? Bất cần…? Cô đang bị những thứ này chi phối ư…? Cô là ai…? Là cái gì trong cuộc đời này…? Cô còn nhớ ánh mắt bối rối của Thùy khi nghe cô ngỏ lời, cô biết Thùy sốc, thậm chí là sợ hãi, nhưng thật sự cô cảm thấy thoải mái và dễ chịu khi ở bên cạnh Thùy, cô không cần bất cứ 1 thằng đàn ông nào cả! Cô đã nghĩ như vậy đấy!
Chợt bài hát One More Night vang lên, Hân chộp lấy điện thoại, mong nó là tin nhắn của Thùy, nhưng…lại là số lạ đó
- “ Ngủ ngon hen loser :D, 7 giờ chủ nhật tuần này tui đợi H trước cửa nhà, nhớ đó “
– Cái thằng khùng này!!
Cô tức tối đập mạnh chiếc điện thoại xuống giường. Tối hôm đó, Hân bắt đầu mơ về những giấc mơ kì lạ, như điềm báo về 1 sự khởi đầu mới trong cuộc sống của cô… Quân xin vào làm phục vụ cho quán café của chú Phong ( chú ruột của anh ). Đó là 1 quán café có khung cảnh khá cổ kính và yên lặng; khác hẳn cái quán nhậu nằm đối diện lúc nào cũng ồn ào, đầy tiếng **** rủa, cãi nhau của mấy tên bợm nhậu. Không phải tự dưng Quân lại nổi hứng lên mà đi làm, chẳng qua vì anh đã phát ngán việc nhận tiền “phụ giúp” lác đác của thằng anh trai vô tâm. Quân muốn tự mình kiếm ra tiền để nuôi bố và bản thân anh. Có lần Quân đã hét lên trong điện thoại với Quang khi anh nói rằng mình không thể về thăm bố vào cuối tuần, vì phải bận…đưa vợ con đi du lịch…!
Chú Phong là 1 người điềm đạm, trầm ngâm và “cổ kính” như quán café của chú vậy. Khi nghe Quân kể về Quang, chú chỉ biết tặc lưỡi rồi lắc nhẹ đầu. Chú biết Quân là đứa con có hiếu, lại học rất
giỏi, nên chú thương anh như con ruột của mình… Biết Quân là người có tự trọng cao, chú đã tế nhị “ngỏ ý” muốn giúp cháu mình 1 khoảng tiền nhỏ hàng tháng cho đến lúc bố Quân có thể đi làm trở lại. Đương nhiên là Quân không thể nào từ chối lòng tốt của người chú đáng kính này…
Hôm đi làm đầu tiên, Quân tình cờ nhìn sang quán nhậu đối diện và thấy Trung đang gây gổ, đánh nhau chí chóe với 3 thằng đã say đến quắc cần câu. Thằng này coi vậy cũng khỏe, sau hồi dằn co giữa đống bàn ghế lộn xộn, nó cũng hạ đo ván được thằng bợm cuối cùng. Quân mỉm cười…gian xảo sau khung cửa sổ đang treo tấm rèm màu xanh ngọc bay phất phơ…Rồi thông tin về chuyện ẩu đả của Trung đã được truyền đến tai Thiên Vũ ngay trưa hôm sau. Khỏi phải nói là Trung bị vị thủ lĩnh “xử” 1 trận thừa sống thiếu chết… Nhưng Trung cũng ức
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




