watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:42 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3621 Lượt

lắm, vì anh đã gắng nói mãi cho Vũ hiểu rằng anh chỉ vì tự vệ mới đánh 3 thằng kia, nhưng Vũ có vẻ như “giả vờ không quan tâm”. Tại sao Vũ biết anh không gây hấn trước mà lại cố ý phạt nặng như thế…? sau lần đó, Trung hời hợt hơn với nhóm, nhất là với Thiên Vũ…

Nhưng cái gì cũng có mặt trái của nó, việc đi làm như vậy khiến Quân lúc nào cũng tỏ ra mệt mỏi. Anh hay ngủ gục trong lớp, thậm chí còn cả gan đến nỗi dám “đứng ngủ” trong giờ tập trung của Killer, và mỗi lần chợp mắt, là mỗi lần Quân đều bị Vũ đấm cho 1 phát vào mặt…Trong mắt anh lúc này, Vũ còn kinh khủng hơn cả mấy ông thầy giám thị ở trường. Rồi có lần, Quân bị thầy đuổi ra khỏi lớp vì ngủ gục quá nhiều, anh uể oải lê chân đến nhà vệ sinh nam, thì…vô tình gặp…Luân. Quân liếc sơ rồi bước ngang hắn. Bỗng hắn chạm nhẹ vào vai anh, nở nụ cười và giọng nói rất …thân thiện:

- Cậu là thành viên mới của Killer đúng không? Bảo…Quân?
– Sao anh biết?
– Cậu đang là đề tài bàn tán sôi nổi của cả trường đấy – đôi mắt Luân chợt sắc lên – thằng Vũ chẳng bao giờ ngồi cùng bàn với người không phải thành viên của nhóm nó đâu.
– Ừ – Quân ngán ngẩm – chắc ai cũng nói tôi là “mọt sách” học đòi làm giang hồ chứ gì
– Cái gì cũng có tiêu cực hết – hắn chìa ra mời Quân 1 điếu thuốc – nhưng anh không nghĩ cậu như vậy, trận đấu vừa rồi cậu suýt nữa thắng cả thằng Đức mà.
– Hay thiệt, tôi còn chẳng biết nó tên Đức – Quân nói vẻ khôi hài, đưa tay lên từ chối điếu thuốc

Chợt Luân áp sát lại gần Quân, nhếch mép thì thầm vào tai anh:
– Anh còn biết cả lý do cậu gia nhập băng nhóm này, vì trả thù riêng đúng không?
– Hả?! – Quân giật nảy mình, nhìn Luân vẻ đề phòng
– Đừng lo – hắn phì cười – giờ chúng ta là đồng minh, anh sẽ giúp cậu trả thù 1 cách thỏa đáng.
– Anh được lợi gì trong chuyện này mà giúp tôi?
– Vì anh căm thù thằng Thiên Vũ. – mặt Luân đanh lại, đằng đằng sát khí…
– Vậy…ý anh là giúp như thế nào?
– Đọc số cậu đi – Luân lấy ra chiếc điện thoại – anh sẽ thông báo kế hoạch cho cậu sau.

Sau khi Quân đưa số cho Luân và đi khỏi, thì 1 tên có vóc dáng khá thấp, chỉ tầm gần 1m6 tiến đến gần Luân, đưa cho anh chai pepsi; hỏi giọng tò mò:
– Anh đã thỏa thuận được với nó chưa?
– Dễ như ăn cháo – Luân phì cười – vừa nghe anh nói đến lý do gia nhập là sắc mặt nó khác hẳn
– Thằng đầu bò – nó cười phá lên – không lẽ đến giờ nó vẫn nghĩ cha Vũ cầm đầu chuyện đòi nợ mướn hả trời!?

- Nhờ nó đầu bò vậy anh mới có thêm đồng minh, mừng thấy mẹ, chứ mấy thằng Killer cứ bám lấy miết chân thằng Vũ như mấy con chó trung thành, chả làm ăn gì được.
– Nhưng…anh chắc chắn là thằng Quân xài được không?
– Anh tính hết rồi – Luân vuốt vuốt cằm – theo suy nghĩ của nó bây giờ thì chắc chắn nó rất ghét thằng Vũ, cỡ nào nó cũng sẽ trả thù khi có cơ hội. Vả lại…anh đã uy hiếp nó bằng cái “lý do bí mật” kia rồi.
– Công nhận thông tin của thằng Khang hữu ích thiệt – nó cười vẻ đắc chí
– Ừ hữu ích, nhưng mày cũng nên cẩn thận cái mồm của mày. Thằng Khang biết anh, nó mà chỉ mặt anh cho thằng Quân thì khốn.
– Nó có biết anh từng là người cầm đầu vụ đòi nợ đâu mà anh lo, cũng chẳng biết em theo phe anh, thằng Khang tách khỏi Killer lâu rồi, nó chẳng quan tâm đâu
– Vậy thì tốt. – Luân đưa chai pepsi rỗng cho tên đàn em – anh đi “giải tỏa” tý, nói chuyện với mày mà đứng gồng nãy giờ.
– Dạ, vậy em cũng về lớp đây
– À khoan đã, mày nhắn với Khởi Sơn gọi cho anh gấp, anh có chuyện cần nhờ nó.

Tên đàn em gật đầu rồi quay lưng đi. Luân thì vô cùng đắc chí vì đã có được Bảo Quân – con cờ chủ lực của mình.

——————†——————

Ngay giờ ra về hôm đó, Quân vô tình đụng phải Thiên Vũ ở bãi gửi xe. Anh dửng dưng đi ngang vị thủ lĩnh như giả vờ không thấy. Vũ chau mày, quay lại, chộp lấy cổ Quân và siết mạnh, giọng nói nghiêm khắc vang lên:

- Bỏ cái thái độ đó khi gặp tôi đi nghe chưa!!
– Trời ơi… – Quân nhăn mặt – anh cũng bỏ cái tay anh ra đi được không?!! Tụi anh sao có cái kiểu y chang nhau vậy.!!?
– Một tiếng chào hoặc một cái gật đầu khó lắm hử?! khó không?! – Vũ siết mạnh tay hơn
– Được rồi…! Chào…anh, bỏ tôi raaaaa…….!

Vũ buông tay rồi lạnh lùng leo lên chiếc exciter của mình. Nhìn phong thái ngạo mạn của vị thủ lĩnh, Quân tức điên lên mà không biết phải làm sao…Bỗng 1 tin nhắn từ Luân làm Quân có lại thêm chút “sinh khí” : “ Có quà cho cậu đây, anh đã nhờ 1 đám tầm 10 thằng xử thằng Vũ trong con hẻm nó hay đi học về. Cậu bám theo nó, quan sát rồi báo lại kết quả cho anh biết hen. Chúc cậu “xem phim” vui vẻ ;)) “. Quân nhếch mép cười rồi nhanh chóng lấy xe, đuổi theo Thiên Vũ. Khi chỉ chạy được 5 phút thì mây đen kéo về như tị nạn, bầu trời xám xịt 1 cách bất ổn…những hạt mưa đầu tiên bắt đầu rơi…Quân thấy Vũ chạy càng lúc càng nhanh hơn, anh chàng này cũng muốn dừng lại để mặc áo mưa vào lắm, nhưng nếu làm vậy, sẽ mất dấu Vũ ngay. Quân đành chịu ướt chạy theo vị thủ lĩnh đến 1 con hẻm vắng…Và thoáng giật mình khi chợt có… 10 thằng không biết từ đâu ra nhảy bổ vào chặn đầu xe Thiên Vũ, xông vào anh tới tấp như đàn kiến đói bu quanh viên kẹo ngọt lịm… Quân khẽ lùi xe lại, nép mình sau bức tường để quan sát. Mỗi lần có 1 thằng bị Vũ cho nằm đo đường, Quân đều tặc lưỡi với vẻ…tiếc nuối. Mặc dù trời mưa tầm tã làm hạn chế tầm nhìn của mình, nhưng Vũ vẫn không để bị trúng 1 đòn nào của tụi “phục kích”…

Quân bắt đầu cảm thấy… căng thẳng khi vị thủ lĩnh ra đòn với tụi kia 1 cách rất tàn bạo…, mỗi cú đấm được anh tung ra như nhát búa tạ nện vào đầu, vào ngực đối phương, thằng ôm đầu nằm quằn quoại, thằng thì hộc cả máu…mắt Thiên Vũ long sòng sọc lên như 1 con thú hoang sẵn sàng ăn tươi nuốt sống hết tất cả bọn nó…

Cuối cùng kết quả cũng không diễn ra như Quân mong muốn, trước đó anh đinh ninh rằng với 10 tên như thế này, Vũ không chột cũng què…nhưng…Vũ quá mạnh và quá khủng khiếp… Vài đứa còn đứng được đều kéo nhau chạy mất, số còn lại thì nằm la liệt dưới mặt đường. Thiên Vũ dựa mạnh vào bức tường gồ gề, thở gấp…nhưng dường như là để lấy lại bình tĩnh chứ không phải thở vì đuối sức…Chợt… Vũ ngước mặt lên, hàng lông mày chau lại…1 dòng lệ ứa ra từ đôi mắt đượm buồn…hòa quyện vào làn mưa đang tuôn rơi từng giọt xuống gương mặt thanh thoát của anh… Nét mặt “hung tợn đến mất bình tĩnh” khi nãy của vị thủ lịnh đã biến mất, thay vào đó nét mặt “bàng hoàng đến mất bình tĩnh” được chuyển sang Bảo Quân… Anh há hốc mồm nhìn chằm chằm vào cảnh tượng khó tin mình đang chứng kiến…Có khi nào anh nhìn lầm không? Mưa tầm tã như thế này cũng có thể lầm lắm chứ?!…Nhưng dù có tìm hàng ngàn lý do để bác bỏ điều mình vừa trông thấy, cảm giác và đôi mắt của Quân vẫn nói cho anh biết rằng…đó là sự thật…!
————–†————–

Cơn mưa hôm qua như đã lấy đi tất cả những sự tươi mát, chỉ để lại 1 buổi trưa oi bức, nóng nực dễ khiến con người ta nổi cáu… Quân chọn góc bàn phía trong cùng của canteen để “giải quyết” cho xong bữa trưa của mình. Nhưng khi anh chỉ vừa ngồi xuống, 1 giọng nói láu cá đã vang lên vẻ de dọa:

- Đứng lên mày! Chỗ này của tụi tao.!

Quân ngước lên, khẽ nhíu mày khi trông thấy 4 thằng con trai với vẻ ngoài vô cùng “sành điệu”, tóc cắt tỉa kiểu Hàn Quốc, quần áo thẳng thóm, giày đủ màu sắc, to đùng như của mấy đứa dancer

- Bàn ghế này có ghi tên tụi bây à? – Quân nhếch mép vẻ khiêu khích
– Ế…!Thằng này láo mậy!? – 1 tên cao nhất trong đó, có nước da trắng như con gái trợn mắt lên đe dọa, khiến cơ mặt của nó méo mó trông rất buồn cười
– Bàn ghế là của chung, tụi bây có phải ông nội đâu mà muốn cái đách gì cũng được?!

Quân quay sang nhìn về phía giọng nói vừa bênh vực mình, và vô cùng bất ngờ khi thấy…Trung, bên cạnh anh là Hoàng đội phó và Nam

- À…tứ đại công tử…bột của trường mình đây mà – Nam húc vai Trung, vờ nghiêm trọng – hotboy đó mày!
– Hahaha – Trung cười phá lên – hotdog thì có, mày có tin tao làm cho tụi nó xấu hơn tao không Nam? Chỉnh hình miễn phí luôn.
– Thôi, 2 cái thằng này – Hoàng “giả vờ” chau mày – nói vậy “mấy em” sợ, kẻo “mấy ẻm” lại về mách phụ huynh giống lần trước thì tội lắm.

Trung với Nam ôm bụng cười ha hả, khiến 4 thằng giận đến tím mặt. Rồi 1 tên khá đẹp trai trong đó, ưỡn ngực lên cất giọng nói láu cá khi nãy, nhưng lần này có xen lẫn cả sự sợ hãi:

- Đách nhường thì……thôi! – hắn quay sang 3 đứa còn lại – đi tụi bây, dính vào lũ côn đồ chỉ thêm mệt.!
– Phải rồi, đi dưỡng da đi – Nam mỉa mai – da bồ tao còn không trắng bằng tụi bây, thiệt là ghen tỵ quá đó mà…!
– Hahaha – Quân bật lên cười như không thể nhịn được nữa

Khi 4 thằng công tử bột đó tức tối kéo nhau đi khỏi, thì Hoàng liền ngồi xuống cạnh Quân, Nam cũng kéo áo Trung ngồi đối diện chàng đội phó. Hoàng gõ gõ xuống bàn vẻ thích thú, cười hiền với Quân:

- Sau khi biết cậu là thành viên của Killer, tụi

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,24 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT