watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:42 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3624 Lượt

nó sẽ không dám kiếm chuyện nữa đâu. Thằng cao to khi nãy từng bị Trung nện cho 1 trận, lúc đó nó làm um sùm lên, nhớ lại buồn cười chết được.!
– Ừm… – Quân nhìn quanh 3 người – Cám ơn…
– Trời! – Nam vờ bật ngửa ra sau – Bảo Quân hôm nay nói cám ơn!? Chắc em sắp chết rồi anh Hoàng ơi!!
– Haha, thằng này làm quá mậy – Hoàng phá lên cười – đưa cho Vũ quản lý quả có khác.

Chợt Trung cau có, đứng phắt dậy, tiếng ghế bị xê dịch ra sau kêu lên tiếng “xoạt!” khó chịu. Anh chỉ kịp chào Hoàng 1 tiếng rồi bỏ đi…

- Thằng này…sao vậy…? – Nam gãi đầu vẻ khó hiểu
– Chắc tại anh nhắc đến Vũ – Hoàng thở dài – thằng… giận dai thiệt!
– Giận? – Quân nhướng mày
– Ừ, cái hôm Vũ phạt nó vì chuyện ẩu đả bên ngoài, nó trách Vũ không tin nó nên ức đến bây giờ. Có hôm nó còn nói với anh là định rời nhóm, anh khuyên mãi mới nguôi.
– Như đàn bà vậy trời! – Quân tặc lưỡi
– Không phải – Nam xen vào – cũng tại nó xem ông Vũ như thần tượng, luôn hết lòng vì ổng, mà ổng lúc nào cũng khắt khe với nó, nên nó mới đâm ra “tự kỷ” vậy.
– Vũ làm gì cũng có lý do Nam à – Hoàng khẽ vỗ vai anh

Quân lại ngồi lặng thinh, suy nghĩ đăm chiêu… Sau khi vào lớp, anh nhắn 1 tin cho Luân :” Thằng Trung đang có chuyện với ông Vũ, nhân cơ hội này anh lôi kéo nó ra khỏi nhóm đi. Nó là 1 trong những thành viên nòng cốt, nếu nó đi, chắc cũng vài thằng theo nó mà bỏ nhóm.” Tin nhắn hồi âm ngay tức khắc :” Làm tốt lắm, anh sẽ thưởng cho cậu sau.”

—————†—————

Tối hôm đó, khi đã xong đợt huấn luyện đặc biệt, Quân vác thân hình đầy mồ hôi, vừa đi vừa thở hổn hển ra khỏi cổng công viên, đi ngang qua luôn cả bãi gửi xe. Thiên Vũ thấy thế, liền gọi với anh lại :

- Quân! sao không lấy xe?!
– Hôm nay tôi đi xe bus, xe hư rồi – Quân thở dài
– Lại đây – Vũ tặc lưỡi – tôi cho quá giang về.
– Thôi khỏi…
– Leo lên!! – Vũ trừng mắt

Quân nhìn vào gương mặt dữ dằn của vị thủ lĩnh rồi nhớ lại cảnh tượng…dưới mưa hôm qua…nó khiến anh nổi cả gai óc… bên trong con người lúc nào cũng cau có, khó chịu này là gì…? Sau hồi suy nghĩ, Quân uể oải leo lên xe Vũ, mặc dù trong lòng cũng vui lắm vì…thoát khỏi cảnh ngóng chờ xe bus đến dài cổ. Khi chạy được 1 đoạn, thì điện thoại Vũ reo lên. Anh 1 tay nghe điện thoại, 1 tay cầm ga nhưng vẫn chạy rất chắc chắn. Vừa bấm nút Ok, giọng thằng Nam đã vang lên sang sảng:

- Anh… anh ơi.!!!
– Cái gì vậy?! – Vũ bắt đầu giảm ga lại
– Thằng Trung bị tụi ở quán nhậu trả thù, lần này tụi nó vác mã tấu theo nữa.! Em vừa đi toilet ra thấy vậy là em gọi cho anh liền, anh đến giúp tụi em với!!
– Gọi cho Hoàng chưa?!!
– Dạ…chưa, giờ em gọi ngay…!
– Thôi khỏi, để anh gọi. Ra giúp Trung đi, anh đến ngay!

Vũ cúp máy, quay đầu xe ngược lại điệu nghệ như trong phim hành động. Anh đưa điện thoại cho Bảo Quân, nói nhanh:

- Gọi cho Hoàng, bảo đến quán nhậu 707 cứu thằng Trung.! Nhanh!

Quân cũng bị Vũ làm cho quáng lên. Không cãi lại vị thủ lĩnh như mọi khi, anh tìm số Hoàng rồi bấm gọi, cũng may là điện thoại Vũ giống hệt điện thoại của anh, nên Quân sử dụng nó 1 cách dễ dàng… Chuông reo chỉ 2 hồi là Hoàng bắt máy, và sau khi chỉ nghe Quân nói gọn gẽ 2 câu, anh liền nhanh chóng cúp máy. Quân bỏ điện thoại Vũ vào túi quần mình như 1 thói quen mà anh không hề hay biết… Vũ phóng như bay trên con đường dài nhưng khá hẹp. Quân ngồi phía sau cũng vài phen ú tim với vị thủ lĩnh…Anh ngán ngẩm vì tự dưng khi không lại bị kéo vào chuyện giải cứu “kẻ thù” của mình…nhưng Quân đâu biết rằng…chuyện sắp xảy ra… sẽ là cột mốc thay đổi giữa anh với Killer…
Vũ thắng xe 1 tiếng két trước quán nhậu 707, không thèm bật chống xe, anh nhảy luôn xuống khiến Quân suýt nữa thì ngã nhào….rồi anh lao đến đám đông đang đánh hội đồng thằng Trung và Nam. Vũ nắm cổ áo từng thằng lôi ra khỏi đàn em của mình bằng 1 sức mạnh đáng sợ không biết từ đâu có…! Trung với Nam nhờ đó cũng gượng dậy được để chống trả lại tụi giang hồ. 4 thằng vừa bị lôi ra, liền đồng loạt chuyển sang tấn công Vũ, những 2 thằng cầm mã tấu.! Thật may sao lúc ấy Hoàng xuất hiện, chàng đội phó căng thẳng xông đến gạt bớt 2 tên ra khỏi Vũ rất gọn gàng; rồi với chiều cao lý tưởng của mình, anh đập đầu chúng vào nhau 1 phát cực mạnh, khiến chúng bất tỉnh tại chỗ. Trong khi đó, vị thủ lĩnh 1 mình khống chế cả 2 tên cầm mã tấu. Anh nhanh chóng chộp lấy cổ tay cầm “vũ khí” của nó;ghì chặt, đồng thời nghiêng người, tung cú đá ngược ra đằng sau trúng thẳng vào ngực tên đang lăm le đánh lén mình…Tất cả mọi người dân xung quanh đều nhốn nháo, không 1 người nào dám vào can thiệp, đa số ai cũng sợ liên lụy mà bỏ đi, chỉ còn lại bà chủ quán đang đứng nép sau những kết bia, cắn móng tay nhìn vào mớ bàn ghế gãy nát, đồ ăn ,đồ uống vương vải trên mặt đất với vẻ…tiếc nuối…
Quân vẫn đứng tần ngần cạnh xe Vũ mà quan sát, chứ không hề có ý định giúp đỡ gì cả… Đây là lần thứ 2 anh nhìn thấy vị thủ lĩnh “chiến đấu”. Vẫn mạnh mẽ, vẫn bất bại như lần trước, nhưng…phong thái thì bình tĩnh hơn rất nhiều… Miên man với mớ suy nghĩ hỗn độn, chợt Quân cảm giác có 1 luồng sát khí sau gáy mình…rồi tiếng Hoàng la lên thất thanh:

- Bảo Quân! coi chừng!!!

“Xoảng!”, Quân xoay người về phía sau, nhắm mắt và khẽ lùi lại như 1 phản xạ…Anh nghe tiếng chai miểng vỡ, thằng hèn hạ nào đó đã đánh lén anh…nhưng sao anh không thấy đau…?cũng chẳng thấy máu…? Chuyện gì vậy…?

Mở mắt ra, Quân thấy Thiên Vũ đang đứng sát trước mặt anh, gồng mình, ôm cánh tay đầm đìa máu…vị thủ lĩnh đã đỡ giùm Quân cú đánh chí mạng đó. Quân chết lặng trước sự việc vừa xảy ra với mình chỉ có vài giây…anh bàng hoàng nhìn vào những mãnh vỡ vương vải trên mặt đất…rồi giương mắt lên nhìn trừng trừng vào tên giang hồ đang gượng dậy, lao về phía Vũ với 1 mảnh vỡ sắc nhọn trong tay. “Bốp! Bốp…!” , Quân kéo mạnh vị thủ lĩnh về phía sau, đá liên hoàn vào tên vừa đánh lén mình không thành, khiến mãnh vỡ trên tay hắn văng ra, rồi khuỵ xuống ôm lấy bụng mình. Vũ gạt phăng Quân sang 1 bên, quyết liệt xông đến đá cực mạnh vào má trái của hắn như đá 1 trái banh sắt! Quân rùng mình khi trông thấy thứ gì đó…tựa như chiếc răng vừa bay vút ra khỏi mồm trước khi hắn bất tỉnh…! Rồi Thiên Vũ quay phắt lại, quắc mắc nhìn đàn em của mình:

- Thằng đần!! làm gì đứng như chết rồi vậy?!?
– Tôi…- Quân ấp úng, nhìn vào những giọt máu đang rỉ xuống từ cánh tay Vũ – tôi sơ ý chút thôi…

Hoàng khi giải quyết xong đám tép riu, anh vô tình liếc sang bà chủ quán, rồi vẻ mặt trở nên nghiêm trọng. Anh hét to như tiếng sấm truyền:
– Vũ, Quân, Nam, Trung!! Bà chủ quán hình như đang gọi cảnh sát! Rút lẹ đi!!

Mấy tên giang hồ nghe xong liền lũ lượt kéo nhau chạy thoát trước khi bị gô cổ về đồn. Nam đỡ Trung 1 cách vất vả lên chiếc wave dán đầy hình đầu lâu của mình rồi phóng xe đi thật nhanh. Hoàng khẽ nhíu mày, nhìn vào tay Vũ. Nhưng Vũ chỉ thản nhiên hất đầu về phía thằng Nam vừa mới chạy, anh nói nhanh:

- Đi lẹ đi, tôi ổn.!
– Ừm – Hoàng nhìn sang Quân, đôi mắt tràn đầy sự tin tưởng – lo cho Vũ nha Quân, chạy cẩn thận.!

Xong, anh cũng nhanh chóng phóng đi trên chiếc airblade, vụt mất trong màn đêm….

Thiên Vũ bóp chặt cánh tay đầm đìa máu, bước vội đến và leo lên xe mình. Rồi anh chau mày nhìn Quân, quát lên:

- Còn đứng đực ra đó?!?
– Để tôi chở! – Quân cũng chau mày lại với Vũ – tay đầy “siro” vậy mà chở cái nỗi gì?
– Trời thằng này…?

Mặc kệ Vũ có cản, Quân vẫn lì lượm leo lên ngồi phía trước. Vũ hết cách cũng đành phải lùi về sau nhường chỗ cho anh. Quân phóng xe cực nhanh cũng không thua gì vị thủ lĩnh khi nãy… Vũ ngồi sau lưng, cố gắng siết chặt cánh tay, mong cho mình đừng bị mất máu quá nhiều…Đúng thật nếu bây giờ đưa cho anh cầm lái, chỉ có nước “nằm đường” mà thôi. Chợt Vũ gằng giọng nói, như cố che giấu nỗi đau xé thịt của mình…

- Về nhà cậu trước đi.!
– Vậy lát sao anh về?
– Tôi còn tay, chưa què! Đừng có cãi tôi hoài chứ cái thằng đần này?!
– Rồi rồi – Quân thở dài, nói sau hồi im lặng – Anh…Vũ này…
– Gì?
– Bệnh viện không…?
– Mẹ tôi là bác sĩ, khỏi lo.
– Ừ tiện rồi… – Quân ngập ngừng – Mà…hồi nãy sao lại đỡ giùm tôi…?
– Lo chạy xe đi, thằng đầu đất! – Vũ đánh vào đầu Quân 1 tiếng “cốp!”
– Ch ửi ch ửi riết – Quân lầm bầm – đồ ngạo mạn, hỏi sao không bị dân chúng nó ghét…
– Lảm nhảm cái gì đấy?!
– Ờ có gì đâu.

Rồi 2 người im lặng trên suốt quãng đường về nhà Quân. Sau khi để đàn em xuống xe, Vũ chẳng nói chẳng rằng, lạnh lùng phóng xe đi thật nhanh và chắc chắn như chưa bao giờ bị thương… Nhưng khi dừng xe trước cửa nhà mình, anh gập người, nghiến răng, mặt nhăn lại vẻ vô cùng đau đớn…không ổn rồi, dường như anh bị mất máu quá nhiều! Anh cố gắng lê chân, lảo đảo bước về phía cánh cổng lớn để bấm chuông…nhưng mọi thứ xung quanh đang bắt đầu mờ dần… “Rầm!!” Vũ ngã khụy xuống đất, đôi mắt giá lạnh từ từ khép lại…

Xoay lại Quân, anh chàng này cứ thẩn thơ như người từ cõi mơ vừa bước

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,24 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT