watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:14 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2256 Lượt

cô bé, một đứa con gái trông rất nghiêm nghị mang sang đưa cho nó. Vừa nhìn thấy tên người gửi, thằng Lâm mừng quýnh cả lên. Nó chạy ngay ra chỗ tôi giờ giải lao, hua hua lá thư trên cao:
– Đấy mày thấy chưa, Hạ Quyên rồi cũng bị tao chinh phục thôi.
Tôi không quan tâm tới mấy lời ba hoa của Lâm. Tôi chỉ đòi nó cho xem thư Hạ Quyên viết. Chữ cô bé thẳng hàng, ngay ngắn, chỉn chu. Tôi đưa tờ giấy lên sát mũi mình, có một mùi hương nhè nhẹ của trang giấy mới. Trong thư Hạ Quyên nói là có lẽ Lâm chính là người mà Hạ Quyên đã biết từ lâu. Hạ Quyên thích học Văn học và Lịch Sử, không thích học Toán và Vật Lí, nếu Lâm học giỏi những môn này thì lúc nào đó hãy giảng bài cho Hạ Quyên nhé. Tôi thở dài. Thằng Lâm kiểu gì cũng copy bài tập về nhà của tôi. Nếu cô bé muốn nó giảng bài cho thì chắc phải đợi tới nhiều năm tháng nữa. Và rồi ở cuối thư đột nhiên Hạ Quyên hỏi Lâm nó đã đọc quyển “Kiêu hãnh và Định kiến” của Jane Eyre chưa? Lâm nhìn tên cuốn sách rồi gãi đầu:
– Đây là quyển gì hả Khoa?
– Là tiểu thuyết đó. Nhà tao có, mày đọc không ?
– Thôi, tao bận lắm, mày đọc rồi kể lại cho tao nghe.
Tôi đã đọc cuốn sách này lâu rồi. Câu chuyện kể về tình yêu tuyệt đẹp giữa cô nàng Lizze có tính cách cương nghị , thẳng thắn và chàng quý tộc Darcy có cái nhìn đầy định kiến. Họ như hai thỏi nam châm bị hút vào nhau. Tôi liên tưởng tới Lâm và Hạ Quyên, có khi nào hai người không có điểm chung như vậy cũng sẽ bị hút vào nhau không? Chắc là không đâu, tình yêu thời hiện đại chứ có phải vật lí ứng dụng đâu. Tôi lại giúp Lâm viết thư trả lời cho Hạ Quyên, mỗi lá thư qua đi qua lại, tôi biết thêm nhiều điều về Hạ Quyên, và tôi có cảm giác mình ngày càng dành nhiều tình cảm hơn cho cô bé.
Một hôm, giờ ra chơi, Lâm kéo tôi ra hành lang, nó bảo đã hẹn Hạ Quyên giờ ra chơi ra nói chuyện. Chưa bao giờ tôi đứng ở một khoảng cách gần như thế này với cô bé. Lâm kể chuyện cười cho Hạ Quyên nghe, cô bé cười rất tươi. Họ nói chuyện như thể tôi không hề có mặt ở đó. Tôi lặng lẽ nhìn Hạ Quyên, chợt nhớ tới hình ảnh cô bé mặc áo mưa vàng đứng đọc truyện tranh trước mái hiên vào một ngày mưa rào, trong bộ đồng phục đơn giản, nhìn cô ấy vẫn đáng yêu như ngày nào.

Theo như cái Phương chẩn đoán thì tôi không chỉ bị bệnh tương tư mà còn bị ngớ ngẩn nặng. Chẳng có ai lại đi giúp đỡ tình địch của mình như thế cả. Nó gán cho tôi những mỹ từ như “Cao thượng hão”, “Quân tử bại trận”. Tôi mặc kệ cái Phương cứ ngồi phàn nàn, leo lên giường trùm chăn nằm nghĩ. Nó không hiểu, tôi không muốn vì một đứa con gái mà làm mất đi tình bạn giữa tôi và Lâm. Dù thằng bạn tôi có khả năng thích nhiều cô gái cùng một lúc và với ai cũng tốt cả nhưng lần này tôi thấy nó có vẻ thích Hạ Quyên thực sự. Bằng chứng nó không làm quen thêm ai nữa dù trong lớp Hạ Quyên cũng có rất nhiều cô bé dễ thương. Đang miên man suy nghĩ, đột nhiên tôi nghe thấy tiếng mẹ gọi:
– Khoa, con đưa Hạnh về nhà đi. Hôm nay mẹ em bận không đón được.
Tôi nhìn cái Hạnh “hột mít” rồi lại thấy thương cho cái xe đạp mới bơm của mình. Trên đường, tôi gò lưng đạp, còn con bé vẫn líu lo kể đủ thứ chuyện đằng sau xe. Tôi toát hết mồ hôi và thấy hơi xấu hổ vì có vài người đi qua tôi rồi quay lại cười khúc khích. Rồi đến chỗ đèn đỏ, tôi tự dưng thấy xe mình nhẹ hẳn đi. Tôi quay lại thì thấy cái Hạnh đã leo xuống từ lúc nào. Nó bảo tôi:
– Anh Khoa, anh không cần đèo em đâu, để em đi bộ cũng được.
Tôi nói thế nào nó cũng cương quyết không nghe. Thế là tôi cũng xuống xe, dắt bộ cạnh Hạnh. Tôi liền hỏi:
– Em vẫn chưa đi được xe đạp à?
Con bé gật đầu. Tôi nghĩ tới lời hứa với mẹ là sẽ kèm Hạnh đi xe đạp từ mấy tháng trước, thấy hơi xấu hổ vì vẫn chưa thực hiện được. Thôi, thà muộn còn hơn là chưa bao giờ, tôi nói:
– Từ mai anh sẽ kèm em đi xe đạp nhé.
Cái Hạnh vỗ tay đen đét, gật đầu sung sướng. Còn tôi dẫu biết việc dạy cái Hạnh đi được xe đạp là khó vô cùng nhưng vẫn sẽ cố gắng.
Lâm đã thân hơn nhiều với Hạ Quyên nhưng mỗi lần đi chơi nó vẫn rủ tôi đi cùng. Ba người đạp xe cùng nhau, nó và Hạ Quyên nói chuyện vui vẻ làm tôi thấy chạnh lòng nhưng chẳng biết làm sao. Nó cứ nhắc đi nhắc lại là cần tôi đi theo để nhỡ nó có nói gì sai tôi còn “chữa cháy” giúp. Mà tôi thấy nó có vẻ ăn nói rất linh hoạt, không cần gì đến tôi cả. Hạ Quyên vẫn vô tư ban tặng những nụ cười như xát muối trái tim tôi. Tôi vẫn len lén nhìn cô bé những lúc Lâm không để ý.
Một buổi chiều tan học, trời đổ cơn mưa rào bất chợt. Vì còn bận đi học thêm một ca nữa nên dù không mang theo ô dù gì tôi vẫn phải đội mưa chạy ra phía nhà gửi xe. Đang chạy thì dây giày tôi bị tuột, tôi dẫm lên dây giày và ngã oạch một cái. Nước bắn lên người tôi tung tóe. Tôi lúi húi cúi xuống buộc lại dây giày của mình, trong lòng thầm than trách cho mái tóc và cả cặp kính ướt nhèm nhẹp nước của mình. Rồi đột nhiên tôi không cảm thấy nước mưa lạnh buốt rơi lên đầu mình nữa, lại có bóng ai đó từ phía sau, tôi ngẩng đầu lên, dường như không tin nổi vào mắt mình. Hạ Quyên đang căng chiếc áo mưa vàng trên đầu che cho tôi. Cô bé nhìn tôi, mỉm cười rất nhẹ, rồi nhẹ nhàng đưa một bàn tay ra, ý bảo tôi đứng dậy. Tôi nắm lấy tay Hạ Quyên, ngại ngùng đứng lên và lúng túng nói:
– Ừm, cảm ơn ấy.
– Không có gì. Cậu cũng đi ra nhà xe à?
Tôi gật đầu và rồi tôi đưa tay đỡ hộ lấy áo mưa cho Hạ Quyên, tôi nói:
– Để mình giữ cho.
Thấy Hạ Quyên nhìn chăm chú những vết bùn bắn lên gấu quần mình, tôi thấy ngại quá. Rồi cô bé hồn nhiên nói:
– Vết bùn này bám chặt lắm, nếu mà không giặt sạch được thì cậu lấy bàn chải đánh vào nó sẽ trôi đi hết.

Tôi ngỡ ngàng, chỉ biết gật đầu lia lịa. Tôi còn tưởng cô bé sẽ giống như mấy đứa con gái cùng lớp, trêu tôi có cái gấu quần cũng để bị bẩn.
Ra tới nhà xe, vừa đưa trả áo mưa cho Hạ Quyên là tôi đạp vội xe đi. Trời vẫn mưa không ngừng nhưng không hiểu sao tôi không cảm thấy lạnh nữa, chỉ thấy ấm áp trong lòng, và con đường về nhà chưa bao giờ dễ đi đến thế.
Tháng 2.
Gần ngày Valentine, Lâm lùng sục quà khắp nơi để tỏ tình với Hạ Quyên. Nó nhờ tôi cố vấn cho đủ kiểu. Bọn con gái tôi quen đều hào hứng và bàn tán sôi nổi về ngày lễ này, chỉ có duy nhất hai đứa con gái là cái Phương và Hạnh là không thấy đề cập gì. Tôi chú ý ngay bởi hai cái đứa nhiều chuyện số một này mà không nhắc gì tới ngày đấy thì hẳn là có chuyện gì đáng ngờ đây. Rồi tôi cũng nghe ngóng được qua cuộc điện thoại của cái Phương với Hạnh. Hai đứa bảo nhau cứ để mặc không khí ngày Valentine đi vì sẽ không có ai tặng quà đâu.
Đêm đó, tôi nằm suy nghĩ mông lung. Nghe giọng em gái tôi có vẻ hơi buồn. Tôi vẫn luôn coi nó là đứa trẻ con, bình thường nó ngang ngạnh hay cãi lại tôi nên tôi thấy nó giống em trai mình hơn. Nhưng có những ngày lễ như thế này, tôi mới thấy nó dù ương bướng đến mấy cũng vẫn là một đứa con gái. Sáng hôm sau, trời vừa sáng là tôi lôi ống heo tiết kiệm ra đếm thử. Tiền mừng tuổi từ tết và cả tiền tiêu vặt mẹ cho, cũng không phải là ít. Tôi quyết định mua quà cho em gái mình.

Lâm còn bận rộn thăm dò món quà mơ ước của Hạ Quyên nên cuối tuần duy nhất trước Valentine, tôi phải tự đi tìm quà một mình. Nghe bọn con gái hay rủ rỉ nhau về khu Khương Thượng gần trường Y có rất nhiều đồ đẹp mà rẻ, tôi đạp xe lên. Một đứa con trai như tôi có vẻ lạc lõng giữa dòng người hăng hái chọn quà, gói quà trong cửa hàng. Đang bị kẹt cứng trong đám người thì tôi thấy có một ngón tay gõ nhẹ lên vai mình. Quay lại, tôi ngạc nhiên. Là Hạ Quyên. Cô bé hỏi tôi:
– Cậu đi mua quà cho ai à?
– Ừ, thế còn cậu?
Mọi người vẫn chen lấn, xen vào giữa chúng tôi. Không nghe thấy tiếng trả lời của Hạ Quyên, tôi bất giác kéo mạnh cánh tay cô bé về phía mình.
– Mình cũng đi mua quà sinh nhật bạn?
– Tớ mua quà Valentine cho em gái.
Thấy Hạ Quyên có vẻ không hiểu, tôi vội giải thích:
– Mình sợ em mình không có ai tặng quà mà những đứa con gái khác lại nhận được.
Hạ Quyên bụm miệng cười. Cô bé hồn nhiên nói:
– Thế cậu đã chọn được chưa?
– Vẫn chưa. Tôi đột nhiên nảy ra ý định nhờ Hạ Quyên chọn giúp. Dù sao cùng là con gái có lẽ sẽ hiểu nhau hơn.
– Cậu chọn giúp mình được chứ?
Hạ Quyên vui vẻ gật đầu. Cô bé tận tình chỉ cho tôi nên mua cái này, nên mua cái kia. Cuối cùng tôi quyết định mua cho Phương một cái cốc có rất nhiều họa tiết trang trí. Lúc ra thanh toán tiền, tôi nhìn vào tủ kính sau lưng chị bán hàng rồi chợt nói:
– Chị ơi, cho em xem nhờ cái khung ảnh kia?
Hạ Quyên ngó thứ tôi hỏi xem, hỏi dò:
– Cậu định mua cho ai nữa à?
– Ừ, cho đứa bạn thân của em gái mình.
– Thế chọn cái màu hồng kia kìa, nhìn đẹp hơn.
Tôi lắc đầu:
– Nhưng nó không thích màu hồng đâu.
– Thế thì chọn cái bằng thủy tinh ấy. Hạ Quyên nhiệt tình tư vấn.
– Nó hậu đậu lắm, chọn cái bằng nhựa có làm rơi cũng không vỡ được.
Hạ Quyên mỉm cười:
– Cậu chu đáo thật đấy.
Trả tiền xong, vẫn còn thừa lại một ít, tôi quyết định mời Hạ Quyên một cốc chè thay cho lời cảm ơn. Đang ngồi ăn cạnh nhau ở một quán vỉa hè, tôi chợt thấy có cái gì đó rớt xuống làm ướt vai áo mình.

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,9 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT