watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:56 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5911 Lượt

sẽ tới.
-Họ??
-Có cả ba tôi vào ba anh Nam nữa mà.
-Ka Nam.Đúng rồi.Đi đâu hết rồi không biết-nó than vãn.
-Cô nhảy nghiêm túc không được hả?-hai tên vẫn đưa chân theo nhịp.
-Anh có thôi càu nhàu không hả?
-Hôm nay tôi có chuyện muốn nói với cô.-Khánh thì thầm vào tai nó.
-Nói đi.Tôi sẵn sàng nghe đây.
Ở bàn bên này.
-Cậu ta nói chưa vậy nhỉ?-My lổm nhổm ngó 2 đứa nó.
-Thổ lộ mãi mà chả xong.Chán thật đấy-Duy hết kiên nhẫn rồi.
-Ông này cái gì cũng giỏi sao việc này mãi chẳng xong-Luân lắc đầu nhìn thằng bạn
-Cô..cô…tôi…-Khánh lắp bắp.
-Để đổi không khí mọi người hãy di chuyển tới khu đất trống phía sau-Tiếng Tùng vang oang oang.
Nó thì hứng khởi chạy đi đầu tiên bỏ mặc anh chàng đang thất vọng tràn trề, quyết tâm mà lại bị cắt ngang.Ông Tùng nhìn chúng cười ranh mãnh
-Woa…ngoài này gió mát thật đấy-Nó sung sướng nhìn bãi đất hoang.
-Trống trơ thế này-Khánh.
Chợt…cả rừng hoa ánh sáng vụt lên, những cánh hoa hồng bay trong gió…dưới chân nó, một con đường đèn nhỏ dẫn tới một cây thông ,đẹp lung linh huyền ảo.
-Anh làm ư???-Nó quay đầu ngơ ngác nhìn Khánh.
-Ah..tôi..thực..ra..-Khánh đang định nói gì đó thì thấy bóng Luân ra hiệu gì đó.
-Đẹp chứ.Kì công lắm đó.-hắn ta hiểu ra
-Nhìn anh vậy mà cũng nghĩ ra ư??-Nó vẫn ngớ người vì khung cảnh hiếm có này.
-Món quà dành riêng cho cô đó-( tự nhận)
-Cảm ơn nhiều-Nó mỉm cười rồi chạy nhanh tới chỗ cây thông.
-Dưới này có một đống quà này-Nguyên thích thú.Kéo tay Khánh theo.
Khánh chỉ đi theo mà ngắm nhìn nó, ngây thơ , nụ cười thánh thiện , một bàn tay nhỏ bé mà hắn muốn giữ chặt mãi không buông, hắn biết bên trong tâm hồn nó là một bí ẩn mà hắn muốn khám phá.
-Anh có điều muốn nói với tôi mà??-Nó đứng đối diện với Khánh, khuôn mặt rạng rỡ khiên mặt Khánh bất giác đỏ lên, lúng túng.
-Tôi muốn nói điều này lâu lắm rồi…rằng…Tôi yêu em….-Khánh lấy hết can đảm ra mà thổ lộ.Còn nó đơ cứng người, cả thân thể nhỏ bé của nó run lên, bao nhiêu ý nghĩ loạn xạ trong đầu nó,” Anh ta thích mình ư?”, trước giờ nó chỉ sống mà chẳng hề bận tâm điều gì, câu nói của hắn khiến nó choáng váng.
-Anh..nói..thật sao??-Nó nhìn thẳng vào mắt Khánh.
-Điều chân thành từ trái tim anh.
Chợt..
-ĐÙNG…ĐÙNG…ĐOÀNG….BANG…ĐOÀNG…(?)-Tiếng pháo hoa nổ rực nền trời, mọi người từ đâu chạy tới.
Nó khẽ đưa tay lên lau giọt nước mắt vô tình chảy ra lúc hỗn loạn.
-Anh..vẫn yêu..dù tôi có là con người thế nào đi chăng nữa ư??
-Dù thế nào anh vẫn yêu em, yêu chính bản thân em, vì em luôn là em.-Khánh nói trong hạnh phúc.
Nước mắt nó càng chảy ra nhiều hơn.
-Cảm ơn vì đã dành cho tôi tình cảm như vậy.Nhưng xin lỗi…tôi không thể đáp lại.-Nó cúi đầu rồi chạy đi.
Mọi người ngơ ngác nhìn theo bóng nó .Còn Khánh đứng ngẩn ngơ, mong chờ điều gì đó.
-Cậu đã làm hết sức rồi-Luân đập vai Khánh.
-Tại sao cô ấy lại như vậy?-My.
-AAAAAAAAAAAA……….-Nó chạy tới một chiếc cầu rồi lấy hết nội công hét lên..
-Đồ ngốc.Tôi không xứng đâu.-Quệt nhanh dòng nước mắt, nó trấn tĩnh lại, một khung cảnh tuyệt vời vừa bị nó phá tan.
Điện thoại rung lên trong túi.
[-Tôi đang chờ đây">.
Xóa nhanh dòng tin nhắn, nó bấm số của ai đó.
-Tới đó rồi chứ?
-……..
-Tôi tới ngay đây, chuẩn bị đi.
Rụp
Nguyên trở lại với khuôn mặt lạnh băng:-”Tim có tan nát thì cũng không được để nó lấn áp lý trí”.
Quay lại quán bar.

-Đừng có ủ rũ như vậy chứ?-Duy
-Thông cảm cho cô bé nhé.Từ nhỏ nó đã thế rồi, bị ba huấn luyện để thành một đứa con trai hay sống trong môi trường giang hồ với ông, nó chịu không ít ảnh hưởng, có lẽ nó quá bất ngờ bởi những lời cậu nói thôi-Tùng
-Rồi cậu ấy sẽ hiểu thôi mà-My
Tiếng bước chân dồn dập..
-Con bé Nguyên đâu rồi??-Ông Thái gấp rút hỏi , đằng sau có cả Nam, và ông Lực.
-Cô ấy…chạy ra ngoài rồi ạ-My ấp úng.
-Cả buổi hôm nay nó có biểu hiện lạ gì không?-Ông Thái căng thẳng.
-Không có.Mà sao ạ??-Tùng.
-Ta quên mất việc đưa cho nó cái thiết bị răng giả, chắc chắn nó phát hiện ra việc ta cho nó uống thuốc nên mới sáng chế ra cái thứ này.-Ông Thái.
-Có nghĩa mấy tháng nay cô ấy không uống và không bị thuốc chi phối-Tùng
-Có chuyện gì vậy ạ?-My lo lắng.
-Các em không hiểu đâu-Nam
-Có người thông báo 2 đứa đâm nó biến mất rồi, chắc …-Ông Thái đăm chiêu.
-Nhưng chúng ta không chắc chắn mà-Ông Lực.
-Tìm con bé mau lên-Ông Thái ra lệnh cho thuộc hạ.
Bốn tên kia chẳng hay biết gì.
-Dạ có người báo thấy cô chủ đi về hướng Đông tới khu chung cư bỏ hoang ạ.-tên thuộc hạ.
-Đi nào-Các cháu đi cùng đi có thể sẽ ngăn được con bé-Ông Thái
Chap 41 ( P.1)
Nguyên đạp cửa chính, tiến tới tầng hầm.
-Bọn này làm cái gì mà thắp sáng thế nhỉ?.Không biết tiếc tiền là gì rồi-Nguyên tự càu nhàu với không khí.
Nó mở cửa bước vào.
BANG….BỐP…..BỐP ….bọn đàn em nổ pháo giấy tung lên đầu nó.
-Bọn hấp này, rối cả tóc ta rồi-Nó hét toáng lên.
-Chúc mừng sinh nhật Ma Vương-5 tên đồng thanh.
Nguyên lướt nhanh mắt nhìn cả tầng hầm mà chỉ có mấy đứa, phía bên trái còn có một tấm màn đen che phủ .
-Cả đàn tới tận hơn mấy trăm thằng mà chỉ có 5 đứa hấp này chúc ta thôi hả?-Nguyên mặt hầm hầm.
-Thủ lĩnh bớt giận ạ.Bọn kia đi chơi với người yêu hết rồi nên ..-Một tên khúm núm.
-Người yêu??Toàn lũ đầu trâu mặt ngựa mà cũng…ec.ec.-Nguyên cảm xúc lộn xộn.
-Làm gì mà đứng đó hoài vậy, cô vào đây đi-Tiếng Kiên vọng ra.
-Ngày gì mà chúng mày lên mặt nhanh thế nhỉ?Dám ra lệnh cho ta cơ đấy-Nguyên cười khẩy.
-Ngày đại ka yêu quý của bọn em đạp bụng mẹ chui ra ngoài-tên đàn em tí tởn.
-Lôi ra đập thẳng cẳng cho ta-Nguyên cười nhăn răng.
-Thôi mà, mất vui qua đi-Kiên ngăn nó.
-Mà cô tới một mình thôi hả?-Kiên
-Đúng .Gọi tôi đến làm gì?-Mặt nó bắt đầu trở lại trạng thái băng vĩnh cửu.
-Mừng sinh nhật với cô thôi-Kiên cười mừng trong bụng.
Ten….Tèn…Ten….
Phía trong đèn vụt sáng lên , một cái bàn dài được trang trí cẩn thận , đèn nến, hoa, một chiếc bánh sinh nhật, điều đáng để nó chú ý là cái chai rượu sampanh mở sẵn kia.
-Woa…đáng ngạc nhiên nhỉ-Nguyên.
-Tôi đã nói là sẽ làm cô bất ngờ mà-Kiên tươi cười.
-Cảm ơn nhưng tôi ăn no rồi-Nó quay người bước đi.
5 tên đàn em chặn nó lại.
-Thì cứ thử một chút rượu rồi hãy đi, món quà đặc biệt còn chưa mở mà-Kiên cười ranh mãnh.
-” Yên tâm , ta tới đây để chơi với mi mà “-nó cười thầm trong lòng.
Trong khi đó chiếc xe limo trắng đang lao trên đường tới khu chung cư bỏ hoang.
Ông Thái đã kể hết mọi chuyện cho 4 đứa kia nghe, niềm hi vọng thức tỉnh nó cuối cùng.Cả bọn nghe xong vừa ngạc nhiên vì cái quá khứ đau khổ của nó vừa có gì đó đau lòng.Xót thương.
-Vậy bây giờ cô ấy không điều khiển được hành vi của mình?-Khánh
-Không đúng, nếu con bé ngừng uống thuốc trong mấy tháng này thì nó phải gây họa từ lâu rồi mới phải-Ông Thái căng thẳng.
-Vậy có lẽ Nguyên hiểu tất cả, tự có thể trấn áp được mình, một tính cách khác trong người con bé-Tùng
-Đây là điều đáng mừng, con bé sẽ hiểu thôi-Ông Thái cười thầm
……………
-Thôi được , uống 1 ly tôi sẽ đi.-Nó nhấc ly rượu lên.
-Chúc mừng-Kiên cụng ly với nó.
Chẳng do dự nó uống hết một hơi.
-Tôi đang bận. Chào nhé.-Nguyên quay đầu đi thật.
Kiên vỗ tay cười phá lên.Nguyên nhanh chóng đưa tay vào túi áo.
-Tôi mãi mãi khâm phục cá tính của cô mà-Kiên đổi giọng.
Nó vẫn lạnh lùng quay đầu lại giả ngây ngô vì câu nói của Kiên.
-Ý gì vậy?
-Hôm nay cũng tròn 2 năm tôi đi theo cô nhỉ?-Kiên đi lòng vòng quanh nó.
-Rồi sao?-Nguyên ngồi xuống cái ghế tựa cho thủ lĩnh.
Kiên búng tay ra hiệu cho 1 tên đàn em ra chỗ tấm màn đen.
1..2…3… tấm màn được kéo xuống.
-Ư…ưm….ư…ư-hai tên đâm nó đang bị treo tay trên cao, miệng bị nhét giẻ.Toàn thân đầy vết thương.
Nó vụt đứng dậy, hơi bất ngờ, tiến tới chỗ bọn kia.
-Thế nào, món quà đẹp mắt chứ?-Kiên cười lớn.
-Tôi đã nói là không được nhúng tay vào chuyện này mà-Nguyên gằn từng tiếng
-Làm đau thủ lĩnh thì bọn đàn em sao dám để yên-Kiên châm điếu thuốc lá đưa lên miệng liếc nó.
-Từ bao giờ bọn bây dám coi thường lời tao thế hả?-Nguyên
-Cô có xứng là thủ lĩnh của bọn tôi không?-Tiếng một tên nào đó vang lên.Từ sau bóng tối khuất trong góc nhà,gần 50 tên bước ra.
-Tính làm phản hả?-Nguyên nhếch mép cười
-Dưới trướng cô lâu ngày cũng chán rồi-Một tên khác( trong này chỉ có nó là con gái ).
Nguyên phá lên cười , bọn kia gãi đầu gãi tai.
-Sắp bị truất nên cô hóa điên hả?-Kiên tiến tới gần nó.
-Anh cầm đầu đúng không?-Nó thôi không cười nữa.
-Tôi tốn bao nhiêu công sức để chờ tới ngày hôm nay.Khử cô và hai con heo treo trên kia xong thì tôi nghiễm nhiên đứng lên làm thủ lĩnh-Kiên cười vang cả tầng hầm.
-Tôi không hiểu-Nguyên .
-Dần dần loại bỏ những con chiến mã bên cạnh cô, rồi chỉ cần một cái búng tay cô biến mất, rồi cả cái xã hội ngầm này thuộc về tôi.
-Vậy ra người đẩy xe của thư kí Kim xuống vực, vụ nổ trong đường hầm làm chết bao anh em và anh Mạnh là do anh làm?
-Đúng vậy. Tôi cũng không nỡ nhưng bọn chúng không chịu phản bội cô.
-Việc lùa bọn đàn em còn lại đi chơi cũng không ngoài mục đích này?
-Cho cô bốc hơi rồi bọn chúng cũng đầu

Trang: [<] 1, 23, 24, [25] ,26,27 ,30 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT