|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
hàng thôi.Rất tiếc cô còn có ông Nam nhưng lại tự đá hắn ra.
-Anh nghĩ mình là vô địch trong cái xã hội này sao?
-Rồi thế lực tôi tạo dựng sẽ lớn mạnh, không có gì là không thể.
Nguyên lại bước tới ngồi lên cái ghế tựa kia.
-Chỗ đó giờ còn là của cô sao?-Kiên hất mặt.
-Tôi đã chết đâu-Nguyên.
-Cô lạc quan thật, ly rượu lúc nãy cô nghĩ nó an toàn chắc?-Kiên cười khẩy
-Đến giờ tôi vẫn bình yên, nói trước bụng tôi chịu đau giỏi lắm đấy-Nguyên tươi cười.
-Lắm lời quá , khử 2 tên kia trước đi-Kiên chỉ tay ra lệnh cho bọn kia.
Một tên cầm con mã tấu tiến tới toan vung lên chém..
-Khoan-Nó quát lớn.tên kia giật mình làm rơi dao xuống.
-Cô muốn đi trước hả?-Kiên
-Chỉ là tôi muốn tự tay giết chúng thôi-Nguyên mỉm cười.
Chap 41 (P.2)
-Cứ làm đi-Kiên-” Chỉ cần con nhỏ ra tay thì cảnh sát có tới nó sẽ chịu mọi tội lỗi.HAHA ”
-Còn điều gì muốn nói không?-Nó ngắm nhìn 2 cái xác đang run lẩy bẩy.
-Im lặng là vàng-Tôi biết rồi, sẽ nhẹ nhàng thôi-
-Nhanh lên-Kiên quát.
Nguyên quay lại lườm hắn: -Biết đường yên thân đi.
-…Cô..cô…-Kiên tức xì khói đầu.
Bọn người ông Thái vẫn đang lặn lội phi tốc tới chỗ này.
-Tôi tiễn các người đi tới…..1…2..3……PHẬP…….THIÊN ĐƯỜNG….. .
-Cô….cô..-Kiên lắp bắp nhìn cảnh tượng.
-Làm sao..Vậy tốt mà..-Nó cười nhe nhởn.
Trong cái khoảnh khắc thần chết đang sách cổ hai tên kia thì nó …xoay con dao, bật lên.. CHÉM ..cắt đứt hai cái dây trói hai tên kia.Hai tên đó mấy s mất hồn vía, tím cả mặt.Còn bọn phản bội kia trố mắt nhìn,( thu được mấy trăm con ruồi ).
Nó chạy tới tháo dây và giẻ nhét miệng cho hai đứa kia đang ú a ú ớ.
-Ta đúng là thiên thần-Nó cười sảng khoái.
-Có kéo dài thời gian cũng không ai tới cứu cô đâu.-Kiên nổi điên rồi.
-Tôi có làm gì anh đâu mà lại thành trâu điên thế kia-Nó nói ngớ ngẩn , lúc nào mà còn đùa được.
-Cô bảo vệ cả kẻ thù của mình cơ à.Có lòng nhỉ-Kiên nhìn nó trừng trừng.
-Muốn làm gì tôi cũng được nhưng mà thả hai xác chết đông cứng này đi đi-Nguyên phủi tay
-Chúng sẽ trở thành nhân chứng nên không đi được.
-Tôi có kiện anh đâu mà sợ.
-THÔI….-Kiên hết kiên nhẫn.-Nói nhiều , cô không thấy mình ngớ ngẩn à.
-Anh muốn làm gì?-Nguyên
-Lôi cô ta ra-Kiên ra lệnh cho bọn đàn em kéo mạnh nó ra,còn hắn tay kéo theo chiếc ghế gỗ.
-Này con trâu điên, anh dừng lại được không, chết người thật đấy-Nguyên loan cả lên.
Hắn vẫn tiếp tục bước, một lần nữa tính mạng hai tên kia ngàn cân treo sợi tóc.
-CHẦU TRỜI ĐIIIIIIIIII-Kiên hét lên phi cái ghế về phía chúng.
-Anh muốn mất nhân tính hơn tôi sao-Nó cũng la lên , đẩy tên đang giữ tay nó ra, chạy tới đỡ chiếc ghế.
Kiên giật lùi mấy bước, nắm chặt tay,thở dốc.
Một thứ gì đó chảy từ trên trán xuống cằm, Nguyên đưa tay lên lau, mọi dây thần kinh của nó hoạt động hết tốc lực phân tích thứ đó là gì…MÁU…
-Tôi đã cho anh cơ hội nhưng đó là tại anh tự gánh lấy-Mắt nó gằn đỏ.
Một lũ sững sờ trước thái độ của nó, dù có là đàn em lâu lâu lắm rồi cũng chưa từng thấy khuôn mặt đáng sợ đến gai người này của nó.
Nó vỗ tay một tiếng.
Từ ngoài cửa, hàng chục bóng đen bước vào.
Bọn phản loạn kia co rúm người, bị dồn vào góc trong .Kiên nhìn thấy hai tên đi đầu mà tím mặt.
-Lâu lắm không gặp-Thư kí Kim ( có 20t) mỉm cười nhìn Kiên.
-Còn nhớ tôi chứ-Mạnh vui không kém .
-KÍNH CHÀO MA VƯƠNG TRỞ VỀ-một lũ đồng thanh hô to.
Mắt nó lạnh như băng tiếp rồi, hình như đáng sợ hơn.
-Xin lỗi đã để cô chờ lâu-Mạnh cúi đầu
-Một thằng cũng không được bỏ sót-Nguyên ra lệnh.
5 phút sau .
Một bãi chiến trường, mấy chục tên kia nằm lăn lộn trên sàn, máu loang lổ trên tường.Còn mỗi Kiên đứng nhìn đồng bọn bị tẩn.
-Còn mỗi anh thôi.Muốn thế nào đây?-Nguyên ngồi gác chân trên ghế.
-Tôi chưa
thua đâu.5s nữa thuốc độc trong bụng cô sẽ phát tác, không có thuốc giải đâu.HAHA-Kiên ngoan cố
-Nguyên à-Thư kí Kim lo lắng
5.4.3.2.1.Nguyên ôm bụng nhăn nhó.
-HAHAHAHAHAHA-Kiên cười đắc thắng.
-Tôi nghĩ anh muốn chết nhỉ-Nó trở lại trạng thái bình thường.
-Sao có thể?-Kiên căng mắt ngờ vực.
Một lần nữa nó lại lôi cái răng giả ra.Mọi người thở phảo nhẹ nhõm.
-Cô quá ranh ma-Kiên vẫn chưa chết đứng đâu.
-Ai đặt tên MA VƯƠNG cho tôi vậy-Nguyên nhếch mép.
-Tới lượt tôi cho anh lên dàn thiêu đây.Nghe cho kĩ.-Nguyên tiến tới chỗ Kiên.
Thứ nhất: Anh cho người hai anh em của tôi.ĐÁNG CHẾT.
Thứ hai : Kết bè kéo đảng phản bội lại tôi.ĐÁNG CHẾT.
Thứ ba : Anh thật ngu ngốc khi bán thông tin của tôi cho tên Hùng lạnh, không ngờ hắn chịu hi sinh con gái mình để đối đầu với tôi.CHẾT mười lần cũng không thỏa.
-Còn gì không nhỉ?-Nguyên lắc lắc đầu.
-Cho hắn đi tây thiên luôn đi -Mạnh.
Hai tên đàn em tiến tới dập chân Kiên làm hắn nằm ụp xuống đất.
-Haizzz, nghe nói anh đang định lập bang lưỡi rìu hả?-Nó ngồi xuống đối mặt với hắn.
-Tôi không bao giờ thua-vẫn còn hơi để hét.
-Xuống mà kiện tôi với Diêm Vương, bạn thân tôi đó, mong ông ta xử nhẹ-Nguyên cười khẩy.
-Luật sư của tôi không để cô yên đâu.
-Giang hồ máu trả máu, anh làm tôi mất một giọt máu còn tôi đòi lại bằng cả tính mạng của anh thôi.-Nó chống tay đứng dậy.
Ai đó ném cho nó một cây rìu , nó bứt một ngọn tóc thử độ sắc.
-Ai dà…tôi tiễn anh đi bằng cái thứ nguyện vọng của anh nhá.
-Có cần bọn em làm thay không ạ?
-Đập đầu vào tường luôn đi.
Nguyên lôi cái rìu trên đất , tiến tới con mồi.Kiên ngồi bật dật lùi lùi về sau.
Nó xoay xoay cây rìu, miệng mỉm cười, bị dồn vào cột chống Kiên tím mặt mồ hôi chảy ròng ròng.
Vừa vung lưỡi rìu lên thì….
-Nguyên dừng lạiiiiiiiiiii…..-Tiếng ông Thái vang ầm ầm.
Mọi người quay đầu ra cửa nhìn còn nó, tay vẫn giữ nguyên tư thế, mắt sắc lạnh nhìn Kiên.
Ông Thái cùng bọn kia chạy vào mắt không rời khỏi nó.
-Con định làm gì vậy?Ông quát lớn.
-Thư kí Kim-Ông Lực
-Anh Mạnh, anh Kiên-Nam và 4 đứa kia đồng thanh.
-Nguyên à-My ngơ ngác nhìn nó.
-Sao anh Kiên lại?-Khánh
-Ồn ào-Nó quát lên rồi vung mạnh tay nhắm đầu Kiên mà bổ.
-Dừng lại ngay-Ông Thái nhanh chóng nhận biết được cái hoàn cảnh lúc này
-Các người tới đây làm gì?-Nguyên hạ rìu xuống quay ra nhìn những người cắt ngang.
-Ta biết con đang bị làm sao, bình tĩnh lại đã-Ông Thái.
Bốn đứa Tiểu My và không trừ Hoàng Nam giờ đã hiểu thêm câu chuyện ông Thái kể lúc nãy, Nguyên lúc này khiến chúng cũng sởn gai ốc.
-Nguyên à, tôi biết sai rồi, xin cô…-Kiên xuống nước chưa nói hết câu thì bị nó vung chân đá mạnh nằm bất động dưới đất.
Mọi người giờ mới cảm thấy bất an.
-Anh ấy làm gì sai mà cậu lại đối xử như vậy?-My tiến tới
-Không phải việc của cô-.My sững sờ trước câu nói của nó.
-Hắn đáng bị thế, chuyện này dài lắm , đừng trách nhầm Nguyên-Mạnh.
-Con nói rõ đi, sao con lại có riêng thế lực thế này-Ông Thái.
-Thư kí Kim không phải đã chết rồi sao?-Ông Lực
-Cả anh Mạnh nữa-Luân.
Người được gọi là thư kí Kim đó đứng ra kể lại mọi chuyện, ngắn gọn, mọi người dần hiểu ra mọi chuyện.
-Vậy ra con đã nhớ tất cả, lại còn giúp ông trong việc làm ăn trong giang hồ nữa.
-Em vẫn liên lạc với bang sao-Nam thở dài.
-Ông tưởng con sẽ xử lí hai đứa tay chân của Hùng lạnh chứ?
-Đau đầu quá.-Nó quay mặt lại.
-Con xử lí xong tên nhãi này rồi sẽ ra nước ngoài.Ông đừng nhúng vô nữa-Nguyên chán nản nhìn ông Thái.
-Giang hồ quá hiểm ác, con giải tán băng nhóm này đi, tên Hùng lạnh đã có ông lo.
-Mục tiêu của hắn là con, ông sẽ không sao đâu nên con tự lo được, hắn không đấu lại được với con đâu.
-Hắn ta quá xảo quyệt mà con lại…
-Con mệt mỏi lắm rồi-Nó thấy chóng mặt quá.
-Sao ông lại tới đây cơ chứ?
-Con bị như thế này là do Hùng lạnh đúng không, kể mọi chuyện cho ta đi-Ông Thái lắc mạnh vai nó.
-Con..không..không thể-Nó gục xuống trên tay ông Thái.
Chap 42
Nguyên mở mắt tỉnh dậy, liếc nhìn căn phòng, là nhà ông.Nó trèo ra khỏi giường đi xuống nhà.
Mọi người vẫn còn đông đủ ngồi dưới phòng khách, thấy nó tới mọi người thôi bàn luận.
-Mọi người ở đây làm gì vậy?-Giọng nó ỉu xìu.
-Con tỉnh rồi hả, bọn ta đang nói chuyện chơi thôi.-Ông Thái
-Ông không cần vậy đâu, con vẫn nhớ mà.
-Con tha cho thằng bé Kiên chứ?-Ông Thái quan sát biểu hiện của nó
-Cũng được, con hết hứng thú rồi, cho hắn vào trại cải tạo tu dưỡng-Nguyên ngồi xuống ghế.
-Gần nửa đêm mọi người không về sao?
-Bọn tớ ngủ đây lun, nhà ông cậu nhiều phòng mà-My
-Xin lỗi chuyện lúc nãy.-Nguyên
-Không sao-My
-Tớ trở nên như vậy , cậu không…-Nguyên lắp bắp.
-Càng thấy yêu cậu hơn ý chứ-Luân cười
-Bây giờ con ổn chứ?-Ông Lực
-Mọi người nghĩ con trở lại bình thường ạ. Ông không cần cho con uống thuốc nữa đâu, nó càng làm con đau đớn thêm thôi.
-Vậy con bình thường rồi-Ông Thái ôm chầm lấy nó.
-Bực chết được-Nó nhăn mặt đẩy ông ra.
-Vậy mà nói bình thường-Nam
-Đôi lúc cũng phải để nó bộc phát-Nguyên mỉm cười.
-Con tính làm gì với tên kia-Ông Thái.
-Hắn đi du lịch rồi ạ.
-Vậy nên con mới yên tâm ra nước ngoài hả?
-Vâng.Tay chân của hắn cũng còn nhiều lắm, nếu có tìm tới con thì ông gánh đỡ nhá-Giờ thì không khí dễ chịu hơn rồi.
-Nguội này, sao dám đá ta ra ngoài bang hả?-Nam
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




