watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:56 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5909 Lượt

ông ấy chạy đi kiếm-bà Dewey ôm chầm lấy nó mắng yêu.
-Suýt bị mấy tên côn đồ thịt-ông Dewey nói vẻ nghiêm trọng.
-Hả, giữa trung tâm này sao lại có đám đó, mà sao con không dạy chúng một bài học-bà xoi xét nó tý một.
-Con diện đầm trắng nè, mà mama đâu cho con đánh nhau-Nó phồng má lên.
-Đến

nước cuối thì phải đấu tranh chứ, nhỡ chúng làm bừa thì sao?
-Cho chúng lên thớt. Hỳ.-Nguyên
-Con vẫn vậy đó-Ông Dewey lắc đầu cười nhìn nó.
Ba người lên xe về nhà.
-Mama từ giờ cho con nghỉ chơi đàn chút nha.-Nó liếc mắt nài nỉ.
-Con lại nhớ tới những chuyện trước kia hả?-bà quan sát nét mặt nó
-Việc này sẽ làm mama không vui nên..
-Không sao mà.Có con, mama rất vui, đừng để những chuyện đó chen ngang.Mà con chưa từng nói ai dạy con chơi đàn.
-Hưm..ưm..là trước đây ông nội mời người tới bắt con học-Nguyên hơi lưỡng lự.
-Quả là một người ông tốt, giờ đây con đàn rất hay mội người rất thích con đó.
-Và có sự nuôi dạy tốt của bama.
Một gia đình luôn tràn đầy tình yêu, hạnh phúc kể từ ngày nó bước chân vào.Những chuyện trước đây nó đều kể hết cho hai ông bà Dewey biết, nhưng riêng một chuyện, tại sao ngày hôm đó, ông bà gặp nó bất tỉnh trong rừng.Điều duy nhất không ai có thể khai thác từ nó.
Một cặp vợ chồng giàu có nhưng lại không có con, lúc ấy gặp nó một cách tình cờ ông bà ấy đã quyết định đưa nó sang Anh điều trị và nuôi dưỡng.Vì bị chấn động, sau vụ nổ nó như người mất hồn, mọi thông tin kiểm tra đều cho thấy nó không chịu một chấn thương nào, cơ thể bình thường nhưng phải mất 3 tháng sau nó mới trở lại là chính mình.
-Anh thấy con bé rất nhớ quê hương đó.
-Em biết nhưng nếu mất con bé, em sẽ không sống nổi.
-Thôi nào rồi cũng tới ngày đó thôi, chúng ta còn phải tìm người mẹ đó cho con bé đã,nó đã chờ mười mấy năm rồi.
-Người phụ nữ nào lại nhẫn tâm bỏ rơi một đứa trẻ hoàn hảo như vậy cơ chứ.-bà Dewey rớt nước mắt.
-Và thật may mắn khi con bé đến với chúng ta-Ông Ron an ủi vợ.
Một buổi sáng trong lành đánh thức nó,sau khi VSCN xong nó bước xuống nhà.
-Ơ..mama hôm nay không tới công ty sao?-nó thấy bà Dewey đang chuẩn bị bữa sáng.
-Ta không vội, ăn sáng xong, con đi shopping cùng mama nhá.-bà đặt trước mặt nó điểm tâm sáng.
-Mama có tâm trạng vậy sao?Con sẽ rinh hết đống ở đó về cho coi-Nguyên mỉm cười.
-Nghe được đó, ta chỉ sợ con chẳng ưng bộ nào thôi.
-Shop nào thế mama?
-Hãng thời trang nổi tiếng MJ .
-Ha, con nghe rồi nhưng chưa tới bao giờ.
-Chỉ tại ta bắt con học nhiều chứ gì?
-Dạ, học nhiều cũng tốt mà mama-Nó ôm lấy mama yêu dấu.
-Woaaaaaaaaa…..woaaaaaaaaaa…-Trước mắt nó một tòa nhà cao tầng( bao nhiêu không biết).
-Sao con ngạc nhiên thế hả?
-Tổng giám đốc là một phụ nữ phải không mama?
-Ừm.Bà ấy thực sự tài giỏi.
-Đáng khâm phục thật-Nó cùng mama bước vô.
Nó có nên tin vào mắt mình không, bên trong được trang hoàng lộng lẫy, sàn nhà sáng loáng,một chiếc đèn chùm lớn là tâm điểm vẻ đẹp tầng trệt. Mỗi bộ phận được đặt ở một tầng riêng, nó với mama phải đi lên tầng 5 mới tới khu trưng bày và bán sản phẩm.
-Con cứ chọn đi nhá, mama sang bên kia.-bà Dewey bỏ nó lững thững một mình.
Ngó dọc ngang nó quyết đinh tới khu trưng bày, ngắm nhìn những bộ trang phục mới được ra mắt.
-Tinh xảo thật, chắc hẳn người thiết kế có bàn tay đến thần kì-Nó dừng lại trước một bộ đầm cô dâu, không may dẫm phải chân của một người phụ nữ.
-Xin lỗi, cô có sao không ạ?-Nó cúi đầu.
-Không sao, có vẻ bộ thiết kế này khiến cháu để tâm.-Một giọng nói ấm áp cất lên.
-Dạ..rất tuyệt ạ-nó liếc nhìn người phụ nữ ấy, bà ý đang đeo kính râm và đội mũ vành nên không thể nhìn thấy mặt khiến nó thấy kì lạ.
-Hình như có vài điểm thiếu sót.-Người đó chống cằm đăm chiêu nhìn bộ váy.
-Cô muốn mua để mặc trong ngày cưới hay sao ạ?-Nó mạnh dạn.
-Cháu nghĩ vậy sao?-Người phụ nữ ấy bật cười.
-Thì trông cô có vẻ vậy-Nguyên mỉm cười.
-Ta thấy bộ đồ này có vẻ không ổn, nên ngắm lại thôi.
-Cũng đúng.nếu có thể đính chút gì đó lên kia thì sẽ làm nổi lên vòng eo thon thả của người mặc và nên lược bớt những mảnh vải tua tua đi sẽ cho mọi người cảm giác nhẹ nhàng , cân bằng của bộ váy không bị rối.-Nguyên say sưa trình bày ý kiến không chút ngại ngần.( chém bừa)
-Cháu có học qua ngành thiết kế hả?-người phụ nữ ngạc nhiên hỏi.
-Dạ không cháu thấy thế thôi ạ-một nụ cười thân thiện.
-Sáng tạo đó, nhìn bộ váy này mà ta nghĩ nó mấy chục cân đó.Cảm ơn cháu rất nhiều.-Người đó bắt tay nó.
-Dạ..cảm ơn ..????
-Tổng giám đốc để cô chờ lâu rồi ạ đây là bản thiết kế-Cô thư kí chạy tới.
-Tổng…tổng giám đốc ư???-Nó ngoác mồm ra, chẵng may nói hết những điều vớ vẫn ra rồi.
-Tạm biệt cháu, hẹn một dịp khác gặp lại-hai người đi khỏi còn nó vẫn đứng ngẩn ra.
-Nguyên, sao con chạy xa vậy, làm mama tìm hụt hơi luôn-bà Dewey kéo tay nó đi.
Vài ngày sau.
Cả gia đình nhà Dewey đang thưởng thức bữa tối.
-Ta muốn nói với con chuyện này-ông Ron đặt dĩa xuống.
-Hai chúng ta đã bàn kĩ rồi, chỉ cần con muốn là chúng ta sẽ thực hiện ngay-ông từ tốn nói.
-Gì ạ?
-Đợt này ta đầu tư tại Vn trong một thời gian khá dài, con có muốn đi cùng không?-Hai người đều nhìn nó.
-Ý baba là cả nhà ta sẽ chuyển về đó?
-Con sẽ có cơ hội gặp lại ông nội và những người khác.
-Bama đồng ý sao?
-Mặc dù ta không muốn-bà Dewey quay mặt đi.
-Thôi mà em đã đồng ý rồi đó.
-Gần 1 năm họ đâu tìm con đâu.-Nguyên thở dài.
-Vậy con hãy về và trách họ tại sao không đi tìm con-ông Ron bật cười.
-Con đã hứa với ông nội là sẽ tốt nghiệp trường đó mà-bà Dewey biết không giữ nó mãi được.
-Đó là lúc con nhận lời ông ra nước ngoài tìm mẹ nhưng con đâu tìm được.
-Rồi cơ hội sẽ có lần 2 -Bà xoa đầu nó.
-Nhưng mà con thay đổi thế này không chừng…-Nó định nói gì đó.
-Hi vọng họ vui mừng khi thấy con về.-Vẻ mặt nó chẳng vui chút nào
Chap 45
Ngồi trên hàng ghế chờ tại nhà ga sân bay, nó thấy hồi hộp nhưng tâm trạng không thể vui lên được.
-Sao mặt con ủ rũ vậy?-mama lay người nó.
-Có thực sự hai người muốn con về đó không? Nếu mama không thích con sẽ hủy chuyến bay ngay.
-Mama rất vui khi con nói vậy nhưng chúng ta còn hạnh phúc hơn nếu con gặp lại được người thân của mình-mama ôm nó vào lòng.
-Hai người là bama nuôi của con mà, chẳng phải cũng là người thân sao?

-Con bé này-bà Dewey cốc đầu nó.
-Không họ tìm con dù chỉ một lần, có gì đó kì lạ-Nguyên.
-Con ở tận bên này thì làm sao biết được họ có cho người tìm hay không.
-Con rất nhớ ông và mọi người, một năm trôi qua họ có nhớ không nhỉ?
-Baba con chạy đi đâu rồi không biết, ngồi đây đợi mama nha-bà nói xong đứng dậy đi luôn.
Nguyên ngồi dậy, vỗ má lấy lại tinh thần.
-Cô có thể ngồi đây chứ?-Nguyên ngước mắt lên nhìn người đứng trước mặt.Ngơ ngác
-Là cháu à, không ngờ chúng ta lại gặp nhau ở đây-Người phụ nữ ấy mỉm cười.
-Cô Emily Qunie , tổng giám đốc công ty MJ?-Nó đoán mò vì bộ dạng cô ấy lúc này giống hệt lần gặp đầu.
-Cô cứ ngồi đi ạ-Nguyên đặt túi xách sang ghế bên cạnh
-Cháu đi du lịch hả?
-Cháu sang Việt Nam cùng bama.
-Việt Nam? Trùng hợp ghê cô cũng về đó thăm gia đình.
-Dạ.Cháu nghĩ cô là người gốc ở đây?
-Mười mấy năm trước cô sang đây làm ăn, giờ về gặp đứa con đang học bên ấy.Cô đã từng có một đứa con gái trạc tuổi cháu-Giọng cô ấy trầm xuống.
-Chắc hẳn bạn ấy xinh đẹp và tài giỏi giống cô vậy.
-Ta được tin nó mất gần 1 năm trước, và cũng chưa trông thấy lúc nó trưởng thành.-vài giọt lệ rơi xuống tay
-Xin lỗi đã gợi lại chuyện buồn của cô.-Nguyên
-Không sao.Nỗi đau nào cũng phải vượt qua.-Cô gạt nước mắt, thở dài.
-Không phiền cháu nữa, cô vào trước đây.Bye.
-Đi nào con-bama nó đã tới.
-Vâng.
Sáng hôm sau.Tại đất nước xinh đẹp của nó.
-Woaaaaa….lâu rồi mới hít thở không khí này.-Nguyên ngó đông ngó tây.
-Cẩn thận nha, thư giãn đi, không lại lăn ra ốm-ông Ron
-Ở đây bình thường vẫn nóng vậy à?-bà Dewey.
-Không phải mama từng sang đây sao?
-Có mấy ngày thôi.Anh gọi người chưa?-bà quay sang ông Ron.
-Họ đến rồi, ở ngoài kia, chúng ta về ngôi biệt thự đó luôn chứ?
-Bama mua nhà ở đây luôn ạ?
-Lần đi trước, mama con đòi mua bằng được.Đi thôi.
Trên xe …
-Hai người đều nói được bằng tiếng Việt phải không ạ?-Nguyên
-Chúng ta học qua để giao tiếp với đối tác, nhưng vẫn cần người phiên dịch-ông Ron
-Lần này tới đây, học thêm để hòa nhập hơn vậy-mama nó.
-Một năm mà thay đổi ghê vậy-Nguyên trườn người ra cửa kính xe.
-Ham thế, tý rơi cổ bây giờ.-ông Ron kéo nó lại.
-Tuy vẫn nóng nhưng mọi thứ lạ lẫm thật-Nguyên.
-Con rất vui đúng không?-mama tươi cười nhìn nó.
-Con sắp xếp hành lý xong rồi đi thăm họ luôn hả?-ông Ron
-Để chiều ạ, con phải nghỉ đã , mệt chết được.-nó cố sức thở mạnh.
-Hết điều để nói-mama nó lắc đầu nhìn cô con gái.
Xe nhanh chóng vụt đi, Nguyên nhận ra con đường dẫn tới nhà ông, khung cảnh quá đỗi quen thuộc.
-Còn bao xa ạ?-nó tò mò.
-Gần đây thôi, một lợi thế tuyệt vời.-ông Ron.
-Nhà đầu tư tài ba đã chọn thì chuẩn thôi ạ-nó thè lưỡi chọc baba.
Một ngôi biệt thự cách trung tâm thành phố không xa, một màu trắng bao bọc bên ngoài,

Trang: [<] 1, 26, 27, [28] ,29 ,30 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT