watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:56 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5906 Lượt

hàng rào sắt với cái cổng vòng kiểu cách Châu Âu.Hai hàng dây leo uốn lượn treo trên đường ra vào.Thiên nhiên kết hợp.
-Hỳ.Ngôi nhà lý tưởng-Nguyên chạy hết chỗ này đến chỗ khác.
-Chào mừng ông bà chủ đã về .-Một người đàn ông tới cúi chào ông bà Dewey.
-Nguyên, đây là ông Trung, người giúp baba quản lý ngôi nhà ở đây.Đây là Nguyên con gái tôi ông đã gặp trước đây rồi đó.
-Cháu chào bác, tiếng Anh của bác chuẩn thật.Mà từ giờ bác cứ nói tiếng Việt đi ạ, bama cháu được tập luyện nhiều hơn.-Nguyên tươi cười nhìn ông Trung.
-Cô chủ thật tốt.
-Khoan, bác đừng gọi cháu như thế, gọi là Nguyên được rồi ạ.
-Ừm..vậy ông bà chủ cứ để đồ đó, đã có giúp việc rồi ạ.
-Bác không cần phải như vậy, dù sao bác hơn tuổi chúng tôi-ông Ron.
-Cảm ơn mọi người.Tôi xin phép.-ông Trung
-Phòng con trên lầu 2 , muốn chọn phòng nào cũng được, đã được dọn dẹp hết rồi.-ông Ron
-Mọi người ở đây lâu rồi thì phải.-Nguyên trau mày.
——————————————————————————
-Em lo con bé sẽ bị sốc-bà Dewey thở dài.
-Cuối cùng nó cũng sẽ biết thôi.-ông Ron an ủi vợ.
-Liệu con bé có trách chúng ta không?
-Nó sẽ hiểu tình cảm của chúng ta.Nó đâu phải người như vậy.
—————————————————————————–
-Lâu rồi con chưa ăn đồ ăn Việt có quen không vậy?-mama nó.
-Khó khăn thật, không quen mấy nhưng con sẽ cố-nó ngắm nhìn mấy món ăn.
-Bảo cô Giang nấu món khác cho con vậy-ông Ron.
-Ăn xong con đi luôn chứ?Bama có việc bận nên không đi cùng được.-ông Ron.
-Vâng.Con sẽ giới thiệu bama với mọi người sau vậy.
-Mama không sao chứ?-Nguyên thấy vẻ mặt mama không tốt.
-Không có gì-bà Dewey lúng túng.
—————————————————————————
Chiều tới, không khí dễ chịu hơn , không còn bóng dáng những ánh nắng gay gắt.
Mặc một chiếc váy ngắn màu hồng, mái tóc tỉa dài màu nâu đỏ được nó thắt lại, đeo một chiếc kính râm màu nâu to đùng, với theo chiếc mũ vành màu trắng nó bước ra khỏi nhà.
Chap 46 ( P.1 ).
Trước đây phải khó khăn lắm mới bắt nó mặc váy được bởi cái tính chuyên đập phá y con trai ấy, nhưng từ lúc ở cùng bama nuôi nó trở nên nữ tính hơn , không động thủ tay chân linh tinh nữa , cũng vì nó sợ mama buồn.
Một thành phố tấp nập dòng xe ngược xuôi, nó thích đi bộ trên vỉa hè ngắm cảnh quan xung quanh, hàng cây thẳng tắp rủ xuống đường.Nơi quá đỗi quen thuộc.
-Haizzz…ăn mặc thế này thể nào cũng bị chê lên chê xuống, hay thay đồ nhỉ-Nguyên nghĩ vẩn vơ.
-Cô không cần lấp ló vậy đâu, ra đây đi ạ-Nguyên ngoái đầu nhìn thấy thấp thoáng bóng dáng một người.
-Cháu lại phát hiện ra hả? Nản thật.Ít nhất cháu cũng phải giả vờ mà đi tiếp chứ-Larry vệ sĩ nữ riêng và nó luôn coi cô như người thân của mình.
( riêng cô này phải nói bằng t.Anh)
-Không phải chứ, baba lại bắt cô về đây-Nguyên thở dài.
-Bảo vệ cô chủ là công việc của tôi-Larry nghiêm nghị.
-Hạ được cháu hẵng nói.Lâu rồi không vận động.-Nguyên mỉm cười.
-Với bộ dạng này á? Thôi cho cô xin-Larry gạt tay ngoảnh mặt đi.
-Cô đi lên cùng cháu đi, không người ta tưởng cô định bắt cóc cháu đó.
-Sammy, lần này về cháu ở lại luôn hả? Nếu ông bà chủ bay về bên kia thì sao?
-Cháu muốn họ cùng ở đây, mà gặp ông trước đã rồi bàn tính sau ạ.Vẫn còn nhiều thời gian mà cô.
-Cháu phải mạnh mẽ lên đó.
-Dạ????
-À cô nói linh tinh ý mà.-Larry thở phào.
Binh….Bonggggg…Rẹt…kẹt…Nguyên giật mình bởi cái chuông quái quỷ, mà còn cái khung cảnh khác lạ này, nó không để ý có bóng người đi ra.
-Cô tìm ai?-Một cô gái trẻ.

-Chị cho em gặp ông Trịnh Thái-Tự nhiên nó lại gặp tình huống này:-” Cô ấy là giúp việc mới sao?”
-Ông chủ đến quán bar rồi.Cô có chuyện gì quan trọng không?
-M.O.M..Dạ thôi.Em sẽ tìm gặp sau vậy.-Nguyên mỉm cười rồi kéo tay Larry đi khỏi đó.
-Sao cháu cư xử lạ vậy?
-Có gì đó không ổn, lần đầu tiên em gặp cô gái kia, mà ông đâu hay tới bar nhỉ?-Nguyên trau mày.
-Tới đó luôn hả?-Larry.
-Vâng.
Quán bar M.O.M đã được mở rộng hơn , mở cửa cả buổi, chiều phục vụ giải khát , tối lại biến mình thành một nơi giải trí đông vui của giới trẻ.
-Sao mọi thứ trở nên lạ lẫm vậy nhỉ?-Nguyên ngắm nhìn những thứ trước mắt mình.
-Vậy cháu nghĩ nó cứ tồi tàn là tốt hả?-Larry
Nguyên bật cười rồi bước vào trong.
-Đẹp thật, tài năng của ông Tùng đây sao?-Nó ngơ ngác.
-Ngồi bàn trong góc kia đi, gần hòn non bộ, lần đầu tiên ta thấy nơi đẹp thế này đó.-Larry
-Tuyệt thật-Nguyên mỉm cười.:-” Bất ngờ chạy tới cho ông đứng tim luôn ”
-Hai cô dùng gì?-Một thanh niên trẻ tiến tới bàn.
-Tôi cafe-Larry đáp ngắn gọn.
-Nóng vậy mà cô uống cafe?
-Tỉnh táo.
-Tôi cũng vậy-Nguyên nói với người phục vụ rồi bỏ mũ xuống.
-Cô cứng nhắc vậy, thảo nào luôn đứng bóng một mình-Nguyên
-Còn cháu, mấy chàng bị cháu cho vô sọt rồi.
Nguyên thè lưỡi mỉm cười.
Nhân viên trong quán tự nhiên tấp nập hẳn , nhanh chóng xếp một chiếc bàn dài giữa quán, lại còn trang trí cẩn thận, chỉnh trang đồng phục nữa chứ.
-Xin lỗi, quán chúng tôi có việc quan trọng nên mong hai người thứ lỗi-Anh chàng phục vụ lúc nãy đến bàn nó.
-Ý anh , quán đóng cửa bây giờ?-Nguyên.
-Một vị khách quý của chủ quán tới nên…
-Chúng tôi

là khách du lịch sang đây sao lại có kiểu phục vụ này cơ chứ-Larry hiểu ý, nói tiếng Anh nên làm anh chàng ngượng chín mặt.
-Xin lỗi vì thái độ của bạn tôi.-Nguyên bật cười -Chúng tôi sẽ đi bây giờ.
-Đi thật sao? chưa gặp mà?-Larry kéo tay nó lại.
-Cô đó lúc nào cũng nóng tính vậy, đi thôi.
Nguyên kéo tay Larry đứng dậy thì khựng lại.
Từ ngoài cửa….
—————–

Chap 46 (P.2)
-Thế nào chuẩn bị xong rồi chứ-Giọng nói đã lâu nó không được nghe, trầm ấm , dứt khoát.
-Ông !!!!!-Nguyên mấp máy môi, tay nắm chặt lấy Larry.
-Cô ấy sắp tới rồi bác nhỉ?-Tùng đi theo sau ông Thái tươi cười.
-Nghe danh đã lâu giờ bọn cháu có thể gặp mặt rồi-Nam cùng 4 người kia đi vào.
Cả chân nó tê cứng không nhấc nổi, nó rất rất vui khi thấy họ vẫn khỏe mạnh , vẫn vậy và có lẽ họ rất hạnh phúc.Nó chỉ muốn chạy ùa tới ôm chầm lấy ông nhưng chân nó chống lệnh và bàn tay của Larry níu nó lại.Thái độ của cô ấy khiến nó ngạc nhiên.Nó cố dứt tay ra nhưng không được.
-Ônggggggggggg-Một cô gái chạy tới ôm chầm lấy ông Thái.
-Cháu gái ngoan của ta-Một câu nói của ông như hàng trăm mũi tên đâm trúng người nó.
Nguyên sững sờ trước câu nói ấy .
Mai…cô gái ấy là Mai…một người cả đời nó hận không hết….vậy mà giờ….
-” Vậy là sao? Cô ta ..sao cô ta lại là cháu của ông được..”-Nguyên lắp bắp không nên lời, nước mắt nó thi nhau chảy xuống, cổ họng nó nghẹn đắng.
-Sao em lại tới đây vậy Mai ?-Nam.
-Tới gặp cô Emily chứ sao-Mai nhí nhảnh đáp lại.
-Ta tưởng con đi cùng Khánh chứ, sao hai đứa tách nhau đi riêng vậy?-Ông Thái.
-Ảnh bắt nạt con-Mai nhõng nhẽo.
-Xin lỗi , con sẽ chú ý hơn-Khánh lúng túng.
Mắt nó ngấn đầy nước,cô Larry lấy mũ chụp vào đầu nó rồi kéo tay nó ra cửa.Giờ nó đã hiểu tai sao cô ấy lại giữ nó lại, cô đã biết mọi chuyện diễn ra như thế này sao.Đầu óc nó trống rỗng, mọi thứ đổ sầm trước mắt nó, quay cuồng chao đảo.
-Hello…-Giọng một phụ nữ vang lên bên cạnh nó khi gần ra tới cửa.
-Ông nội-người thanh niên đi cùng người phụ nữ đó cất tiếng chào ông Thái.
Nguyên quay đầu nhìn, chân khựng lại.
-Con dâu lâu ngày mới gặp của ta-ông Thái vui mừng ôm lấy cô ấy.
-” Con.. dâu…Mẹ ư….”-mắt nó dán chặt lấy người phụ nữ ấy,hình dáng quen thuộc này nó đã gặp 2 lần.Nó nên tin hay không :-Cô Emily….là …..mẹ mình ư ?????.Người nó đổ xuống may có bàn tay của Larry giữ lại.
-Mạnh mẽ lên , chúng ta đi ra trước đã-Cô Larry dìu người nó đi.
Mọi hành động kì lạ của nó đều khiến một người chú ý.
-Tại sao cô lại cản cháu????-Nguyên đẩy Larry ra định chạy vào đó.
-Sammy à , nghe cô đi, về nhà đã.
-Tại sao lại vậy…sao cô ấy lại là mẹ cháu được….còn Mai con của Hùng lạnh kia sao ông lại nhận là cháu….-Từng câu hỏi ôm chặt lấy đầu óc nó, trống rỗng, tất cả sao lại vậy, người nó lả đi.
———————-
-Con bé bị sốc nên mới bất tỉnh như vậy-bà Dewey thấm mồ hôi cho nó.
-Có lẽ đây là sai lầm của chúng ta khi không kể cho con bé-ông Ron.
-Tôi thấy nó nói Emily Qunie là mẹ mình, chuyện thật sao?-Larry.
-Đúng vậy. Ta cho thám tử điều tra , chuyện quá khứ của con bé khiến ta còn không tin nổi-Ông Ron thở dài.
-Đưa con bé về Anh thôi, tôi không muốn thấy nó thế này-bà Dewey nói lạc đi trong nước mắt.
-Chúng ta sẽ bù đắp cho nó-Ông Ron ôm lấy vợ.
-Mọi người nói gì vậy?-Nguyên mở dần mắt ra miệng lẩm bẩm.
-Không có gì con cứ ngủ đi-mama nó .
-Đừng giấu con nữa, mọi người biết hết mà, kể cho con nghe đi-mặt nó nhợt nhạt như mới ốm dậy vậy.
-Con có chịu nổi không cơ chứ?-ông Ron.
Nó gật đầu, rồi ngồi dậy.
-Sau khi gặp con bất tỉnh trong rừng,tình trạng không ổn chút nào, hai chúng ta quyết định đưa con sang Anh chữa trị,chẳng hiểu sao chúng ta muốn cứu con vậy .Trong lúc ấy ta đã cho người điều tra về con.Mọi chuyện ta đều biết,nhưng ta đã giấu con, không ngờ sau 3 tháng con trở lại bình thường và kể hết mọi chuyện cho chúng ta nghe nên ta nghĩ nên để con về đây.-ông Ron.
-Con nói mình

Trang: [<] 1, 27, 28, [29] ,30

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT