watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:56 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5908 Lượt

lườm nó.
-Thì ka tay yếu chân nhũn rồi làm gì được nữa-Nguyên nhe nhởn.
-Con như thế này có phải vui hơn không-Ông Thái đập bộp bộp vào vai nó.
-Mai con sẽ khởi hành luôn, ông chuẩn bị máy bay riêng được không ạ ?-Nó thở dài
-Sao không đi máy bay…
-Con không thích-Nó ngắt lời ông Thái.
-Không lưu luyến gì sao?-Nam
Nó bắt gặp ánh mắt của Khánh, một cảm giác như nó vừa mới làm gì tội lỗi vậy :-Dạ không.
Tại sân bay riêng nhỏ bé của nhà nó.Vài chục cái đầu đen xì bâu kín lấy cửa.
-Chúc con đi bình an-Ông Thái ôm lấy nó, nước mắt rơi lã chã.
-Sao ông có thể khóc được nhỉ-Nguyên mỉm cười.
-Bọn tớ sẽ rất nhớ cậu-My.
-Nguội sang đó sống yên ổn nhá, kiếm một thằng bạn trai đê-Nam vừa dứt lời thì bị My đá vào chân kêu lên.
-Cậu cứ bắt nạt ka ấy nhiều vào, cho chừa đi-Nguyên bật cười.
-Mấy người kia không tới tiễn được, họ nói muội đi học sẽ hạnh phúc biết bao đó-Nam nháy mắt với nó.
-10 phút nữa máy bay cất cánh rồi, mọi người về đi ạ-Tùng nhìn đồng hồ.
-Để ta tiễn nốt, dù sao bay muộn cũng hại gì đâu.
-Ông…-Nguyên nhấn giọng
-Chăm sóc con bé hộ ta-Ông Thái thở dài.
-Con khác tự lo mà, mọi người về vui vẻ-Nguyên đưa tay vẫy vẫy.
-Anh không đi đi đứng đây làm gì?-Nó ngớ người nhìn Khánh đứng trước mặt.
-Đợi tôi đi rồi hãy mở ra nhé-Hắn đưa cho nó một cái hộp quà nhỏ.
-Gì vậy??
Khánh quay đầu đi mất, còn nó tự nhiên thấy hụt hẫng thế nào ấy.Chẳng phải đây là kết cục nó muốn hay sao, cớ gì mà nó muốn níu giữ.
-Cô chủ ta bay luôn hay chờ khớp giờ mới đi-Một người tới gần hỏi nó.
-Cứ đúng giờ đi, tôi còn có việc.
Ngồi chờ trên máy bay, nó mở hộp quà của Khánh ra.
Một sợi dây chuyền có hình ổ khóa nhỏ (tinh xảo).Một mảnh giấy nhỏ màu hồng.
” Dù em có thay đổi thế nào thì trái tim anh vẫn yêu em.
Chỉ mình anh mới có thể mở chiếc ổ khóa đó .
Anh sẽ mãi chờ ngày em trở về. ”
-Dù chỉ còn một mình, anh vẫn giữ thứ tình cảm đó chứ?-Nó cảm thấy trái tim nghẹn thở, nó đã vô tình đánh mất thứ gì sao.
Chỉ còn ít phút nữa thôi nó sẽ rời xa nơi này.
Nó quay sang chỗ Tùng ,mặt nhăn nhó.
-Em sao vậy?-Tùng lo lắng thấy nó đổ cả mồ hôi nữa.
-Em đau bụng quá, anh có thể mua hộ em một viên thuốc giảm đau không?-Nó căng thẳng.
-Trên này không có thuốc dự phòng sao?
-Em sẽ bảo mọi người đợi, làm ơn đi-Nguyên nài nỉ.
Tùng chạy đi , mắt nó dõi theo.
-Mọi người, con xin lỗi.-Mắt nó đẫm lệ.
-Cất cánh đi-Giọng nó lạnh băng ra lệnh.
Tùng chạy tới thì máy bay đã cất cánh.Giờ anh chàng mới hiểu tin nhắn lúc nãy của nó: ” Sorry”
-Con bé này thích đi du lịch một mình à-Tùng bật cười.Rồi cũng đành vác thân về nhà thôi.
-Tùng , sao con lại về đây?-Ông Thái thấy bóng anh chàng đi từ cửa vào.
-Em ấy muốn đi một mình, lừa con xuống để một mình đi hưởng phúc-Mặt Tùng xị xuống.
-Con bé này.Đúng là ngang bướng quá cơ.
Điện thoại rung lên trong túi ông Thái.
-Có chuyện gì?
-…………………
Điện thoại rơi từ trên tay ông xuống ,ánh mắt thất thần, ông không tin vào những gì tên kia nói nữa.
-Có gì vậy bác?-Tùng ngơ ngác.
Ông Thái cố phát ra khỏi họng…
-Máy bay nổ trên đường đi, mọi người không ai sống sót. Chap 43
Quay ngược thời gian.
-Em sẽ bảo mọi người đợi, làm ơn đi-Nguyên nài nỉ.
…………………..

30s trước khi máy bay cất cánh.
-Cất cánh đi-Giọng nó lạnh băng ra lệnh.
…………..
20 phút sau, khi máy bay đang bay trên trời.
Rẹt..Rẹt…Rẹt….
-Chuyện gì vậy?.
-Mất tín hiệu với mặt đất rồi.
-Cố gắng liên lạc đi.
-Trong phòng máy có gì đó không ổn.
-Chúng ta đã kiểm tra kĩ rồi mà.
-Có chuyện gì vậy?-Nguyên chạy vào phòng điều khiển.
…….
-Bật chế độ lái tự động đi, chúng ta cần….
Uỳnh….zzzzzzzzzzz.
-Sao máy bay rung lên vậy?-Nó lo lắng.
-Cô chủ….
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Ngay lúc đó.
Choang..
-Cậu hậu đậu quá đấy Khánh có cái ly cũng làm rơi-Luân.
-Có gì đó không ổn-Tự nhiên Khánh cảm giác thấy bất an.
…..BÙM……BÙM…..
-Hôm nay đâu phải ngày lễ mà nổ pháo rầm rầm thế nhỉ.
-Không phải, một chiếc máy bay bốc cháy đang rơi xuống-Người đó run run chỉ tay lên trời.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
-Tất cả chú ý….tại tọa độ…..một chiếc máy bay…..
BẢN TIN ..ngày…
-Một chiếc máy bay tư nhân vừa được phát hiện, nó nổ tung trong khi đang bay trên bầu trời, được xác định không còn ai sống sót…
Điện thoại My rung trong túi
-Anh Nam, gì thế?
-…..
Ba người kia đều để ý cuộc gọi bất chợt này.Càng lạ hơn thái độ của My.
-Nguyên…Nguyên trong chuyến bay đó-Mặt My tím ngắt, mắt ngấn nước mắt,chỉ tay vô cái TV.
…..
—————————-
-Các người làm gì đi chứ-Ông Thái mất bình tĩnh nắm cổ áo xốc mạnh người nhân viên cứu hộ.
-Rất tiếc, vụ nổ quá lớn, không còn ai sống sót.
-KHÔNGGGGGGGGGGGGGGG-tiếng ông vang cả nền trời.
Nỗi đau quá lớn ập tới , mọi người đều thương tiếc cho cái chết của Nguyên.
-Tôi không tin-Khánh hét lớn.
-Mọi thông tin đều đã được xác định, chỉ là một tai nạn, không còn ai..kể cả…-Tùng cố cầm nước mắt.
Những ai đã từng quen biết nó dù có ghét nó thế nào cũng không cầm được lòng.
Mọi thứ trước mắt như đổ rầm xuống, mất hết cái gọi là tư tưởng sống.
Xoẹt…Xoẹt…Ông Thái xé vụn ngay cái giấy thông báo kết quả.
Dường như cả bầu không khí bị cái chết của nó nhuốm màu đau thương.
-Tang lễ đã xong.Gia đình không nên quá đau buồn,mong mọi người chấp nhận sự thật này-Vị cha xứ.
-Tôi tin cô ấy không muốn thấy các vị như thế này đâu.
——————————————-
-HAHAHA…giờ thì mày đã chầu trời rồi…HAHAHA…làm tốt lắm con gái…. .
——————————————-
My khóc lên khóc xuống mấy ngày liền.
Ông Thái quá đau buồn vì cái chết bất ngờ của cô cháu gái mà hốc hác đi quá nhiều.
Đau buồn, khóc thương, dằn vặt, hối tiếc.
___Ba tháng sau____
-Cảm ơn vì đã hợp tác.
-Tôi rất vui vì được làm việc cùng các vị-Ông Thái bắt tay với vị khách.
-Cháu vẫn sống tốt phải không và luôn phù hộ cho việc làm ăn của ông nhỉ-Ông Thái ngước mặt lên trời mỉm cười.
……………….
-Cô làm cái gì vậy, bỏ tôi ra-Khánh bực mình.
-Sao anh lạnh lùng quá vậy, em chỉ…-Mai nhõng nhẽo.
-Đừng có nói câu là vị hôn thê của tôi thêm lần nào nữa-mặt Khánh xầm xuống, bỏ đi luôn.
-Anh không chịu quên con ranh đó hả?-Mai dậm chân uỳnh uỳnh.
……………….
-Anh Tùng , khách tới đông quá, phải tuyển thêm người chứ?-Nam.
-Chú khỏi lo, anh biết, bắt đầu mở quán cả ngày nên bận bịu tý thôi-Tùng mỉm cười.
……………….
-Kết quả kiểm tra cho thấy rất bình thường, nhưng trường hợp này tôi chưa từng gặp qua.-Một người đàn ông
-Mong ông giúp đỡ-Một người phụ nữ.
——————————–
Nhân vật mới.
-Emily Qunie ( Đỗ Ngọc Hoa ) : một người phụ nữ quý phái, chủ tịch tập đoàn hãng thời trang nổi tiếng ở Anh quốc.
-Andy ( Trịnh Bảo Thiên ) : con trai bà Hoa, lãng tử hào hoa, giúp đỡ bà Hoa rất nhiều trong việc làm ăn.
-Ông bà Ron Dewey ( Phạm Minh Quang và Hoàng Lan ) : Tổng công ty lớn chuyên đầu tư khai thác dịch vụ du lịch ở Anh quốc.
……and……and…….
Chap 44
Thời gian trôi rồi lại trôi, đã gần nửa năm kể từ cái ngày mọi người đón nhận cái chết của Nguyên.
Và ai cũng biết :-Thời gian sẽ xóa nhòa tất cả.
20h00 Tại một hội trường hòa nhạc lớn của thủ đô nước Anh, mọi người say đắm trong tiếng đàn piano. Bản nhạc Rondo Alla Turca bất hủ lại một lần nữa mê hoặc lòng người qua những ngón tay thoăn thoắt lướt trên phím đàn của một cô gái.( Nhân vật chính của chúng ta đây).
~~…..~~~
Bravo…Bravo…Cả hội trường vang dội những tràng vỗ tay dành tặng cho cô gái ấy.
( Tiếng Anh ạ mang phong cách VN ).
-Nguyên, chúc mừng em.-một thanh niên tay cầm bó hoa tặng cho cô gái đó.
Cô gái ấy quay đầu lại mỉm cười đón lấy bó hoa.
-Hôm nay anh đưa em về được chứ?
-Dạ thôi.Bama em sẽ tới đón.Cảm ơn vì bó hoa-Nguyên mỉm cười.
Khoác áo choàng lên người, Nguyên nhẹ chân bước khỏi hội trường.
-Này cô em, đi đâu vậy?-Tiếng ai đó vang lên đằng sau.
-Các anh là ai?
-Trông cô em cũng được đó, đi chơi cùng bọn anh chứ?-Một tên đưa tay vuốt cằm.
-Xin lỗi.Tôi đang bận.-Nguyên định luồn ra sau.
-Làm gì mà vội vậy.Đi chơi thôi mà.-tên khác kéo tay Nguyên thô bạo.
-Anh làm gì vậy, tránh ra không tôi…-Nguyên hốt hoảng.
-Ở cái xó này không ai tới cứu đâu, ngoan ngoãn đi cô em.-Bọn hắn dồn Nguyên vào bờ tường.
-Tránh xa tôi ra…-Nguyên cầm túi xách vung lên loạn xạ.

-Định bắt nạt con gái tôi sao?-Một người đàn ông cao lớn đập vai tên đứng sau.
-Baba…-Nguyên vui mừng khi thấy dáng người quen thuộc đó.
Chỉ sau 5s chả còn tên côn đồ nào đứng đó nữa.
-Baba sao ba ở đây?-Nguyên
-Con đó, bảo đợi ở đó không chịu, tự ý về là sao?-ông Ron dí mũi đứa con gái.
-Ưm..mama đâu ạ?
-Bà ý cứ bắt ta chạy xe thật nhanh tới đón con đó.Cứ sợ mất đứa con gái không bằng.
-Có khi mất thật đấy ạ-Nguyên lè lưỡi.
-Con thử trốn xem, bà ý chắc ăn ngủ không yên mất.
-Giá như con là con bama thật, như vậy vui biết mấy.
-Con đừng nói những điều đó trước mặt mama hậu quả khó lường..
Hai người vừa đi vừa cười nói vui vẻ.
-Ôi con gái tôi, con chạy đi đâu vậy, làm ta bắt

Trang: [<] 1, 25, 26, [27] ,28,29 ,30 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT