watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:42 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4148 Lượt

An lập thức yêu thích cái tên này.

Cậu nhìn lại bé gái nằm trong chiếc nôi màu trắng thêm một lần nữa, cô bé đã tỉnh dậy, mở to mắt nhìn cậu.

Cậu đưa tay ra với cô, bé gái lập tức vươn hai tay, đợi cậu ôm lấy.

Dòng đời cứ trôi, năm tháng như thoi, năm nào mới gặp, mắt nhìn ngóng trông.

“Anh Tiểu An, ôm một cái!”

“Được!”

“Anh Tiểu An, em muốn ăn kem ly.”

“Được”

“Anh Tiểu An, xin anh đó! Anh để em ngủ thêm năm phút đi, được không?”

“Được!”

“Anh Tiểu An, em không muốn đến trường, anh đưa em đi chơi đi?”

“Được!”

“Anh Tiểu An, em muốn trốn nhà, anh dẫn em đi đi.”

“Được!”

“Anh Tiểu An, anh sẽ lấy em làm vợ sao… Bạn học em đều chế giễu em không gả đi được!”

“Được…”

Thời thơ ấu của Mạt Mạt đã trôi qua như thế, từ khi cô có trí nhớ đến tận bây giờ, tính tình của anh Tiểu An lúc nào cũng tốt, cánh tay anh lúc nào cũng có lực, nụ cười của anh còn ấm áp hơn cả ánh mặt trời, câu trả lời của anh với cô lúc nào cũng là một chữ: Được!

Thế nên, bất kể chuyện gì người cô nghĩ đến đầu tiên đều là anh!

Thuở còn thơ ngây dại, cô vẫn luôn cho rằng anh Tiểu An mãi mãi thuộc về cô, tựa như bố, như mẹ…

Mãi cho đến một ngày, cô mới đột nhiên tỉnh ngộ, hóa ra anh chẳng phải là của cô…

Mạt Mạt tên là Hàn Mạt, sinh ra tại một bờ biển của Australia, một nơi yên tĩnh xa rời chốn phồn hoa đô thị.

Trong trí nhớ của cô, có 5 người quan trọng nhất.

Một người là bố cô, ông trông rất tuấn tú, thích mặc âu phục màu đen, bên trong lót sơ mi trắng, nhìn qua vô cùng cool. Từ ngày đầu tiên ông đưa Mạt Mạt đi nhà trẻ, các cô ở nhà trẻ đều chăm sóc Mạt Mạt rất đặc biết, ngày thường đều mua gì đó cho cô ăn, hỏi cái này hỏi cái kia. Cô chỉ nói bố cô tên gọi Hanson, là một thương nhân bình thường, cũng không hề nói cho bất cứ người nào biết tên tiếng Trung của ông là Hàn Trạc Thần — đấy là điều ông đã dặn dò cô rất nhiều lần, còn vì sao không thể nói thì cô cũng không biết.

Người thứ hai là mẹ của cô, tên gọi là Amy, tên tiếng Trung là Hàn Thiên Vu.

Mẹ cô là một cô giáo dạy nhạc, không chỉ đàn dương cầm rất hay mà còn vừa trẻ tuổi vừa xinh đẹp, rất nhiều người không tin rằng mẹ đã kết hôn, chứ đừng nói rằng đã sinh con. Nghe loáng thoáng lúc mẹ cô đi dạy đàn, có không ít đàn ông theo đuổi, có người biết mẹ cô đã kết hôn nhưng vẫn chẳng cam lòng từ bỏ. Mãi đến khi một người trong số đó bị đánh trọng thương, vào ăn cơm bệnh viện, tất cả những người đàn ông khác mới ngậm ngùi đứng từ xa mà ngắm nhìn.

Khi Mạt Mạt còn rất nhỏ, cô đã từng cực kỳ tò mò hỏi: “Mẹ ơi, vì sao mẹ với bố lại cùng họ?”

“Bởi vì mẹ con là con gái của bố, đương nhiên là phải cùng họ với bố rồi.”

Người giải đáp được câu ấy cho cô là hàng xóm nhà cô, một chú tên là An Dĩ Phong. Khuôn mặt đẹp trai của chú ấy bao giờ cũng mang nụ cười xấu xa chẳng hề thay đổi, tính cách vô cùng hiền lành, tính tình siêu tốt. Đừng xem công việc của chú ấy là một người dạy vật tự do tại trung tâm thể hình, vóc người cao lớn cường tráng, người đầy khí phách mà nhầm, chú ấy có tiếng là sợ vợ, chỉ cần vợ chú ấy dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn chú, chú ấy lập tức giống như một đứa học sinh tiểu học phạm sai lầm, chui vào xó nhà tự kiểm điểm.

“Chú Phong, mẹ cháu vì sao không phải là chị của cháu?” Mạt Mạt nhìn mẹ mình mới hai mươi mấy tuổi, lại nhìn bố mình đã bốn mươi tuổi rồi, có chút mơ hồ về quan hệ vai vế theo lời mẹ nói, đầu óc có chút choáng váng.

“Mẹ cháu sinh ra cháu, đương nhiên là mẹ cháu rồi, theo vai vế, bố cháu hẳn là ông ngoại cháu…”

“Phong, anh đừng nói lung tung, Mạt Mạt còn nhỏ, sẽ bị dọa sợ bây giờ!”

Người nói những lời này chính là bà xã của An Dĩ Phong, Tư Đồ Thuần. Cô ấy là một người phụ nữ vô cùng lịch sự tao nhã, lúc yên lặng thì xinh đẹp tựa như hoa cúc trắng thanh nhã thấm vào lòng mọi người, khi mỉm cười thì trên khuôn mặt lộ ra nét phong tình quyến rũ, đó là bộ dáng chỉ có người phụ nữ đó
Chương 6:

Trong nhà hàng Pháp, An Nặc Hàn gọi cho Mạt Mạt một khay foie gras, sữa tươi và một phần súp hải sản, còn bản thân chỉ gọi một cốc nước có ga, nhìn cô ăn.

“Anh Tiểu An, sao anh không ăn? Không phải là anh thích ăn foie gras nhất à?”

Ánh mắt của anh lóe lên một chút, thuận miệng nói: “Anh vừa mới ăn cơm xong, ăn không nổi nữa.”

Ăn được một lúc, cô dùng khăn lau lau miệng: “Bố em nói nhà em sẽ phải chuyển đi, trước khi đi em có thể gặp được anh không?”

“Cái gì cơ?” An Nặc Hàn kinh ngạc nắm lấy tay cô: “Nhà em phải chuyển đi?”

“Vâng! Mẹ nói để em quên anh đi…”

Anh mệt mỏi buông tay ra, nghiêng khuôn mặt về một bên. Từ góc nhìn này, Mạt Mạt mới phát hiện ra anh gầy đi, sắc mặt cũng có vẻ không tốt.

“Anh Tiểu An, anh có thể khuyên bố em không? Em không muốn đi đâu.”

Anh gượng gạo cười, dùng ngón tay ấm áp vuốt tóc cô, xoa xoa khuôn mặt cô: “Chú ấy muốn tốt cho em thôi! Anh không thể chăm sóc em cả đời được, em nên học được cách tự lập.”

Cô đẩy tay anh ra, cúi đầu ăn món foie gras kia, gan ngỗng hóa ra là rất đắng.

Ăn cơm xong, An Nặc hàn không hề quẹt thẻ mà lấy ra 200 đôla Úc còn sót lại trong ví để thanh toán. Đương nhiên cô không biết, thẻ tín dụng của An Nặc Hàn đã bị khóa lại.

Trên đường về nhà, họ chẳng nói với nhau câu nào.

Rất nhanh về tới nơi, An Nặc Hàn tắt máy.

Mạt Mạt tháo dây an toàn ra, mở cửa xe, cô đang muốn xuống xe, đột nhiên một đôi tay ôm lấy eo cô.

“Buông em ra!” Cô cố sức vùng vẫy.

An Nặc Hàn không hề để ý đến sự phản kháng của cô, ôm cô đặt lên đùi, ấn đôi môi nóng rực lên trán cô.

“Mạt Mạt, xin lỗi em! Anh chứng kiến em trưởng thành, anh cũng không nỡ xa em, nhưng bố mẹ em làm rất đúng, em quá ỷ lại vào anh, chúng ta sớm muộn gì cũng rời xa nhau.”

Tâm hồn trẻ thơ của cô không chịu đựng được, không thừa nhận được sự đau thương này, nước mắt như những hạt mưa, từng giọt từng giọt rơi xuống ngực anh. Cô ôm lấy anh lưu luyến không rời, nói liên hồi: “Em không muốn xa anh đâu, em không muốn xa anh… Anh Tiểu An, anh đi xin bố mẹ em đi, được không? Được không anh?”

Anh nâng khuôn mặt cô lên, cuối cùng cũng gật đầu: “Được…”

Buổi chiều muộn, An Nặc Hàn ôm cô về nhà.

Cô vĩnh viễn sẽ không quên được ngày hôm đó, ánh chiều tà chiếu rọi vào cửa sổ phòng khách, nhuộm đỏ cả một vùng đá hoa cương trắng.

An Nặc Hàn đứng trước mặt cô, nói: “Bố, chú Thần, con xin thề rằng trước khi Mạt Mạt 18 tuổi, con sẽ không lấy bất kỳ người con gái nào…”

Những lời này nói ra tuy đơn giản nhưng lại khó có thể tưởng được nổi. Đối với An Nặc Hàn mà nói, lời hứa hẹn kiểu này đã hoàn toàn vượt qua giới hạn của anh, thế nhưng anh cũng không còn lựa chọn nào khác.

Mạt Mạt thật sự hài lòng, về nhà cùng với bố mẹ, lúc ấy An Nặc Hàn mới đưa đôi mắt lạnh lẽo nhìn An Dĩ Phong đang nhởn nhơ tự đắc ngồi hút thuốc trên ghế sofa, nghiến răng hỏi: “Bố hài lòng chưa?”

“Rất hài lòng.”

“Vì bạn bè mà ngay cả con trai bố cũng đều có thể hai tay dâng lên cho người ta! Đây là cái bố gọi là đạo nghĩa giang hồ đấy hả?”

An Dĩ Phong vẫn chưng ra vẻ mặt không hề quan tâm: “Anh không muốn thì ai bức được anh.”

“Bố!” An nặc Hàn rùng mình, hai tay nắm chặt lại, lại chẳng thể nào bác bỏ, cuối cùng cũng từ kẽ răng phun được ra một câu: “Nhất định là kiếp trước con có nợ với bố!”

Nói xong, anh trở về phòng, mạnh mẽ đóng cửa rầm một cái.

An Dĩ Phong dập điếu thuốc, đầu lọc trong gạt tàn bị bóp méo đến biến hình.

An Dĩ Phong cũng là một người đàn ông, cũng hiểu rõ rằng độ tuổi từ 20 đến 28 là độ tuổi tinh lực dồi dào nhất của đàn ông, là cái độ tuổi dễ kích tình cũng dễ dàng động tình nhất.

Dồn ép An Nặc Hàn đưa ra lời hứa này, quả thật là rất tàn nhẫn.

“Vợ yêu, em nghĩ anh có phải là một người bố tốt không?” An Dĩ Phong nhìn về phía Tư Đồ Thuần đang rất chuyên tâm trồng cây, muốn từ phản ứng của cô mà xác định xem liệu chính mình có sai hay không.

Tư Đồ Thuần nhẹ nhàng cắt đi một cành khô. “Em nhìn không ra anh có phải là người bố tốt hay không, nhưng Tiểu An rất kính trọng anh.”

Tư Đồ Thuần đứng lên, đi qua người An Dĩ Phong. “Trước 10 tuổi, ai là cha nó, nó cũng không biết, em thật không rõ vì sao nó lại kính trọng anh nữa…”

An Dĩ Phong đứng dậy đi theo, ôm lấy cô từ sau lưng. “Vì em giáo dục tốt.”

Tư Đồ Thuần lắc đầu, khuôn mặt lạnh lùng rõ ràng đang lộ ra vẻ cáu giận hơi được kìm chế.

An Dĩ Phong mỉm cười, nghiêng mặt, đôi môi mỏng nhẹ nhàng lướt qua tai cô, đồng thời vươn đầu lưỡi, hơi thở thoáng qua.

Mùi vị của cô ấy mãi mãi ngọt như thế, tươi mát lại mềm mại.

Tư Đồ Thuần khẽ hít một hơi, đôi má phớt hồng, lý trí trong đôi mắt chẳng còn nhiều trấn định, vẻ mặt muốn cự tuyệt nhưng lại chìm đắm trong đó.

Có trời mới biết An Dĩ Phong có bao nhiêu điên cuồng say đắm cái loại biểu tình của phụ nữ lương thiện.

“Tiểu Thuần, anh lâu rồi không được về phòng.” Cánh tay An Dĩ Phong siết chặt hơn một chút, tay trái trượt về phía trước tìm tòi, lướt qua xương sườn, đặt lên bộ ngực mềm

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,21 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT