watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:42 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4154 Lượt

mình, giống như vừa được ăn một thanh Chocolate vậy, trong khoang miệng đầy ắp hương vị ngọt ngào.

Bất chợt hưng phấn, cô cười một cách xấu xa nâng khuôn mặt của anh lên, bàn tay nhỏ bé mũm mĩm vỗ nhẹ lên làn da trơn nhẵn: “Hôm nay anh đẹp trai dã man quá đi!”

“Em có thể đừng cười sắc đến như thế không?”

Cô thu lại vẻ mặt tươi cười, nhìn ra phía cổng, cố tình nói bằng giọng điệu kinh ngạc: “Chú Phong, không phải chú đi đến trung tâm thể hình rồi sao? Sao lại trở về thế này?”

An Nặc Hàn quay lại nhìn về phía cổng một cách vô thức.

Cô thừa cơ tiếp cận anh, hôn lên khuôn mặt tuấn tú mê người ấy.

Khi cô gần đạt được mục đích, An Nặc Hàn phát hiện ra mình bị trêu chọc mạnh mẽ quay mặt lại.

Ngoài ý muốn, cô cảm giác được sự mịn màng, mềm mại khó thể nói ra.

Đôi môi ấm áp của anh như có một dòng điện cao thế, chỉ trong tích tắc đã khiến đôi môi cô bị giật đến chẳng còn cảm giác gì…

Mạt Mạt vội vàng lùi lại phía sau, liếm nhẹ đôi môi vẫn như xưa chẳng có cảm giác gì của mình, buồn bã trừng anh: “Đáng ghét quá! Anh trả lại nụ hôn đầu cho em!”

“Đừng ồn nữa nào.” Anh nói một cách lạnh nhạt, đứng lên đi ra ngoài.

Khi xoay người, cô thấy anh nhẹ nhàng sờ đôi môi, cũng liếm nhẹ một chút…

Mạt Mạt vốn nghĩ rằng lễ tốt nghiệp sẽ vui lắm, có tham gia mới biết được nó nhàm chán như thế nào, một người nối tiếp một người lên đọc mấy bài diễn văn tẻ nhạt, mãi mà không kết thúc.

Mạt mạt ngủ gà ngủ gật chịu đựng cho đến khi kết thúc, An Nặc Hàn lại bắt đầu chụp ảnh lưu niệm với mọi người, cô bị một đám sinh viên nữ chen chúc đẩy sang một bên.

“Thật chả thú vị gì cả!” Mạt Mạt cảm thấy vô cùng buồn chán, đành đi dạo quanh sân trường, ngắm nhìn xung quanh, vô tình đi tới một cánh cổng bên hông trường học.

Cây tường vi bên đường nở hoa yêu kiều, tuy tươi đẹp hiếm thấy trên đời, nhưng chỉ cần một cơn gió nhẹ thổi qua, cánh hoa đã trôi giạt theo chiều gió.

Cây bạch quả trăm năm ngạo nghễ đứng trong gió, cành lá tươi tốt, um tùm rập rạp, mặt cho gió có thổi, cây vẫn chẳng hề lay động.

“Tiêu Vi!” Dưới tán cây bạch quả, một cậu con trai nước da đen cường tráng đưa tay cản lối một nữ sinh, Mạt Mạt chỉ lần liếc mắt cũng nhận ra cô ấy, là Vi. Mà nam sinh kia cũng là một người Trung Quốc.

“Đi đi! Tôi không muốn nhìn thấy anh thêm lần nữa!” Vi rất tức giận đẩy anh ta ra.

Tay phải của nam sinh cầm một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh, đưa đến trước mặt Vi: “Anh thật lòng với em, anh có thể lấy em.”

Vi nhìn chiếc nhẫn, hơi chút thất thần.

“Anh chưa từng nghiêm túc với một cô gái nào, em là ngoại lệ!”

“Người tôi yêu là An!”

“Thế thì đã sao?” Nam sinh bóp chặt hai vai cô ấy, bức cô đối mặt với cậu ta: “Tối hôm qua không phải em nói rằng, thằng đấy thà rằng đính hôn với một đứa bé con vừa béo lại vừa xấu cũng không muốn em!”

Vi nhắm chặt đôi mắt, từng giọt nước mắt thanh khiết rơi xuống dọc theo khuôn mặt trắng ngần: “Anh thật sự có thể lấy tôi?”

“Anh có thể!” Nam sinh ôm lấy cô ấy, hai tay vuốt ve loạn xạ sau lưng cô nàng, đôi môi tức tốc lần tìm trên khuôn mặt đang tránh né.

Mạt Mạt đứng ngây ra nhìn một màn này, sau một lúc cô dường như mới rõ ràng cái gì đó, vội vội vàng vàng chạy dọc theo đường nhỏ trở về.

“Anh … Tiểu… An…” Cô thở hồng hộc chạy ào vào đám người, ra sức lôi kéo tay anh, kéo ra hẳn bên ngoài. “Nhanh lên.. một chút!”

“Sao lại hoảng hốt như thế này? Có chuyện gì cứ từ từ nói xem nào!”

Cô thấy An Nặc Hàn sửng sốt, cô không còn cách nào khác đành phải kéo anh chạy về con đường nhỏ trong trí nhớ.

Khi hai người đến được dưới bóng cây, Vi và người nam sinh đó đã không thấy bóng dáng đâu cả.

“Vừa lúc nãy rõ ràng là ở đây. Sao bây giờ lại không thấy nhỉ?”

“Em gặp phải cái gì nào?” An Nặc Hàn cau nhẹ đôi mày.

“Có một nam sinh cao cao đen đen tặng cho bạn gái anh một chiếc nhẫn… còn nói, muốn kết hôn với chị ấy!”

An Nặc Hàn nghe thấy vậy mặt tái mét, nóng lòng quay bốn phía tìm kiếm bóng dáng Vi. Bất chợt anh nhớ ra phòng ngủ của Vi ngay gần đây, kéo Mạt Mạt ra khỏi cổng trường, đi vào một tòa nhà nhỏ hai tầng màu trắng.

Trong tòa nhà treo rất nhiều váy của con gái, đủ loại màu sắc, tựa như trăm hoa đua nở.

Đi qua một hành lang thật dài, anh dừng lại tại một khúc quanh, Mạt Mạt cũng dừng lại theo anh.

“Từ bé đến nay chưa bao giờ thấy kim cương lớn như vậy đây nhé, ít nhất cũng phải 1 cara đấy.” Một giọng nữ cực kỳ hâm mộ thốt lên, nói bằng tiếng Trung.

“Các cậu nói tớ nên làm gì bây giờ đây?” Giọng nói của Vi hơi ẩn chứa sự rầu rĩ.

“Nếu như tớ là cậu, chắc chắn tớ sẽ chọn Jack Trần. Nghe nói nhà anh ta làm xuất khẩu đồ gỗ, khi tốt nghiệp xong thì sẽ về nhà quản lý việc làm ăn của gia đình!” Một nữ sinh nói.

“Tớ chọn An Nặc Hàn, anh ấy vừa đẹp trai lại vừa cool, lại có cá tính nữa!” Một nữ sinh khác ngay lập tức vặn lại.

“Đẹp trai thì dùng cái rắm gì được! Trên đường quẹt thẻ có thể dùng mặt quẹt sao? Bố anh ta là một huấn luyện viên, mẹ mở một quán cafe nhỏ như vậy. Anh ta có thể có tương lai gì cơ chứ!”

“Tiền! Tiền! Tiền! Cậu làm sao có thể ở cùng tiền cả một đời hả?”

Mạt Mạt ngẩng đầu lên nhìn An Nặc Hàn. Khuôn mặt anh chằng hề lộ ra bất kỳ biểu cảm gì. Lồng ngực anh phập phồng một cách dữ dội, không khí lạnh đến bức người.

“Các cậu đừng ầm ĩ nữa!” Vi cắt ngang những tiếng tranh chấp của mọi người: “Tớ đủ phiền rồi!”

“Tiêu Vi, cậu tính làm sao bây giờ? Chung quy cứ để thế này cũng không phải là một cách giải quyết.”

“Đúng vậy! Jack Trần sẽ phải về nước, cậu không quyết định mau thì sẽ muộn mất!”

Vi chán nản than thở: “Sao thế giới này chả công bằng gì cả, có tiền thì có thể muốn gả cho ai thì gả, không muốn gả còn có thể không cho người ta lấy người khác. Còn mình đây? Muốn gả thì gả không được, không muốn gả thì lại không thể không gả?”

“Mình hiểu, anh ấy nói mình đợi anh ấy tám năm. Sau tám năm, anh ấy nhất định sẽ nói: Đợi anh thêm tám năm, đợi sau khi kết hôn, anh nắm trong tay toàn bộ tài sản, anh sẽ ly hôn với người kia. Kết quả là, mình cuối cùng vẫn là một kẻ thứ ba chẳng ngóc đầu lên được… Đàn ông, đều giống nhau cả…”

Nghe được câu đấy, Mạt Mạt chẳng kiềm chế được nữa, cô chạy tới cửa, hét vào bên trong phòng: “Chị nói bậy! Anh Tiểu An không phải loại người như vậy…”

Ba nữ sinh trong phòng đồng thời quay lại nhìn cô.

Mạt Mạt hung hăng trừng mắt nhìn Vi, đột nhiên cô cảm thấy cô ta rất xấu xi, giống như mụ phù thủy trong câu truyện cổ tích, “Anh ấy chẳng thèm muốn tài sản của bố tôi, chú Phong còn có nhiều tiền hơn cả bố tôi.”

Vi đờ người nhìn lại bóng hình anh đứng sau, hô hấp không hề ổn định.

An Nặc Hàn từng bước từng bước đi về phía Vi, dùng cử chỉ bình tĩnh lấy chiếc nhẫn từ trong tay cô ra, lạnh lùng liếc mắt, lạnh lùng cười.

“Hóa ra trong mắt em, tôi chỉ là một người đàn ông vì tiền mà bán đứng bản thân mình.”

“An, em không phải…”

“Chúc mừng cô đã tìm được một người đàn ông thật lòng với cô! Tôi chúc hai người sớm đi vào lễ đường kết hôn!”

Anh cười, trả lại chiếc nhẫn, rơi vào trong tay Vi, chẳng hề quay đầu mà rời khỏi.

Sang trang sau để đọc tiếp

Chương 7:

Ra khỏi khu nhà nhỏ, An Nặc Hàn đi thẳng tuột về phía trước, bước chân của anh rất nhanh, đi băng băng qua con đường nhỏ, xuyên thẳng qua biển người trong hội trường, lướt qua một cây cầu nhỏ.

Mạt Mạt cứ bám sát theo anh, đi đễn nỗi không thở được nữa, dù chạy chậm nhưng vẫn cố gắng theo kịp bước chân anh.

Khi đi qua sân tập, cô thấy cái người tên là Jack kia. Anh ta đang ngồi cùng với bạn bè ở sân đá bóng, một bên vừa hút thuốc, một bên vừa nói cười, tiếng cười hết sức khoa trương. An Nặc Hàn đột nhiên dừng chân, anh nắm chặt hai nắm tay nhìn thẳng vào Jack đang ngồi trong sân bóng, rồi anh buông tay ra, tiếp tục đi về phía trước.

Có ai ngờ rằng lúc anh mới đi được vài bước, Jack cũng nhìn thấy anh, khinh bỉ, bĩu môi, quay mặt đi nói vài câu với đám bạn của anh ta, đám người đó bắt đầu huýt sáo một cách châm biếm.

Tiếng huýt kiểu này thật sự giẫm đạp lên tôn nghiêm của người khác một cách không thương tiếc, đã xát muối vào vết thương lòng của An Nặc Hàn.

Đây là lần thứ hai An Nặc Hàn dừng bước, anh cởi đồng phục quấn lên trên cánh tay. “Mạt Mạt, em quay người đi, không nên nhìn.”

“Anh Tiểu An?” Cô đuổi theo, nắm lấy tay anh. “Anh đừng qua đấy làm gì, bọn chúng có nhiều người lắm, ngộ nhỡ đánh anh thì làm sao bây giờ?”

Anh không trả lời cô, rút tay ra, một mình đi tới sân tập.

Những người đó thấy anh đi qua, tất cả đều đứng dậy, trong đó có hai người rất hùng hùng hổ hổ nghênh chiến, vài người khác thì mang bộ dáng như đi xem kịch vui, đứng một bên chờ đợi.

Mạt Mạt sợ hãi, tim đập loạn nhịp, vội vàng lấy di động ra, cô phải bấm bàn phím tận hai lần mới quay đúng số. Không đợi người ở đầu dây bên kia lên tiếng, cô đã kêu to: “Chú An? Chú An?”

Giọng nói trong điện toại cũng giật mình hoảng sợ như giọng của cô: “Mạt Mạt? Xảy ra chuyện

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,21 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT