watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:42 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4163 Lượt

mại của cô.

An Dĩ Phong cười một cách xấu xa. “Nếu không để anh về phòng, anh sẽ phạm sai lầm đó…”

“Anh phạm sai lầm còn ít sao?”

“Anh phạm sai lầm dù ít dù nhiều cũng không làm thay đổi được một chuyện… Anh yêu em đến phát điên.” Cách một lớp áo mỏng, An Dĩ Phong luồn tay vào trong áo lót của cô, ngón tay vuốt ve vị trí mẫn cảm nhất, cơ thể của cô khẽ run lên, giãy giụa trong lòng An Dĩ Phong một lát, sau đành phải yếu ớt dựa sát vào lòng anh.

Tư Đồ Thuần nhẹ nhàng than vãn: “Tiểu An nói không sai, kiếp trước mẹ con em thiếu nợ anh.”

An Dĩ Phong ôm ngang lấy cô, đi vào trong phòng.

Tiếng thở dốc truyền ra từ cánh cửa chưa được đóng chặt, thật lâu sau vẫn chưa ngừng.

Trên chiếc giường lớn, Tư Đồ Thuần nắm chặc lấy chiếc chăn tơ tằm, cơ thể vô lực đong đưa theo sự nỗ lực điên cuồng của An Dĩ Phong.

Một lần rồi lại một lần đẩy cô lên đỉnh hạnh phúc.

Ngày hôm sau, Mạt Mạt ngồi trong phòng làm bài tập

Hàn Trạc Thần và An Dĩ Phong ngồi dưới tầng nói chuyện.

“Vợ cậu cho cậu về phòng rồi à?” Hàn Trạc Thần lấy một điếu cigar từ trên bàn, dùng bật lửa châm, đặt bên môi.

An Dĩ Phong ngồi trên ghế sofa, tâm tình vô cùng khoan khoái, cười cười: “Tiểu Thuần nói mùa này cây anh đào ở Nhật Bản nở đẹp lắm, cô ấy muốn đi xem. Anh lúc nào thì có thời gian? Để xem sắp xếp xem. Nhân cơ hội này cũng có thể để cho Mạt Mạt và Tiểu An bồi dưỡng tình cảm một chút.”

“Cậu nghĩ làm thế sẽ công bằng với Tiểu An sao?” Hàn Trạc Thần hút một hơi cigar, cau mày, thở ra một làn khói đặc.

“Không công bằng chỗ nào? Đường đi là nó tự chọn, lại không ai dùng dao kề cổ ép nó cả.”

Hàn Trạc Thần lạnh lùng liếc xéo: “Cậu dùng Mạt Mạt dồn ép nó, so với dùng dao thì còn ác hơn.”

“Mọi người đều có nhược điểm, ai bảo nhược điểm của nó là Mạt Mạt.”

“Chưa từng thấy người nào như cậu, cả con ruột mình mà cũng bắt nạt.”

An Dĩ Phong thờ ơ rung chân: “Nếu nó không phải con em, em tìm hộ nó một người vợ tốt thế làm gì?”

“Ý cậu là nó còn phải báo đáp cậu thật tốt?”

“Em cũng không cần nó báo đáp, hiểu thảo với em là được rồi.”

“…”

Mạt Mạt đang ngồi nghe say sưa, bỗng trông thấy An Nặc Hàn trở về, bước chân của anh nặng nề in dấu trên bờ cát, ngổn ngang, liên tiếp.

Vạt áo sơ mi của anh ướt đẫm, tay áo bị xé rách, má phải dường như lưu lại vết máu hình năm ngón tay mờ mờ.

Cô hiểu nhất định anh đã rất đau, còn đau hơn cả lòng của cô.

Hàn Trạc Thần ngồi ở tầng một cũng nhìn thấy An Nặc Hàn qua cửa sổ, thản nhiên nói: “Sao tôi không thấy cậu vì tốt cho nó một chút nào nhỉ?”

An Dĩ Phong lướt nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ liếc một cái rồi lại dời tầm mắt luôn, vẻ mặt tức giận: “Em dã sớm nói con kia chẳng phải thứ tốt đẹp gì, nó cứ không tin. Anh nhìn xem, chỉ có chia tay thôi mà cũng ra tay nặng vậy? Năm đó lúc Tiểu Thuần mang thai bị em vứt bỏ cũng chưa từng chửi em câu nào!”

“Chuyện đấy cũng không hẳn.” Hàn Trạc Thần phản bác lại lời An Dĩ Phong nói: “Nắm đó Thiên Thiên chẳng phải cũng tát tôi một cái.”

“Mẹ kiếp! Anh mẹ nó không biết ngượng mà còn nói? Anh giết cả nhà cô ấy, lại còn không nên yêu cô ấy, đợi đến khi cô ấy yêu anh rồi, muốn đem mọi thứ trao cho anh thì anh lại vứt bỏ cô ấy. Cô ấy mới tát anh một cái thôi, đổi lại là em, em đã sớm băm anh ra làm thịt vụn rồi.”

“Thôi thôi! Hai người đừng có ngồi đây chó chê mèo lắm lông nữa.” Lời nói vừa rồi chính là của Tư Đồ Thuần mới bước vào cửa, mái tóc quăn của cô ngày hôm qua vẫn chưa buộc lên, tùy ý rủ xuống sau lưng, hơn nữa khuôn mặt hơi cáu giận, đặc biệt xinh đẹp mà quyến rũ.

An Dĩ Phong thấy cô đi vào nhà, tinh thần ngay lập tức được tăng lên cả trăm lần, nửa con mắt mị hoặc lóe sáng dị thường.

Tư Đồ Thuần ngồi xuống bên người An Dĩ Phong, dưới mái tóc quăn đung đưa, cần cổ trắng ngần điểm xuyết vài dấu hôn phiếm hồng. “An Dĩ Phong, nếu nói về xấu xa, còn người đàn ông nào tệ hơn anh? Lại còn không biết xấu hổ nói người khác.”

“Vợ yêu, anh tốt xất gì cũng lăn lộn trong giới vài chục năm, thật tình hay giả ý chẳng lẽ anh lại nhìn không ra?”

“Tôi biết rõ anh xét duyệt vô số phụ nữ rồi, nhìn rõ được phụ nữ đến từng khớp xương!” Tư Đồ Thuần nghiêm khắc trừng An Dĩ Phong một cái: “Thế nhưng, thật tình hay giả ý Tiểu An sẽ tự mình nhìn được, không cần anh.”

An Dĩ Phong không nói thêm gì nữa.

Hàn Trạc Thần cười cười, khóe miệng cong cong thành hình vòng cung.

Thời gian trôi qua từng ngày, An Nặc Hàn vẫn chiều chuộng Mạt Mạt như trước.

Nhưng cô biết anh không vui, đã rất nhiều lần cô trông thấy anh dập máy, đờ đẫn nhìn vào màn hình di động.

Có một lần, khi An Nặc Hàn đi tắm, Mạt Mạt lén lút kiểm tra lịch sử cuộc gọi của anh, trên màn hình hiển thị cả hàng dài chỉ một cái tên: Vi.

Cô đang muốn buông chiếc di động xuống bỗng nhiên chuông điện thoại vang lên, ánh sáng xanh chớp nháy, khuôn mặt cười thắm thiết của Vi hiện lên trên màn hình.

Cô vốn muốn treo máy, lại không nghĩ rằng mình đã ấn nút nghe.

“An, em không thể không có anh, em yêu anh, không có anh

em không sống nổi…”

“An, em biết anh yêu em, anh không muốn ràng buộc em. Em có thể chờ cùng anh, cho dù mười năm, hai mươi năm, em cũng sẵn lòng chờ đợi…”

Nghe thấy tiếng khóc bi thương của Vi vang vọng trong căn phòng trống rỗng, Mạt Mạt bỗng nhiên nhận ra rằng mình đã làm sai.

Cô cứ nghĩ rằng bản thân mình không thể rời khỏi An Nặc Hàn, nhưng lại chẳng hề nghĩ tới, còn một người khác yêu anh còn nhiều hơn cô, càng không muốn rời khỏi anh.

Cô lấy tốc độ nhanh nhất cầm chiếc điện thoại đẩy cửa phòng tắm, chạy vọt vào. Cô sợ rằng nếu bản thân mình chỉ trì hoãn một bước thôi thì sẽ hối hận.

Đến khi cô nhìn thấy dáng người thon dài trước mặt, cơ thể màu đồng cường tráng, cô không khỏi cảm thấy thân thể mình run lên một hồi, vội vàng bịt mắt xoay người.

“Mạt Mạt!” An Nặc Hàn lấy một chiếc khăn quấn quanh eo một cách rất tự nhiên. “Có chuyện gì sao?”

Cô vội vàng nhét chiếc điện thoại vào tay anh. “Anh Tiểu An. Điện thoại của anh đó!”

Anh cầm điện thoại trong tay, thoáng liếc qua màn hình, cứ lần lữa không đặt lên bên tai.

“An, là anh sao? Sao anh không nói gì với em?” Tiếng khóc của Vi tựa như mũi khoan băng, từng tiếng lạnh lùng, từng tiếng đâm thẳng vào tim.

An Nặc Hàn không nhẫn nại được thêm nữa, khàn giọng nói vào trong điện thoại: “Đừng gọi điện cho anh nữa, anh không thể lấy em.”

“Em bằng lòng chờ anh, mười năm, hai mươi năm, cả đời cũng có thể, chỉ cần anh vẫn còn yêu em, đời này kiếp này em đều nguyện ý chờ anh.”

“Anh xin lỗi! Anh…”

“Không có anh, dù là một ngày em cũng không muốn sống tiếp!”

“Em đừng như vậy…”

An Nặc Hàn lấy bàn tay vò cái đầu còn sũng nước, ngón tay cuốn từng lọn tóc một, những giọt nước rơi xuống từ khóe mắt anh, chẳng biết là nước hay là nước mắt đây.

“Anh đi tìm chị ấy đi!” Mạt Mạt cười nói với anh: “Em sẽ không mách với ai đâu.”

“Mạt Mạt?” An Nặc Hàn cúi đầu, kinh ngạc nhìn cô.

“Anh yên tâm, em nhất định có thể tìm được một chàng

trai chịu lấy em!”

Thấy anh vẫn còn dùng ánh mắt ngây dại nhìn cô, cô qua chỗ anh, vừa cười vừa đẩy anh ra ngoài: “Đi đi! Đi tìm chị ấy nhanh nhanh đi!”

Anh đi rồi, hình bóng chạy băng băng kia dần dần biến mất trên bờ cát trắng.

Mạt Mạt cười, nhắm mắt lại, cô nói với chính mình:

Đây là kết quả tốt nhất, cô không hề mất anh, còn anh cũng có thể ở cùng với người anh yêu mến.

Chỉ cần như thế, cô cũng đã cảm thấy rất hạnh phúc rồi!

Người ta luôn nói thời gian chẳng hề để lại dấu tích, thế nhưng trên cửa phòng Mạt Mạt lại được khắc lên những đường kẻ hồng đánh dấu những ngày đã qua trong năm trước. Do bởi mỗi sáng cô thức dậy, cô đều sẽ đứng ở bên cửa, so sánh xem mình có cao hơn vạch đỏ trên cửa hay không, mỗi khi cô thích thú phát hiện ra rằng mình đã cao hơi vạch kẻ đỏ ấy, cô sẽ vô cùng phấn khởi mà khắc thêm một đường nữa.

Trong một năm đó, từng vạch từng vạch kẻ đỏ được khắc, cô lại lớn lên từng ngày, cao lên từng ngày.

Hôm nay là lễ tốt nghiệp đại học của An Nặc Hàn.

“Bé con lười biếng, nếu không xuống anh không đưa em đi đâu!” Giọng nói của An Nặc Hàng chứa đầy sự cưng chiều, chẳng hề có chút sốt ruột.

“Đợi em tí!” Cô vụng về chạy xuông tầng, dây giày cũng quên buộc. “Em đến đây! Chờ em tí nào!”

Cô không cẩn thận trong thoáng chốc, một chân dẫm lên dây giày, cả người đổ về phía trước.

“Cứu em với…” Tiếng kêu thảm thiết của cô còn chưa dứt, An Nặc Hàn đã nhanh chóng lao đến trước mặt cô, dùng hai bàn tay vững chắc kéo cô vào lồng ngực. “… Aiii!”

“Bé ngốc, khi nào em mới có thể làm anh yên tâm tí hả?” Anh lắc đầu thở dài, đỡ người cô đứng cho vững, nửa quỳ bên chân cô, thắt hộ cô dây giày một bên, tiện thể thắt nốt bên còn lại thật chặt.

Ngày hôm nay, anh mặt bộ đồng phục mà cô thích nhìn nhất. Bên trong là áo sơ mi màu trắng, bên ngoài là áo đồng phục chính thống màu xanh đậm, cũng có phần nho nhã.

Mạt Mạt cúi đầu nhìn hình bóng anh đang thắt dây giày lại hộ

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,21 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT