|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
2 người đó kìa. Ê….._Kiệt chỉ tay vào 2 người trước mặt và định hét lên
-suỵt, im lặng nào_Ngọc bịt miệng Kiệt, kéo vào 1 hòn đá to và nói
-Sao…sao vậy?_Kiệt hỏi
-Cậu ngồi im giùm tôi 1 lát đi. Nhìn xem họ kìa_Ngọc nói với Kiệt ló mặt ra ngoài
-Sao đâu? Bình thường mà?_Kiệt ngây thơ
-Đồ ngốc! Chịu khó ngồi im 1 lúc đi, rồi cậu sẽ biết_Ngọc nói và cả 2cùng nhìn vào 2 con người đang vùng vẫy dưới nước kia. Trông họ bây giờchẳng khác gì ăn trộm, nhưng ăn trộm được cái gì nhỉ? Trang sức ư? Hayquần áo?_K phải, vì họ đang mặc đồ bơi. Thứ duy nhất họ muốn trộm chính là thông tin
Quay trở về với cặp đôi đang được nói tới nha……
-1,2… 1,2…Đúng rồi, như thế, như thế. Đạp chân mạnh lên, tay phảiđều, tốt, tôt lắm_Phong hướng dẫn trong khi Trinh thì đang thực hiệnnhưng động tác đó 1 cách vụng về và cuối cùng thì cô nàng cũng bơi được 1 đoàn ngắn
-Sao…sao lại như thế được? Tại sao mình tốn hơn 1 tuần để dạy con béhọc bơi mà k được, còn thằng Phong sao mới có mấy tiếng mà đã ok làsao?_Kiệt nói khuôn mặt k dấu khỏi sự ngạc nhiên
-Đó là do còn tùy vào người dạy_Ngọc cười
-Là sao? Ý cậu mình k có tài cán để dạy con bé sao?_Kiệt quay sang hỏi
-Đó là do cậu tự nghĩ thế thôi còn ý mình là về phuơng diện tình cảm.Đôi khi tình yêu có thể chiến thắng tất cả đấy_Ngọc giải thích
-Phương diện tình cảm? Tình yêu? Là sao?_Kiệt ngu ngơ
-Chẳng lẽ cậu k biết gì sao?_Ngọc hỏi
-Biết gì là biết gì?_Kiệt vẫn như vậy
-Thật uổng cho cậu, mang tiếng là là cao thủ sát gái thế mà chả tinh ý 1 tí nào. haizzz_Ngọc nói và lắc đầu
-quá đáng, tại chưa yêu bao giờ chớ bộ_Kiệt cãi lại
-Vâng, chưa yêu nhưng bạn gái thì còn nhiều hơn kiến cỏ_Ngọc đá đểu
-Đâu? Đâu? Có con kiến nào đâu?_Kiệt giả ngô nhìn xung quanh
-Thôi đi, mệt cậu quá. Xem thếm 1 chút đi_Ngọc nói và hướng mắt về phía 2 người kia
bổng, 2 người thấy 1 cảnh cực thú vị, tuy k có gì đặc sắc nhưng cũngrất đáng công nãy giờ ngồi rình mò dưới trời nắng chang chang và gaygắt. Có lẽ vì quá vui nên Trinh đã làm 1 hành động hơi vượt quá mức bạnbè đó là ôm chầm lấy Phong và hôn nhẹ lên má trái của anh chàng. Khiđịnh thần lại thì đã k còn kịp nữa rồi. Có lẽ cũng vì ngại nên ngay sau đó, Trinh vội buông Phong ra và cúi gằm mặt xuống. K gian bỗng rơi vào im lặng
-Cái gì thế kia? Tại sao lại như vậy?_Kiệt nói và như có ý định nhảy xổng ra
-Từ từ nào, tôi sẽ cho cậu ra nhưng bây giờ cậu phải bình tĩnh, thật sựbình tĩnh. Chuyện này cậu phải suy nghĩ thật kĩ vì em gái cậu và cảPhong đều quí mến nhau_Ngọc nói
-Nhưng tại sao mình k biết?_Kiệt hỏi
-Tại cậu vô tâm quá thôi. Nghe này, Phong là bạn thân của cậu, cậu ấycũng là 1 người rất tốt,đàng hoàng và điềm đạm. Nếu giao em cậu cho cậuấy thì chẳng phải cậu cũng yên tâm sao?_Ngọc phân tích
-Um…cũng đúng. Vậy bây giờ mình phải làm sao để giúp họ đây?_Kiệt hỏi
-Tạm thời thì k cần làm gì cả. Bây giờ tôi và cậu tới đó để họ khỏi ngại ngùng về chuyện vừa rồi. cố tỏ ra vô tư như k biết gì đấy nhé_Ngọc nói
-Ok_Kiệt nói và cả 2 đi về phía bãi biển, nơi 2 con người đang đứng như trời trồng và k biết làm sao
-Nè, trưa rồi. Vào trong ăn trưa thôi_Kiệt tới vỗ vai Phong
-Hả? À…ừ_Phong ú ớ
Và 2 chàng trai vào trong trước
-May nhé, có tụi này tới gỡ rối. Nếu k, k biết 2 người phải làm sao nữa_Ngọc nói nhỏ vào tai Trinh
-Cậu…cậu thấy rồi à?_Trinh hỏi
-Ừ, nhưng yên tâm đi, mình chỉ nói cho Phuơng nghe thôi_Ngọc cười nhẹ
-Cậu nhớ đừng nói cho ai biết nhé? Nhất là anh mình_Trinh năn nỉ
-Ừ, mình biết rồi_NGọc nói nhưng trong đầu thì lại nghĩ:\” Chẳng cần mình nói cậu ta cũng biết rồi còn đâu
-Vậy ta vào trong thôi, trời bắt đầu nắng rồi_Trinh nói rồi kéo Ngọc vào trong
Tại nơi tụi nó đang ngồi…………
-Ủa? Sao nhóc Bảo và 2 con người ồn ào kia giờ này vẫn chưa thấy mặt mũi tăm hơi đâu hết vậy?_Kiệt càu nhàu
-Em đây nè_Bảo chạy lại
-Em về rồi hả? Thế 2 người kia đâu rồi?_Ngọc hỏi
-Đằng sau em kìa. Lại cãi nhau rồi chị ạ_Bảo nói và chỉ ra sau
-Sao cứ cãi nhau hoài vậy trời?_Kiệt nói như muốn khóc
-Tại 2 người đó thi bơi với nhau nhưng khi sắp về tới đích vẫn bất phânthắng bại. Thấy thế nên chị Phuơng dùng chân đá vào người Vũ làm ảnh mất đà, chìm xuống nước. Vậy là chị Phuơng thắng. Anh Vũ tức quá, k chịuthua nên 2 người mới thành như vậy đó_Bảo kể
-Thật hết biết 2 người này mà_Ngọc lắc đầu ngán ngẩm
-Mấy người đang nói xấu gì tụi tui đó?_Phuơng hỏi
-Có nói gì đâu? Tại mấy người suy diễn thôi_Kiệt nói
-Ủa mà lạ nha. Sao bữa nay 2 người kia im dữ vậy?_Vũ hỏi khi thấy Trinh và Phong im lặng
-Đâu có gì đâu. Ra đây tui nói cái này nè_Ngọc nói rồi kéo Phuơng đi, trước khi đi còn nháy mắt ra hiệu cho Kiệt
Thấy Ngọc ra dấu, Kiệt cũng hiểu ý, bèn tìm cách kéo Vũ và nhóc Bảo đi chỗ khác, để lại Phong vàTrinh ở đó. Thấy k khí có vẻ u ám và ngộtngạt, Trinh đành lên tiếng trước
-Chuyện…. chuyện lúc nãy cho mình xin…lỗi…mình…_Trinh nói mặt cúi gằm xuống
-K sao đâu, chắc tại cậu vui quá nên mới vậy. Mình k để bụng đâu_Phong nói
-Vây…vậy sao? Cảm ơn cậu_Trinh nói rồi cười nhẹ với Phong. Trong lòngcảm thấy nhẹ nhõm vì 2 đứa đã có thể trở lại bình thuơng nhưng cũng cóchút hụt hẫng vì cho rằng Phong chỉ coi mình là bạn mà thôi
Cùng lúc đó, ở chỗ Phuơng và Ngọc…..
-Sao vậy? 2 người đó có chuyên gì à?_Phuơng hỏi đầy tò mò
-Như vầy nè: !!$^*'0
-Nè, ông bị khìn hả? Sao kéo tụi tui ra đây đứng nắng làm gì?_Vũ nhăn nhó
-À…ờ..thì…thì…_Kiệt ấp úng vì k biết phải nói làm sao nữa
-Anh bị sao vậy? Tự nhiên bữa nay cà lăm hà?_Bảo hỏi
-A! Ăn kem! Tui muốn ăn kem. Kem ơi!_Kiệt nãy ra được 1 lí do rất chi là củ chuối rồi chạy tới ông bán kem
-Thằng này bữa nay sao mà quái dị vậy ta?_Vũ nhìn theo rồi lắc đầu
-Kem hả? Em cũng muốn ăn_Bảo nghe tới kem liền chạy theo Kiệt
5\sau mọi người tập trung tại nơi tụ họp…..
-Các cậu về rồi à?_Ngọc hỏi
-Ừ, về rồi_Kiệt cười khổ, trên tay còn cầm theo cây kem
-thằng khùng đó tự nhiên nói muốn ăn kem, đúng là phiền phức_Vũ cáu
-Ơ hay, được ăn kem rồi còn càu nhàu nữa là sao?_Phuơng nói
-Nè, bà ăn đi. Tôi k thích cái thứ ngọt sợt nhiều màu này_Vũ nói rồi đưa cây kem trước mặt Phuơng
-Cái này là ông nói nha. K được hối hận đó_Phuơng chộp lấy cây kem và ăn
-Mấy người này hay nhỉ? Giờ ăn trưa mà lại đi ăn kem là sao?_Sau 1 hồi im lặng, Trinh cũng cất tiếng nói
-Đúng đó, ăn trưa thôi. Mình đói rồi_Phong nói
Thế là tụi nó ăn trưa với nhau thật vui vẻ
Chương 17 : Karaoke
sau 1 buổi đi chơi đầy thú vị nhưng cũng k kém phần mệt mỏi, mặt trời đã bắt đầu lặn về phía đông để trở về với căn nhà nhỏ của mình. Có lẽ cácboy nhà ta đã thấm mệt, trên mặt ai cũng hiện rõ ý muốn ra về nhưng các girl thì k như vậy, họ muốn nán lại đây lâu hơn chút nữa để ngắm cảnhhoàng hôn vì như vậy sẽ rất đẹp và vô cùng lãng mạn. Các nàng thì nhìnngắm say xưa trong khi các chàng thì khuôn mặt nhăn nhúm lại. Họ chorằng cảnh biển lúc chiều tà chả có gì đẹp sấc, đơn giản vì họ thấy trênTV và tranh ảnh nhiều rồi( Mấy ông này đúng là k có tâm hồn nghệ thuật gì cả, hèn gì người ta vẫn thường nói con trai vô tình ^_^)
Sau khi mặt trời khuất bóng cũng là lúc đồng hồ chỉ 6h, mọi người đãthấm mệt, k còn sức để nói chuyện và chọc phá nhau như lúc trưa. Họ đành ghé vào 1 nhà hàng đồ biển gần đó để ăn tối và cung cấp năng lượng.
Tại phòng vip của nhà hàng………………….
-woaaa! Ngon quá! Em ăn k nổi nữa rồi_Bảo nói và ôm cái bụng tròn xoe như hòn bi ve của mình
-Bây giờ mấy giờ rồi?_Ngọc hỏi Kiệt
-Um…7h kém 15_Kiệt xem đồng hồ rồi nói
-Vậy là còn sớm nhỉ. Về bây giờ thì uổng quá_Vũ nói
-Vậy chúng ta đi đâu chơi đây?_Trinh hỏi mọi người
-A! Đi hát karaoke đi!_Phuơng reo lên
-Karaoke?_Ngọc ngạc nhiên
-Um, cũng có 1 quán ở gần đây đó, nghe nói cũng được lắm_Phuơng nói
-Vậy cũng được, tới đó thử xem sao_Phong đồng ý
-Ok, đi nào_Kiệt nói rồi kéo mọi người đi, tất nhiên là sau khi đã thanh toán tiền
Tại phòng số 5 của quán karaoke dành cho tuổi teen có tên là Sweet……………….
-tình tan vỡ….la la la_Phuơng hát
-Trời ơi!!!!!!! Bà làm ơn tắt ngay cái đài dởm, hỏng hóc 3 năm k sửacủa bà giùm tui, bà đang hành hạ lỗ tai của mọi người đó_Vũ bịt tai lạivà nói
-Ông hay lắm! Tui nói cho ông biết ít ra tui cũng là 1 nhân tài nở muộnđó. Giọng hát của tui k biết đã cướp đi trái tim của biết bao nhiêu hâmmộ rồi đó_Phuơng tự sướng
-Ọeeee…….Mấy người đó chắc lỗ tai có vấn đề hay sao ý? Cũng có khilà họ bị thủng màng nhĩ, k nghe thấy gì nên mới khen đại là hay chứ thật ra bà hát chả khác vịt bầu là mấy. K tin bà cứ hỏi mọi người đi. Đưacho nhóc Bảo hát còn hay hơn_Vũ nói đầy mỉa mai
-Ông được lắm, bộ ông tưởng ông ngon lắm hả?_Phuơng chống nạnh_Bảo, hátcho chị nghe đi. Chị k tin giọng ca đầy tài năng này lại thua 1 thằngnhóc lớp 1_Phuơng đưa mic cho Bảo
-Thôi, chị tự hát đi. Em k muốn làm mất mặt chị đâu. Kẻo người ta lạinói chị lớn to đầu rồi mà còn thua em_1 đứa con nít còn 2 tháng 17 ngàynữa là tròn 17..ý nhầm, 7 tuổi. Với lại, em k thích xen vào trò chơi con nít
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




