watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:56 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8560 Lượt

cứ nói ( phát ra nhạc cho mấy ông bàđó hát), ồn ào nên bị giết hại.

-Ôi trời ơi, có chuyện gì thế này?_Bà chủ quán chạy vào
-Cô ơi, thông cảm tí đi cô. Cho cháu xem nốt phần cuối của bộ phim hài đã_Bảo nói với bà chủ rồi quay lại nhìn Phuơng và Vũ
-Cái gì mà cô chứ? Tui mới có 29,9999 tuổi à. Chưa tới 30 sao lại gọi là cô? Gọi chị thôi_Bà chủ quán nhăn nhó hét lên
-Cô…à k, chị thông cảm đi chị_Ngọc định gọi cô nhưng nhìn thấy ánh mắt sắc như giao của bà chủ quán nên phải sửa thành chị
-Đúng đó c..chị, họ là bạn em để em bồi thường cho chị_Kiệt nói vàkhuyến mãi thêm 1 nụ cười khiến bà chủ cứ gọi là ngất ngây con gà tây,còn cậu nhóc thì có vẻ khó lắm mới rặn được chữ chị
-Được mà, k sao đâu. Anh năm nay bao nhiêu tuổi? Có bạn gái chư? Số điện thoại của anh là số mấy?_Bà chủ quán thay đổi thái độ nhanh như chớp,lấy trong túi ra 1 cuốn sổ nhỏ màu hồng và 1 cây bút, ghi ghi chép chép( cái bà này già rồi mà còn màu mè, chơi luôn màu hồng, còn gọi 1 nhỏ hơn mình hơn 1 giáp là anh, pó tay cái bệnh mai trê)
-Chị ơi, bao nhiêu vậy ạ?để tụi em còn trả tiền rồi về. Giờ này cũng trễ rồi_Trinh từ đâu xuất hiện , theo sau còn có Phong với vẻ mặt lạnh nhưtiền
Sau khi thanh toán tiền cho bà chủ quán, mọi người ra về. Bà chủ tiễn ra tới tận cửa, ánh mắt lưu luyến nhìn các chàng. Nếu như k phải 3 chànglà những cậu ấm, handsome, đẹp trai thì có lẽ đã phơi thây nơi đồng kmông quạnh cho thú hoang tới cấu xé rồi vì bà chủ quán tuy cố tỏ ra hiền lành nhưng ai cũng biết đụng tới bà ta thì chả khác nào đụng tới … mẹ mìn, hơn nữa hôm nay lại là ngày khai truơng của quán
Tại bãi giữ xe……….
-Các cậu nãy giờ ở đâu thế?_Trinh hỏi, ánh mắt đầy nghi ngờ
-À, bọn anh ở phòng 10_Kiệt nhanh nhảu
-Sao cơ? Tụi này đợi các cậu ở phòng 1 cơ mà?_Phong nói
-À, tụi mình nghe nhầm thành phòng 10 nên tới đó đợi, k thấy các cậu nên tụi này ngồi đó chơi luôn. Phải k?_Ngọc quay sang hỏi Kiệt, ánh mắt sắc lẻm
-À..ừ…đúng_Kiệt lắp bắp, người vẫn còn run vì cái lườm vừa rồi
-Vậy sao? Vậy thì tạm tha cho lần này vậy_Trinh sau 1 hồi dò xét cuối cùng cũng chịu buông tha
Còn cặp đôi ồn ào nay lại cực kì im lặng vì đang mãi lườm nhau, nhócBảo thì đã quá mệt nên cũng chẳng nói gì. Tụi nó lên xe và trở về nhà.Chương 18 : Quan tâm

Trên đường Kiệt chở Ngọc về nhà, nhóc Bảo đã ngủ say vì mệt mỏi nhưngtrên môi vẫn nở 1 nụ cười, k biết là do nó đang mơ 1 giấc mơ đẹp, nhớlại những kỉ niệm đí chơi của ngày nay hay nghĩ về những trận cãi nhaucủa Phuơng và Vũ nữa
-Nè, cậu dừng lại đây 1 chút đi_Ngọc nói với Kiệt, giọng rất nhỏ nhẹ vì sợ đánh thức Bảo đang say giấc nồng ở hàng ghế sau
-Cậu đi đâu vậy?_Kiệt hỏi khi thấy Ngọc mở cửa xe
-Chờ mình 1 lát đi_Ngọc nói rồi chạy đi
Một lát sau Ngọc trở lại, trên tay cầm theo 1 túi màu trắng có hình chữ thập đỏ
-Cậu làm gì vậy?_Kiệt hỏi khi thấy Ngọc đổ thuốc sát trùng vào bông gòn
-Ngồi im_Ngọc ra lệnh rồi bôi thuốc lên trán Kiệt
-A!_Kiệt khẽ kêu khi thuốc chạm vào da thịt
-Xong rồi đó_Ngọc nói khi dán miếng băng cá nhân nho nhỏ lên trán Kiệt
Nhìn vào guơng chiếu hậu gắn trên xe, Kiệt thấy trên trán mình có 1miếng băng nhỏ, thì ra Ngọc đã phát hiện ra vết thương hồi sáng do nhócBảo cào phải. Nhìn nó nhỏ thế, hơn nữa Kiệt đã lấy ít tóc để che lại thế mà Ngọc vẫn thấy, hay thật
-Cậu làm sao biết mình bị thương vậy?_kiệt hỏi
-Có gì lạ đâu.Mình thấy lúc xuống biển, mỗi lần nước bắn vào mặt là cậulại nhăn mặt, tỉnh thoảng lại sờ tay lên trán, hôm nay lại cậu lại đểtóc xõa che hết phần trán nên tớ nghĩ cậu bị thương. Vậy thôi_Ngọc phântích
-Sao cậu lại k đi làm thám tử nhỉ? Cậu mà làm là hốt bạc đấy_Kiệt đùa
-Nè, mình k giỡn à nha. Thôi, lái xe về đi. Mình cũng mệt lắm rồi_Ngọc nói
-Ok, tuân lệnh người đẹp_Kiệt giơ tay để lên trán như kiểu trong quân đội
-Lại giỡn, công nhận cậu muốn ăn đòn ghê_Ngọc nói và giơ nắm đấm lên hù dọa
-Thôi, mình k giỡn nữa_Kiệt né rồi lái xe đi
Chương 19 : Mùa thu

Thấm thoát 1 mùa hè nữa lại trôi qua. Sự nóng bức tới ngột ngạt đànhphải nhường chỗ cho cái k khí se se lạnh, mát mẻ của mùa thu. Mọi ngườibắt đầu mặc những chiếc áo dài và ấm hơn, những cô nàng dù muốn dù kcũng k thể mặc những chiếc váy ngắn cũn cỡn đã bị cắt xén đi rất nhiều.Tuy vậy, ỏ 1 nơi nào đó vẫn có 1 cô nàng mình đồng da sắt, mặc những bộquần áo như mùa hè( k phải là hở hang mà như vậy nè: k mang thêm áo ấm,cũng chẳng chịu mang tất dài). cứ phơi phới như kiểu chả quan tâm tớithời tiết
-Nè Ngọc, sao mùa thu tới rồi mà cậu chẳng chịu mang thêm áo gìvậy?_Phuơng nhăn nhó hỏi cô nhóc có khuôn mặt xinh đẹp nhưng k khác gìtảng băng di động , đang cắm đầu vào cuốn sách
-Mùa thu rồi sao? Hèn gì mấy bữa giờ thấy mát mát_Ngọc ngước mặt lên trời và nói
-Trời ơi là trời, sang tháng 8 được hơn 1 tuần rồi cậu có biết k?_Trinh nghe câu nói của Ngọc thì chịu k nổi
-Hả? Sang tháng 8 được 1 tuần rồi sao?_Ngọc hét lên
-Ờ, cậu làm sao vậy?_Kiệt hỏi
-Sang tháng 8 1 tuần rồi mà lương tháng 7 vừa rồi anh Tuấn vẫn chưa đưacho mình. Chẳng lẽ ảnh định quỵt luôn hả?_Ngọc nhăn nhó nói
0
-Trời, mình lạy cậu. Ảnh k tới nỗi quỵt tiền cậu đâu mà lo. K trả cậu cho ăn đấm, ai mà dám_Vũ trêu
-Ờ ha, cũng hay đó_Ngọc nói và mỉm cười. Gần đây, Ngọc càng ngày càngvui vẻ, thỉnh thoảng cũng biết cảm ơn và mỉm cười nhẹ với các bạn cùnglớp, tuy cười k tuơi bằng lúc ở với tụi nó nhưng cũng xóa đí phần nàocái hình ảnh công chúa lạnh lùng trong mắt mọi người
-Nhưng trước khi đòi nợ, cậu làm ơn mặc áo ấm giùm tụi này đi_Kiệt nói
-Nhưng mình chưa thấy lạnh. Để thêm vài tháng nữa rồi mặc luôn_Ngọc đùa
-Vài tháng nữa? Vậy là sang màu đông rồi còn gì?_Phong hỏi lại
-k, khoảng chừng 6 tháng nữa cơ_Ngọc lại đùa
-5 tháng nữa? Vậy là sang mùa xuân rồi còn gì? Lúc đó thì còn cần gì áo ấm nữa?_Kiệt hét lên
-K cần biết cậu có lạnh hay k, ngay ngày mai phải mặc thêm áo khoác đi học. Nếu k….._Phuơng ra lệnh và bẻ cổ tay
-Thì…thì sao?_Ngọc thấy hơi ớn lạnh
-Thì cậu sẽ được nếm trải cù léc chửng của tụi này_Trinh hùa theo
-Á! Vậy thì thôi. Mai mình mặc_Ngọc nói rồi lấy cuốn sách che mặt lại
-Vậy có phải tốt hơn k_kiệt nói và cả bọn cùng cười
Tiếng cười giòn tan, âm vang mãi trên nền trời cao vút. Và cũng chínhcái tiếng cười đó đã làm cho sào huyệt của bọn rắn độc rung động, báohiệu những sóng gió mới lại bắt đầu
Chương 20 : Thi tài

Sáng hôm sau, Ngọc bước tới trường. dù k cảm thấy lạnh là mấy nhưng Ngọc cũng đành khoác thêm 1 chiếc áo nho nhỏ bên ngoài nếu k muốn phải cườiđau bụng vì \”võ công thâm hậu\” của Phuơng và Trinh
-Hi bé yêu! Cuối cùng cũng chịu mang thêm áo à?_Phuơng từ đâu chạy tới và quàng cọc
-Tại mình k muốn chết thôi_Ngọc cười nhẹ
-Cậu biết thế là tốt đó_Trinh cũng chạy lại
-Nhưng mà bữa nay là thứ tư đó. Trinh, cậu có muốn tới hát ở CLB trong quán anh Tuấnk?_Ngọc hỏi
-Như vậy có được k?_Trinh nhăn mặt hỏi
-Được chứ sao k. Mọi người ở đó đều nói rất muốn nghe giọng hát của cậu_Ngọc nói
-Vậy thì bọn mình tới 1 chuyến vậy, nhưng từ tuần sau thì có lẽ là k được nữa rồi_Phuơng
-Tại sao vậy?_Ngọc hỏi
-Vì từ tuần sau là bắt đầu ôn tập để kiểm tra khảo sát, ở trường mình, cứ 2 tháng là lại có 1 cuộc sát hạch diễn ra_Kiệt nói
-Mà cậu cũng mới vào trường được 2 tháng, k biết có phải thi k nhỉ?_Vũ hỏi
-Chắc là có, thầy hiệu trưởng nghiêm khắc lắm nên chắc cũng k đồng ý cho Ngọc miễn cuộc khảo sát này đâu_Phong nói
-Ông mình có vẽ rất quí Ngọc mà, chỉ cần năn nỉ 1 chút là xong_Trinh nói
-K cần đâu, 2 tháng kiểm tra 1 lân thì có nghĩa là kiến thức chỉ tập trung vào 2 tháng đó, mình nghĩ là ổn thôi_Ngọc cười
-Um, cũng đúng, Ngọc đạt học bổng mà vào đây thì sức học cũng k phảiloại thường. Chí ít thì cũng phải nằm trong top 10 của trường_Phuơngphân tích
-Vậy tuần sau bọn mình cùng nhau ôn tập nhé?_Vũ đề nghị
-Ok, k vấn đề gì_Phuơng nói rồi cả bọn cùng nhau bước vào trường
Trước khi đi, Kiệt có nói nhỏ với Ngọc
-Nè, nhân kì thi này, mình và cậu thi với nhau đi, xem ai hơn ai. Lần đua xe trước chúng ta vẫn chưa phân thắng bại mà_Kiệt nói
-Được thôi_Ngọc nhún vai và cười nói
17h tại quán My life…………..
-Anh Tuấn, tiền của em………._Ngọc nói, giọng trầm trầm như hồn ma
-À…à…cái đó…đây nè_Anh Tuấn đưa 1 chiếc phong bì cho Ngọc mà tay run run
-Cảm ơn anh 2!_Ngọc đổi liền thái độ, cầm lấy phong bì hôn cái chụt lên đó
-Sao mà thay đổi thái độ nhanh dữ vậy ta?_Kiệt há hốc mồm nhìn Ngọc
-Con bé đó cái gì cũng hơn người trừ cái tật mê tiền là k bao giờ bỏ được_anh Tuấn lắc đầu
-Kiểu này chắc người ta lấy tiền ra dụ là theo luôn quá, có ngày bị người ta bán sang Trung Quốc mà k hay_Vũ nói

-Nè, tui k ngốc tới mức đó đâu nghe_Ngọc quay lại nhăn nhó
-Trời ơi, mới chơi với Phuơng được 2 tháng mà đã lây cái tính hung hăng bà chằng của bả rồi_Vũ nói
-Ông nói gì đó hả?_Phuơng từ đằng sau túm tóc Vũ giật ngược
-Ông bảo tôi hung dữ sao?_Ngọc nhéo tai Vũ
-Ông nói Ngọc mới chơi với Phuơng 2 tháng mà đã giống Phuơng. Vậy tuichơi với cậu ấy được 16 năm nay thì sẽ ra sao hả?_Trinh cũng nhéo cáitai

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,55 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT