|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
thủ_Kiệt cười
-Cậu chính là đối thủ duy nhất của mình đó. K biết bao giờ mình mớithắng cậu đây. Hay là mình giết cậu nhỉ? Như vậy mình sẽ chẳng còn đốithủ nữa. Hi hi hi_Ngọc đùa và giả vờ bóp cổ Kiệt
-ây d, cậu mà giết mình là có biết bao cô gái khóc than, bỏ ăn bỏ uốngvà tự vẫn đó. Tới lúc đó thì cậu k chỉ giết 1 mạng người đâu mà là hàngtrăm, hàng vạn người đó. Đó là còn chưa kể nếu cậu giết mình, mình sẽ kđầu thai mà đi theo cậu suốt đời, hại cậu k bao giờ lấy chồng được_Kiệtxổ ra 1 tràng những câu đe dọa
-Mình k sợ. Cậu chết đi_Ngọc nói vaf lắc lắc cái cổ của Kiệt như cổ con búp bê
-Vậy thif mình xin cậu vậy. Cậu làm ơn tha cho mình, mình còn iu cuộcdời này lắm. Mình còn chưa đi chới nhiều nơi, chưa ăn nhiều mónngon,v.v..và đặc biệt là mình còn chưa trêu chọc cậu đã mà_Kiệt nói rồibỏ chạy
Ngọc định đuổi theo nhưng lại thôi, chậm rãi bước lên lớp
Chương 21 : Thành viên mới của Hội học sinh
-Hello bạn iu dấu, sao bạn chạy chậm vậy? Lụt nghề rồi hả?_Kiệt ngồi trên ghế huênh hoang
-Xì, mình k thèm giỡn với cậu. Người lớn k bao giờ chấp trẻ con_Ngọc chống hông nói
-Á, cậu dám coi mình là trẻ con hả? K có cái vụ đó đâu à nha_Kiệt nói
-Ừ thì thôi , cậu nhiều chuyện quá_Ngọc nói rồi ngồi xuống ghế
-Nè, mình…_Kiệt định nói gì đó
-Ngọc ơi, cậu giỏi quá. Tụi này thật khâm phục_Phuơng nói và chạy tới ôm Ngọc
-Trùi ui, sao mấy người toàn chúc mừng Ngọc k vậy? còn tui thì sao? Tui cũng được hạng nhất mà?_Kiệt nhăn nhó
-Xì, tại mày lúc nào cũng kiêu căng, hống hách, hôm nay có người trịđược mày thì tụi tao phải qua tâm tới Ngọc chứ_Vũ nói đày hả hê
-Lần này thì mày gặp đối thủ rồi_Phong lắc đầu
-Cũng chưa chắc, biết đau sau này sẽ thành chị dâu của mình thì sao?_Trinh nói nhỏ đủ để cho mọi người nghe, trừ Ngọc
-Nói tầm bậy_Kiệt cãi mà mặt đỏ bừng
-Mọi người nói cái gì vậy? Cái gì dâu? Mùa này cũng có dâu hả?_Ngọc hỏi ngu ngơ
-K phải, cậu nghe nhầm rồi, nhưng k biết có khi còn tốt hơn_Phuơng cười cười nhìn Kiệt
-Vhans các cậu quá, mình xuống căn-tin đây, sáng nay đi học với cái bụng rỗng giờ thấy khó chịu quá_Ngọc xoa xoa cái bụng rồi cầm lấy cuốn sáchđí về phía cửa phòng học
-Í, cho mình theo với_Kiệt lật đật chạy theo
-Haizzz, thế đấy. Vậy mà bảo k có gì, rồi chúng ta nói tầm bậy. Toàn là nói xạo thôi_Trinh lắc đầu nhìn ông anh trai
-Vậy có đi theo họ k?_Vũ hỏi
-Đí chứ! Dù biết có thể sẽ ngăn cản giây phút riêng tư của 2 người nhưng biết làm sao được, tui đói quá rồi_Phuơng ôm cái bụng xẹp lép như contép của mình cười khổ
-Vậy thì đi thôi_Phong nói và rồi cả bọn cùng nhau xuống căn-tin
Nhưng hình như ông trời k thuơng xót cho chúng nó, khi vừa bước ra khỏicửa lớp thì ôi thôi.1 thằng con trai chạy lên lớp tụi nó với vẻ mặt vộivàng và lấm tấm mồ hôi
-Thầy Hiệu trưởng gọi các cậu xuống văn phòng gặp thầy_Thằng đó nói k ra hơi
-Gặp ai?_Kiệt hỏi lại
-Hội..hội học sinh và Ngọc_Thằng đó nói
-Được rồi, bọn mình sẽ xuống, cậu đi đi_Phong nói
Thằng đó nghe vậy chạy mất hút
-Chà, chuyện này coi bộ có vấn đề nha. Gặp tụi mình thì đúng rồi nhưng gặp Ngọc thì thật lạ_Trinh nhăn mặt
-Ngọc, mấy hôm giờ cậu có gây sự với ai k vậy?_Phuơng quay sang hỏi Ngọc
-Làm gì có. Mấy hôm nay mình chỉ tập trung ôn bài thôi, với lại hôm qua là chủ nhật mà, mình có đi đâu đâu_Ngọc nói
-Thôi kệ, chuyện gì cũng được. Xuống đó là biết liền_Vũ phẩy tay nói (ông này đầu óc lúc nào cũng suy nghĩ đơn giản)
-Ờ, thôi xuống đi. Mình nghĩ chẳng có chuyện gì đâu_Kiệt nói rồi kéo mọi người xuống văn phòng.
Tại văn phòng của Thầy Hiệu trưởng
Cốc…cốc…cốc
-Vào đi_Tiếng nói trầm ấm vang lên
-Ông à, có chuyện gì k ông?_Kiệt nói
-Sao k để lát nữa về rồi nói ạ? Báo hại bọn cháu mất luôn giờ ăn trưa_Trinh nhăn mặt
-Ta xin lỗi, tại ta sợ đợi lát nữa về các cháu lại lặn đi chơi mất tăm_Thầy HT cười nói
-Ái chà, bữa nay ông cũng biết dùng ngôn ngữ teen nữa ạ?_Phuơng chọc
-Ha ha ha, chứ sao? Đôi khi cũng cần phải dùng tới để theo kịp thời đại chứ, nếu k mình thành thứ cổ lỗ sĩ thì sao_Thầy HT nói
-Trùi ui, người ta càng ngày thì càng già còn ông càng ngày thì càng trẻ_Vũ bó tay
-Chứ sao. Ta có cảm giác bây giờ mới đúng là tuổi thanh xuân của ta nêntừ nay các cháu cứ gọi ta là \”ông nội tuổi teen\” nhé_Thầy HT tự sướng 1mình
-Lúc nào ông cũng vậy. Cháu có cảm giác mỗi lần gặp ông đều là để tán dóc chứ công việc thì chả thấy đâu_Phong ngán ngẩm nói
Còn Ngọc thì sao? Nãy giờ cô nàng im lặng, k phải vì cô nhóc sợ, lolắng hay trở về cái vẻ lạnh lùng trước đay đau mà bới vì cô nàng đangsôc, rất sốc vì cô k thể tin được rằng trước mặt mình là 1 ông thầy Hiệu trưởng của 1 trường cấp 3 danh giá mà trong mắt học sinh luôn luônnghiêm khắc và uy quyền
-Ha ha ha, xém tí nữa là quên mất chuyện chính, nói chuyện với cái cháu vui quá làm ta quên hết trơn, đúng là bệnh tuôi già mà. Xem ra ta phảithôi cái chức Hiệu trưởng để vào viện dưỡng lão thôi_Thầy HT nói
-Ông ơi, làm ơn đừng vòng vo nữa. Muốn tự sướng thì để về nhà đi, sắp hết giờ giải lao rồi_Kiệt nhăn nhó nói và nhìn đồng hồ
-Đó, ta lại bắt đầu lạc chủ đề rôi_thầy Ht vỗ trán nói_Ngọc à, ta có chuyện muốn nói với cháu
1s…2s……3s….bất động
-Ngọc ơi, ông gọi cậu kìa_Phuơng lay nhẹ tay Ngọc
-Hả? À..ừ..thầy gọi em ạ?_Ngọc bây giờ mới sực tỉnh
-Ở đây k có ai xa lạ nên cháu cứ gọi ta là ông là được rồi_Thầy HT nói đầy vẻ dịu dàng
-Dạ vâng, thưa ông_Ngọc gật đầu nói
-Có chuyện gì k ông?_Trinh hỏi ông mình
-Vì Ngọc đã có 1 thành tích xuất săc trong đợt kiểm tra vừa rồi nên ta muốn dàng cho cháu 1 bất ngờ_thầy HT nói
-Món quà gì ạ?_Ngọc hỏi
-Ta muốn cháu tham gia vào Hội học sinh để góp sức xây dựng trường học tốt đẹp hơn. Cháu thấy thế nào?_Thầy HT nói
-Um…cháu…cháu…._nj ấp úng vì k biết trả lời sao
-Cháu yên tâm đi, ở đó k có ai xa lạ đâu. Cháu sẽ là thành viên thứ 6của Hội học sinh sau 5 đứa này. Bọn cháu thân nhau nên cũng k có gì phải lo nghĩ cả_thầy Ht nói
-Được mà ông, cậu ấy đồng ý mà_Phuơng nói
-Ơ hay cái con bé này, ta hỏi Ngọc chứ có hỏi cháu đâu?_thầy Ht nhăn mặt chọc Phuơng
-Nhưng những gì cháu nói đều đúng mà, cậu ấy chắc chắn sẽ đồng ý thôi_Phuơng nói
-Um..cháu đồng ý_Ngọc sau 1 hồi suy nghĩ cuối cùng cũng gật đầu
-Ok, vậy là tốt rồi. Thôi mấy đứa về lớp đi_Ông cười
-Thưa ông cháu về_all
-Haizzzzzz, vậy là toi luôn bữa trưa rồi_Trinh ôm bụng
-Ráng chịu 1 bữa vậy chứ biết làm sao. Còn có 2 phút nữ là hết giờ rôi mà_Kiệt nói
-Chuyện đó thì đừng lo, ta sẽ cho giờ giải lao kéo dài thêm 15\ nữa. Nhớ ăn nhanh nhanh vào nhé, đừng có ngồi mà tấm kẻo k kịp giờ rồi than_ôngnói nhưng cũng k quên trêu chọc
-Bọn cháu biết rồi mà_Vũ cười rồi cả bọn dắt nhau xuống căn-tin
Chương 22 : Ngày hội khai trường
Những ngày sau đó trôi qua trong niềm vui và tiếng cười, dường nhưmọi chuyện đều có vẻ suôn sẻ, sóng yên biển lặng .Nhưng có ai biết trước được tuơng lai khi người xưa vẫn thường nói :\” Trước cơn bão, mặt biểnthường lặng sóng. Ai biết được ngày mai, chuyện gì sẽ xảy ra?
Tháng 8 thấm thoát cũng đã qua, chỉu còn khoảng hơn 1 tuần nữa là đãtới ngày 5/9 nên Hội học sinh luôn luôn tất bật với công việc chuẩn bị.Vì đây là trường dạy cấp 2 và cấp 3 nên mọi người sẽ đón các em nhỏ lớp 6 vào năm học. Cấp 3 thì tháng 7 đã phải lê thân tới trường nhưng cấp 2thì khác, cứ việc ở nhà mà ăn no ngủ kĩ hay đi du lịch với gia đình, tới tháng 9 mới phải đi học.
Mọi kế hoạch đều do 3 chàng trai sức dài vai rộng chỉ đạo, còn cácnàng thì 1 người cắm đầu vào cuốn sách, 2 nàng kia cũng chả hơn kém gìkhi luôn bàn tán về trung tâm thuơng mại hay các đợt safe-of làm các chàng cứ gọi
là phát điên nhưng chẳng làm gì được vì có ngu mới đụng vào ổ kiến lửa. Thế nhưng hạnh phúc cũng chẳng kéo dài được lâukhi các nàng phải lãnh phần trang trí và chuẩn bị vật liệu, ngoài ra còn phải thay phiên nhau hối thúc mọi người làm việc cho kịp ngày.
-Woaa, mệt chết đi được! mấy cái ông đó thật k biết thuơng hoa tiếc ngọc là gì mà, tự nhiên bắt người ta ra đứng đây làm cảnh_Phuơng nhăn nhóngồi lên ghế đá
-Biết làm sao được, bọn mình cũng là thành viên của Hội học sinh. Phải làm gì đó để góp sức chứ_Trinh nói
-Nếu biết vậy mình đã chẳng thèm tham gia vào cái Hội học sinh gì đó,toàn đi làm tay sai cho mấy ổng chứ chả có gì hay ho. Trừ việc được sởhữu cho mình 1 khu vương đẹp như mơ để ăn uống_Phuơng nói
Nhắc đến khu vườn Ngọc mới nhớ, mình đã từng tới đó 2,3 lần. Từ khibiết chỉ có Hội học sinh mới được vào, Ngọc k về lại nơi đó. Nhưng bâygiờ chẳng phải Ngọc đã trở thành 1 thành viên của Hội rồi sao? Vậy thìchắc có lẽ vào cũng chẳng ai cấm. Ngọc nhớ cái khu vườn cây cỏ xanh tốtđó quá, nên muốn tới đó ngay bây giờ
-Các cậu cầm lấy mà uống nhé. Mình có chuyện phải đi 1 lát_Ngọc nói và đưa cho Trinh túi đồ uống. Sau đó thì chạy mất hút
-Ơ này…_Trinh gọi với theo nhưng vô ích
-Thôi kệ cậu ấy đi. Chắc nhớ anh Kiệt của cậu quá nên chạy mất rồi_Phuơng cười
-Nói gì vậy hả?_1 giọng nói vang
2 nàng công chúa quay lại thì thấy 3 tràng trai đứng đó trong dáng vẻcực kì cool. Đơn giản chỉ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




