|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
là áo cộc tay và quần short đơn giản nhưngcựa kì cá tính và năng động
-Có nói gì đâu?_Phuơng chối
-Sao mấy bà k đi xem người ta làm việc mà ngồi đây?_Vũ hỏi
-Xem rồi, mọi người làm việc tốt lắm. Bọn mình cũng mới nghỉ thôi, chưakịp uống nước nữa mà_Trinh nói và đưa chai nước trà xanh chưa khui nắpra làm bằng chứng
-Mấy ông sướng quá ha? Để tụi này làm việc dưới ngắng còn mình thì đi chơi_Phuơng càu nhàu
-Tầm bậy à nha, tụi này cũng phải đi lo nhiều khác chớ bộ, phải chuẩn bị nguyên vật liệu, bản kế hoạch, còn phải liên lạc với với bên âm nhạcnữa_Phong kể công
-Thôi thôi, tui biết mấy ông vất vả rồi rồi. Gớm, làm như báu lắm_Phuơng trề môi
-Chứ bà tưởng bà quí lắm hả?_Vũ đáp lại
-Ừ, tui k quí nhưng vẫn được người ta coi trọng hơn đồ đầu con nhím như ông_Phuơng chả vừa
-Bà nói ai đầu nhím? Đồ Phuơng heo_Vũ nói
-tui k có giỡn à nha. Tui nói cho ông biết tuy tên ở nhà của tui có liên quan tới heo thật nhưng nó k phải heo mà là ỉn con_Phuơng chống hôngchỉ thẳng vào mặt Vũ nói
-Nè, nói chuyện đàng hoàng nha. Tui ghét nhất là ai lấy tay chỉ thẳng vào mặt tui đó_Vũ nhăn mặt
Và rồi sau đó trận chiến lại bắt đầu. Có lẽ cặp này 1ngayf k cãi nhau thì ăn k ngon mà ngủ cũng chẳng yên
Trinh và Phong thì ngán ngẩm nhìn 2 con người đang cãi nhau kịch liệt,bao nhiêu thật xấu đều được khoe ra mà k hề hay biết. Nào là đi ngủ chảy nước miếng, nói mớ gọi tên thức ăn trong khi ngủ, rồi sáng mai nướngcho khét lẹt và lăn đùng xuống đất, rồi cả tới cái đầu tóc tổ quạ khisáng dậy chưa chải đầu nữa… Tất cả, tất cả đều được vạch trần trướcbàn dân thiên hạ
-Thôi kệ 2 người bọn họ đí. Lúc nào cũng vậy, có cản cũng như k_Trinhnói rồi đău nước cho Kiệt và Phong_NÈ, uống đi, chắc 2 người ai cũngkhát hết rồi
-Cảm ơn cậu_Phong nói và cười nhẹ khi nhận được chai nước từ tay Trinh
-A, sao k mở được vậy nè?_Trinh nói khi dùng hết sức mở chai nước nhưng k được. K biết là tại chai nước cứng đầu hay là do Trinh quá yếu nữa,nhưng có vẻ cái giả thuyết thứ 2 nghe có vẻ hơi vô lí vì cho dù có làtiểu thư nhưng Trinh cũng k mềm yếu tới mức k mở được nắp chai nước, nếu nói là tại tay trơn thì có lí và giàu sức tuyết phục hơn
-Đưa đây cho mình_Phong nói rồi cầm lấy chai nước_Nè, lần sau thì nênchọn chai nào cho dễ mở nắp í, đừng có lấy mấy chai có mấy cái nắp cứngđầu này_Phong nói và cười nhẹ, nhưng hình như trong câu nói có gì đó hơi trêu chọc thì phải
( Cái nắp chai: Sao lại nói tui cứng đầu? Tui chỉ muốn ở lại đẻ 8 vớicái chai thêm 1 chút thôi mà? Nhớ đó. tui sẽ xui khiến mọi cái nắp chaitrên đời này chứng đối ông, chiến đấu cho tới hơi thở cuối cùng. Nắpchai vua chứ có phải nắp chai lính đâu mà dễ bị bắt nạt?_cái nắp chaisuy nghĩ)
-Làm sao mà mình biết được cái nào là nắp chai lì lợm chứ?_Trinh ngây thơ hỏi lại
-Thì nói chuyện với nó. Này nhé, vd như thế này: Nắp chai ơi, em cho chị biết ở xưởng sản xuất em được mấy cái phiếu bé ngoan? Đó, như vậyđó_Phong nói
-Là sao? Tự nhiên hỏi nó, nó có trả lời được đâu?_Trinh vẫn ngu ngơ k hiểu
( cía nắp chai: Trời ơi là trời, 1 ông thì khùng hết sức. Tự nhiên hỏita ở xưởng được mấy cái phiếu bé ngoan, xưởng sản xuất đồ uống chứ cóphải là trường mầm non cho mấy đứ con nít thò lò mũi xanh học đâu. Còncái bà kia sao mà khờ thế? Bị người ta lừa mà k biết là sao?)
-Thì đó. Nếu cậu nói chuyện được với nó thì cậu đã k phải là con người_Phong nói
-Cậu…cậu lừa tớ?_Trinh sau 1 hồi suy nghĩ cũng chợt hiểu ra_Đứng lại!
Thế là Trinh rượt Phong chạy lòng vòng trong sân
Còn Kiệt thì sao? Nãy giờ anh chàng này khá im lặng nếu như k muốn nóirằng từ nãy giờ anh chàng chả nói 1 tiếng nào. Vì sao ư? Vì chàng tađang mãi nhìn xung quanh, quay tới quay lui như để tìm 1 vật gì đó rấtquan trọng. Tìm gì ư? Tất nhiên là tìm…Ngọc rồi.
\”Quái lạ. Sao nãy giờ tìm hoài mà k thấy cô ấy nhỉ? K biết hôm nay cótới hay k nữa? Nhưng chắc là có vì lúc nãy mình ngoài cổng mình nghe các chú nhạc công nói giám sát là 3 cô gái xinh đẹp mà. Đi đâu rồi kbiết\”_Kiệt suy nghĩ, mắt vẫn k ngừng theo dõi xung quanh
-Nè Phuơng_Kiệt vỗ nhẹ vai Phuơng
-Gì thế?_cô nàng có vẻ hơi cáu, có lẽ là do sự tức giận khi cãi nhau vàcả sự làm phiền của Kiệt đã làm cắt đứt nguồn suy nghĩ của Phuơng
-Cậu có thấy Ngọc ở đâu k?_Kiệt hỏi
-K biết. Lúc nãy nghe mình nói về khu vườn của Hội học sinh thì cậu ấyliền chạy về phía đó_Phuơng nói và chỉ về phía bên tay trái
-Cảm ơn cậu_Kiệt nói rồi quay gót
-K có gì_Phuơng nói rồi tiếp tục sự nghiệp cao cả của mình
Tại khu vườn của Hội học sinh…………..
Ngọc đi dạo 1 vòng quanh khu vườn, nhìn ngắm mọi vật xung quanh bằng đôi mắt thích thú và thanh thản
\” Đẹp thật. Giá mà nhà mình cũng có 1 nơi tuyệt vời như thế này. Nếunhư là trước đây thì có lẽ mình đã có nhưng giờ đây thì khác rồi. Quákhứ thì vẫn luôn luôn là quá khứ, chỉ có hiện tại mới là nơi mà người ta đang sống thôi. Có nhung nhớ hay quên đi cái dĩ vãng xa xưa thì cũngchả ảnh hưởng gì. Đành phải chọn cách quên để hình ảnh của những ngàytrong quá khứ phai nhạt, kết thúc những kỉ niệm tuơi đẹp xa xưa nhưngcũng đầy đau thuơng và buồn khổ. có lẽ, đây cũng chính là ý trời và chắc đây cũng là ý của mẹ. Nhưng liệu rằng mình có thể quên đí đựoc k khicái mong muốn này quá nhỏ bé so với lòng thù hận của mình. Có lẽ mình klàm được, k thể quên đi mà chỉ có thể làm giảm bớt thôi. Mẹ ơi, nếu conlàm mẹ thất vọng thì cho con xin lỗi. Nhưng cong xin mẹ hãy luôn ở bêncon và che chở cho đứa con gái trong lòng chứa nhiều đau thuơngnày\”_Ngọc thẩn thờ suy nghĩ khi ngồi dựa mình vào cái cây to có bóngmát, sắc thái biểu cảm trên guơng mặt cũng thay đổi khiến người ta khóđoán biết được Ngọc đang nghĩ gì t
Kiệt chạy 1 mạch tới khu vườn của hội học sinh, k hiểu sao cậu chắc chắn rằng Ngọc đang ở đó. Mà Kiệt thì biết thừa rằng cô nàng lạnh lùng nàynếu như ở 1 mình giữa thiên nhiên vô tận thì thể nào cũng lại nghĩ vềnhững chuyện đau buồn ngày xưa và có khi còn trở nên yếu đuối và rơinước mắt. Dù k biết cái quá khứ đã ám ảnh Ngọc là gì nhưng Kiệt k muốnthấy Ngọc nhớ về nó, vì đơn giản là Kiệt k muốn thấy Ngọc buồn. Còn lído vì sao thì ngay cả Kiệt cũng k biết
Tại khu vườn đẹp như tranh vẽ…………………
Kiệt cứ đinh ninh là Ngọc đang rất buồn và sẽ khóc nhưng khi nhìnthấy Ngọc thì Kiệt biết cái suy nghĩ của mình chỉ đúng có 1 nửa vì Ngọcbuồn như k khóc
-Sao lại ngồi đây 1 mình vậy?_Kiệt ngồi xuống bên Ngọc và hỏi
-Thì mình nhớ nới này nên đến thôi_Ngọc nói và mỉm cười, nụ cười còn vuơng 1 chất buồn khó tả
-Lạ htaatj đấy_Kiệt nói
-Lạ gì?_Ngọc hỏi lại
-Mình cứ nghĩ là cậu lại ngồi đây khóc chứ?_Kiệt chọc
-Đôi khi cũng cần phải mạnh mẽ để chống chọi lại với quá khứ đau thuơng. Có lẽ mình k đủ dũng khí để có thể coi vết thuơng đó như chưa hề cosnhưng mình sẽ học cách làm cho vết thuơng đó đỡ đau hơn và k còn pháttriển_Ngọc nói
-Um, cậu nói vậy thì mình cũng yên tâm được phần nào rồi_Kiệt cười
-Mà cậu làm gì mà mồ hôi nhễ nhại vậy?_NGọc hỏi khi nhìn thấy trán Kiệt lấm tấm mồ hôi và lưng áo thì ướt đẫm
-À, vì vội chạy tới đây nên mới thế_Kiệt lau mồ hôi vừa cười trừ nói.Biết làm được, đường đi từ phía đại sảnh tới đây cũng khá xa mà( trườngquí tộc mà lị)
-Cậu cẩn thận đó, lỡ té thì sao? Nè, lau đi_Ngọc nói và rút trong chiếctúi nhỏ mang theo người 1 vật nhỏ. Đó là 1 chiếc khăn màu trắng
-Cho mình?_Kiệt hỏi lại
-Um….coi như là quà cảm ơn vì chiếc khăn cậu đưa cho mình lúc mình mới tới_Ngọc nói
-À, cái lần đầu tiên mình thấy cậu khóc đó hả?_Kiệt sau 1 hồi suy nghĩ thì cũng nhớ ra
-Nè, đừng có nói vậy chứ, khó nghe lắm_Ngọc nhăn mặt
-Nhưng mà mình thích, mình sẽ kể cho mọi người nghe_Kiệt trêu
-Cậu dám k?_Ngọc đe dọa
-Sao lại k dám. Lêu lêu_Kiệt chọc tức Ngọc rồi chạy
-Đứng lại nếu k muốn bị ăn chưởng_Ngọc cảnh cáo
-Đứng lại cũng bị ăn đám thôi_Kiệt nói rồi chạy tiếp
Thế là 2 người rượt nhau chạy khắp khu vườn thần tiên
Một ngày làm việc vất vả lại trôi qua, ai ai cũng đều mệt mỏi nhưng cũng cảm thấy vui vì được ở bên những nguời mình yêu quí. Nhưng có lẽ ngườivui nhất chính là Kiệt vì cậu ta lần đầu tiên nhận được quà của côngchúa lạnh lùng mà. Tối hôm đó Kiệt k ngủ được, cứ lăn qua lăn lại, rồilại lôi chiếc khăn ngọc tặng ra ngắm nghía.nó 1 mùi thơm nhè nhẹ, phảngphất lamg người ta cảm thấy thật thoải mái và dễ chịu. Bất giác, Kiệtphát hiện ra 1 dòng chữ nhỏ xíu ở góc khăn
\” Cảm ơn cậu vì những gì cậu đã làm cho mình\”_Đó là nhưng gì trên chiếc khăn
Kiệt đọc xong thì mỉm cười nhẹ, cất chiếc khăn vào hộc trên cùng của chiếc tủ đầu giường, nơi Kiệt để những vật quan trọng
Có lẽ Kiệt và Ngọc k hề hay biết rằng có 1 người đã vô tình hay cố tìnhnhìn thấy tất cả. Nếu như đó chỉ là 1 người bình thường, 1 người k quenbiết hay 1 trong số những đứa bạn thân thì có lẽ đã k sao. Nhưng nhữngngười k nên biết nhất lại biết tất cả, đánh dấu 1 sóng gió chuẩn bị sẽxảy ra. Đó là Trà
Mới sáng sớm, nới tụ tập của Hội rắn độc đã náo loạn bởi những tiếng lahét kinh hoàng của Trà, khiến cho Trúc và Linh dù muốn yên cũng chẳngđược………….
-K
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




