|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
thấy đường ha?_Con nhỏ đó hét lên
-tôi xin lỗi nếu như người có lỗi là tôi, nhưng theo tôi nghĩ thì lỗi k hoàn toàn là ở tôi đâu_ Nó nói giọng điềm tĩnh
Ý mày là tao cố tình?_Con đó hỏi
-Cái đó là bạn nói chứ k phải tôii_ Nó vẫn thản nhiên như k
-Mày có biết tao là ai k hả?_con nhỏ đó đã bắt đầu mất bình tĩnh
-Bạn và tôi đều là con người, lại cùng là con gái, suy cho cùng tôi vàbạn cũng là đồng loại, tại sao tôi lại phải biết bạn? Bộ não của tôi kcó đủ chỗ đễ chứa tên của bạn đâu_nó thản nhiên nói
-Mày nói gì vậy hả?_con nhỏ đó rít lên và tát vào mặt nó
Pặc! _ Âm thanh khô khốc đó vang lên nhưng k phải là nó bị tát mà tay con nhỏ kia đang bị nó túm chặt
-Tôi nhịn cậu nãy giờ rồi đấy, cậu mà tát tôi thì cũng đồng nghĩa vớiviệc cậu xúc phạm tới lòng tự trọng của tôi đấy_Nó nói rồi buông tay con nhỏ kia ra
-Mày…mày sẽ k được sống yên đâu_ Con nhỏ đó vừa nói vừa xoa cánh tay đang sưng tấy
-Tôi sẽ chờ cậu_Nó thản nhiên đưa ra lời thách thức
Nói
rồi nó bước đi
-Một con nhỏ nhà quê như mày mà đòi lên mặt sao? Đồ k có cha, mẹ thì bị điên_Con nhỏ đó nói khẽ
Rầm!
Nó đặt cuốn sách và ổ bánh lên 1 chiếc bàn gần đó một cách rất..nhẹ nhàng
-Cậu vừa nói gì?_Nó rít lên
-Tao..tao nói mày nhà quê, k có cha, mẹ bị điên_con nhỏ hơi sợ nhưng vẫn cố gắng lên mặt
Bốp! Chát
1 cái tát và 1 cái đấm mạnh mẽ vào mặt, vào bụng con nhỏ kia
-Mày nói tao thế nào cũng được, tao cũng k quan tâm mày nói gì về ông ta nhưng tao cấm mày xúc phạm tới mẹ tao như vậy. Lần này tao tha nhưnglần sau thì k chỉ có như vậy đâu
Nó nói rồi cầm lấy cuốn sách trên bàn và bỏ đi , để lại cho con nhỏ 1 cục tức thật to, vừa đau lại vừa xấu hổ
0
Chạy thật nhanh ra phía sau trường.Giờ đây nó cảm thấy thật tức giận,thật khó chịu và cũng có phần tủi thân nữa, nếu như bây giờ k trút rathì nó sẽ chẳng thể nào sống yên được( bà này quan trọng hóa vấn đề ghê)
– AAAAAAAAAAAAAAAAAAA………._Nó hét lên thật to, tiếng hét như nỗi lòng của nó vậy
Sau khi k thể hét được nữa, nó ngồi bệt xuống và khóc. Lúc này trông nó thật sự rất yếu đuối, vẻ lạnh lùng hàng ngày đã mất
Nó cứ như vậy mà k hề hay biết có 1 người đă trông thấy tất cả.Đó là Kiệt.
Thật ra khu vực này k phải là nơi bỏ hoang như nó vẫn thường nghĩ mà là nơi tụ họp của Hội học sinh, chỉ có hội học sinh nó mới được vào.Kiệtthường hay vào đây ngủ vào giờ ra chơi. Lúc nãy đang say giấc nồng, tâmhồn đang vi vút trên 9 tấng mây, suýt nữa thì gặp được cô tiên thì bịtiếng hét của kẻ nào đó phá rối, Đang định cho kẻ phá phách ấy 1 trận vì tội quấy rối giấc ngủ ngàn vàng của mình và dám vào cấm địa của hội học sinh thì Kiệt thấy nó
….thì Kiệt thấy nó đang hét đến khản cả cổ, rồi ngồi khóc nữa.
\” Ngọc lạnh lùng thế mà cũng biết khóc sao?\”_Suy nghĩ của Kiệt
Thấy k ổn nên kiệt tiến gần về phía nó, chìa chiếc khăn tay màu trắng thoang thoảng mùi bạc hà trước mặt nó và nói
– Nè! Lau nước mắt dùm mình đi, tớ k quen nhìn con gái khóc đâu
-Lại là cậu sao?_Nó nhận lấy chiếc khăn và ngước mặt lên nhìn Kiệt
-Tại sao cậu lại nói: lại là?_Kiệt k hiểu ý nó nói gì
-Cậu đừng tưởng tôi k biết hôm qua cậu đã đi theo tôi cả ngày_ Nó nói, giọng đã bình tĩnh hơn
-Sao cậu biết?_
Kiệt hốt hoảng, mặt có phần đỏ hơn
-4 năm sống một mình đủ để tôi rèn luyện khả năng đó_Nó nói
-Vậy sao? Bạn k đơn giản như tôi vẵn nghĩ rồi_ Kiệt nói với vẻ trầm tư
…….im lặng kéo dài
-Mà sao cậu biết tôi ở đây?_Nó nói sang chuyện khác vì nó k thích cái k khí ngột ngạt này
-À, nhắc tới chuyện này tôi mới nhớ. Đây là lãnh địa của hội học sinh, chỉ có chúng tôi mới được vào_ Kiệt giải thích
-Vậy có nghĩa là tôi đã vi phạm nội qui rồi. Lần sau tôi sẽ k đến đâynữa.Chào cậu, cảm ơn cậu về chiếc khăn , lần sau tôi sẽ trả_ Nó nói 1lèo rồi bỏ đi, để lại Kiệt bơ vơ 1 mình
-về lớp thôi_ Dù gì thì cũng k thể nào ngủ được nữa sau giọng hét ..khủng bố của nó, Kiệt đành quay về lớp
Kiệt thấy nó đã yên vị ở chỗ ngồi, Kiệt k biết có chuyện gì đã xảy ra với nó nên hỏi Phương, Trinh, Vũ và Phong
-Nè, hồi nãy giờ ra chơi có chuyện gì xảy ra vậy?_Kiệt hỏi Vũ
-Là vậy nè !@#%’^%*'0
– Ngọc ơi, chờ tụi mình với_Phương hét lên và chạy theo NGọc vì Ngọc đi rất nhanh
Nghe tiếng gọi, Ngọc quay lại
-Các cậu gọi mình?_Ngọc hỏi lại
-Ừ_Trinh nói
-Có chuyện gì k?_Nó hỏi lại
-À, k có chuyện gì đâu, chỉ là bọn mình muốn cảm ơn cậu chuyện hôm qua thôi_Trinh nói
-Đó chỉ là chuyện nhỏ, chẳng qua mình kmuoons thấy bọn đó dỡ trò đội bại thôi_Nó nói rồi quay bước đi
-Khoan đã, bọn mình có thể mời cậu 1 bữa ăn để trả ơn k?_ Vũ cất tiếng đè nghị
-Tôi làm chuyện đó k phải để trả ơn_ nó nói giọng có vẻ hơi cáu rồi bỏ đi
-Hừ, k biết nói thì đừng có nói_Phương quát lên
-Xem ra cậu ấy giận thật rồi_Trinh nói
-Xem ra lần này chúng ta đành phải nhờ tới sứ giả hòa bình thôi_Phong nói rồi quay sang Kiệt
-Đúng rồi, Kiệt ơi mày giúp tao đi_ Vũ quay sang năn nỉ Kiệt
-Thôi được rồi_Kiệt nói rồi chạy theo Ngọc
………………………………………………………
-Nè, còn sớm lắm, cậu k cần phải chạy như thế đâu_Kiệt chạy theo, Kiếtchạy cũng rất nhanh. ở trường, ngoài cái biệt danh hoàng tử mặt trời ra, Kiệt còn có 1 biệt danh khác đó là: Vua tốc độ
-Tôi thấy cậu đi cũng đâu có kém gì tôi_Nó nói
0
-Nhưng tôi thì chẳng có chuyện gì để nói với cậu cả_Nó nói và tăng tốc
Kiệt định đuổi theo nhưng chợt nghĩ ra 1 cách k mất tí sức nào
-Nếu cậu k đứng lại thì ngày mai, cả trường sẽ biết chuyện cậu ngồi khóc ở sau trường đấy_Kiệt hét lên
Kít_ Tiếng phanh gấp vang lên
-Cậu muốn gì?_Nó dừng lại và hỏi
Kiệt từ từ bước tới và nói:
– Đơn giản thôi, mình chỉ muốn nói chuyện với cậu
-Vậy cậu muốn nói chuyện gì?_ Ngọc hỏi
-Chúng tôi muốn làm bạn với cậu_Kiệt nói lên nguyện vọng của mình
-Làm bạn với tôi?Hay là các cậu đang thương hại tôi? Nếu vậy thì k cần đâu_Nó nói và định bước đi
-Cậu đứng lại đã_Kiệt nói và kéo tay Ngọc lại
Do mất đà, Ngọc ngã vào người Kiệt
1s bối rối, nó vùng ra khỏi bàn tay Kiệt
-Sao cậu lại nghĩ về chúng tôi như vậy?_Kiệt cất tiếng, có vẻ cậu chàng đã mật bình tĩnh khi bị nó nói vậy
-Tôi nói k đúng sao?Tất cả mọi người dều coi thường tôi sau khi biếtđược thân phận của tôi. Tôi đã quen với việc đơn độc 1 mình ở cái thếgiới đầy cạm bẫy này. Tôi k muốn thứ người ta dành cho tôi là lòngthương hại_ Nó nói cho Kiệt biết những gì mình suy nghĩ
-Nhưng chúng tôi khác họ. Chúng tôi biết cậu là người tốt, chúng tôimuốn làm bạn với cậu vì chúng tôi quý cậu chứ k phải vì thương hạicậu_Kiệt giải thích
-Thật chứ?_nó hỏi lại
-Thật mà, mình đảm bảo với cậu đó_Kiệt vui mừng vì nó đã tin mình
-Thôi được, tôi sẽ tin cậu 1 lần_Nó nói và khẽ gật đầu
-Vậy thì đi thôi, họ đang chờ đấy_Kiệt nói rồi kéo nó đi
————————————————————————-
-Nè, tui về rồi_Kiệt hét lên, tay vẫy vẫy , miệng thì cười toe toét như muốn khoe thắng lợi của mình
-Ái chà, 15\ 38s , sứ giả hòa bình của chúng ta làm việc tốy thật_Phương nói, tay thì nhìn đồng hồ
-Ngọc ơi, cậu chịu làm bạn với tụi rồi_Trinh nói rồi chạy tới cầm tay Kiệt
-Mình vui quá_Phương nói rồi ôm Ngọc
-Um, mình cững vui lắm_Ngọc nói
-Ngọc à, cho mình xin lỗi nha_Vũ nói, mặt hối lỗi
-K sao đâu, mình quên rồi_Ngọc nói và nhẹ cười
-Ơ…_ All
1s
2s
3s
-Nè, các cậu làm sao vậy?_Ngọc nói vẻ khó hiểu
-Cậu cười nhìn dễ thương quá à_Phương nói và siết chặt vòng tay của mình
-Thôi, đi ăn nào.Các cậu k thấy đói bụng sao?_Phong nói
-Ừ nhỉ, ngắc mới nhớ, mình đói rồi_Kiệt nói, khẽ nhăn mặt
-Cậu chở Ngọc nhé Kiệt, mình chở Phương còn Phong chở Trinh_Vũ phân công
-Ơ, thế xe của Phương và Trinh dâu?_Kiệt thác mắc
-hì, xe em quên đỏ xăng rối_Trinh cười khổ
-Còn xe tui thì xì lốp rồi_Phương nhún vai
-Trời…._Kiệt pó tay
-Thôi, dẹp chuyện đó qua 1 bên.Đi ăn thôi_Phong Nói và bước vào nhà xe
-Tiệm ăn Ước mơ thẳng tiến_Vũ nói và chạy theo Phong
-Cậu chờ mình nhé_Kiệt nói với Ngọc và chạy theo 2 chàng kia
5\ sau….
-Lên xe đi_Kiệt nói với Ngọc
Khi 3 nàng đã lên xe thì
-Three_Kiệt
-Two_Vũ
-One_Phong
-Let\s go_3 chàng
3 chiếc mui trần lao nhanh như gió ngoài đường để tới tiệm ăn Ước mơ…………
Tai quán ăn Ước mơ…………
-Nè, để kỉ niệm ngày chúng ta trở thành bạn hay mình đi chơi đi_Vũ nêu lên ý kiến
-Khi nào?_Trinh hỏi
-Hay là chiều nay đi_Phương nói
-Chiều nay thì k được_Ngọc lên tiếng
-Sao vậy?_Kiệt hỏi
-Mình còn phải đi làm thêm nữa_Nó thành thật
-Cậu k nghỉ được à?_Phong hỏi
-Um, hôm nay là thứ tư, khách đông lắm, k nghỉ được đâu.Hay là để tới cuối tuần đi, mình được nghỉ_Ngọc nói
-Um, như vậy cũng được. Nhưng đáng lẽ khách phải đong vào cuối tuần chứ, tại sao lại vào thứ tư?_Vũ thắc mắc
-À, tại vì vào thứ tư ở quán mình có chương trình ca nhạc mà_Nó giới thiệu
-Vậy sao?Chắc vui
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




