|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
lắm nhỉ?_Phuơng hỏi
-Ừ, các cậu có muốn tới đó chơi k?_Ngọc hỏi
-Cũng hay đó, tối nay tụi mình đi xem đi_Trinh nói
-Ừm, như vậy cũng được_Phong gật đầu
-Yeah!_Ngọc, Phương và TRinh cùng nói
-Mà quán đó ở đâu vậy?_Kiệt hỏi
-Mình tưởng cậu biết rồi chứ_Ngọc nói rồi liếc Kiệt
-Hì hì_Kiệt gãi đầu cười trừ
-Quán My life dường xy
Tất cả mọi người đều có thể cảm nhận rằng, Sau cái vẻ lạnh lùng kia, Ngọc là 1 người rất tốt và vui vẻ
-Thôi, cũng muộn rồi. Về thôi_Kiệt nói và nhìn đồng hồ
-Ừ_All
5\ sau….
-Lên xe đi cô nương_Vũ nói và nhìn Phương
-Nè ông kia, ông đừng có nói với tui là ông định đi về bằng cái xe muitrần giữa trời nắng chang chang này nha_Phương nói và chỉ vào cái xe
-Ừ hen, hèn gì nãy giờ thấy nóng dễ sợ_Vũ cười trừ và nhấn nút hạ mui xe
17h 30\…………
-Các cậu tới rồi à_Ngọc bước từ trong quán ra với bộ đồ nhân viên màu hồng nhạt
-Ừ, quán này cũng để thương ha?_Trinh nhìn ngắm cách trang trí của quán
-Ừ, thoải mái và k gò bó_Phong nói
-Vào trong đi, sắp tới giờ rồi đó_Ngọc nói và nhìn đồng hồ
…………………………..
-Các cậu uống gì?Mình lấy cho_Ngọc hỏi
-Cho mình 1 ly kem dâu_Trinh nói
-Còn mình kem vani_Phương cười
-Mình thì cà phê sữa_Kiệt nói
-Trời ơi, uống cái gì cũng có sữa, hèn gì da vừa trắng vừa mềm mại_Vũ nói và vuốt mặt Kiệt
-Nè, quá đấng rồi nha_Kiệt nói, mặt hơi đỏ
-Cậu k tin à? Ngọc, cậu thấy mình nói có đúng k?_Vũ quay sang Ngọc
-Mình k biết nhưng nói thật, nhìn 2 cậu giống…gay lắm_Ngọc nói và bụm miệng cười
-Cậu..cậu.._Lần này thì cả 2 chàng…
-Thôi, k giỡn nữa.Cho mình cà phê đá_Phong nói
-Mình thì …cà phê sữa_Vũ nói và cười cười
-Mày cũng giống tao mà bày đặt_Kiệt nói và cú đầu Vũ
-Các cậu chờ mình 1 lát nhé_Ngọc nói rồi chạy vào trong
5\ sau………..
-Của các cậu đây_Nó bưng ra 1 khay toàn đồ uống rồi quay đi
-Ơ, cậu k ở lai à?_Vũ hỏi
-Bây giờ đang đông khách mà, mình k muốn bị trừ lương đâu_Nó cười nhẹ rồi bước đi
Nụ cười của nó lúc nào cũng vậy, dù rất nhẹ nhưng lúc nào cũng khiến cho 1 người phải đau tim
Chương trình ca nhạc bắt đầu. Nói là ca nhạc nhưng thật ra đây là 1Music clup. Mọi người đến đây tất cả đều là những người yêu âm nhạc, họđến đây để chia sẽ sỡ thích âm nhạc của mình. Lần lượt từng người tớiđây đều bước lên sân khấu và hát.Tât cả mọi người đều vui vẻ khi tớiđây, còn có cả những cụ già đẫ ngoài ..60 cũng tới.
-Các cậu thấy thế nào?_Ngọc bước tói bàn tụi nó khi công việc đã ít dần
-Um, ở đây vui thật đấy_Trinh nhìn ngắm xung quanh
-Nhưng tại sao ở trên đó có 1 chiếc đàn mà nãy giờ k ai chơi vậy_Kiệt hỏi và chỉ tay vào chiếc đàn
-À, chuyện đó.._Ngọc đang k biết trả lời thế nào thì anh chủ quán đi tới nói
-Ngọc à, mọi người nói muốn nghe em đàn._Anh chủ quán nói
-Nhưng hôm nay nay em k muốn.._Ngọc đang nói thì đã bị anh chủ quán ngắt lời
-Anh năn nỉ em đó Ngọc à_Anh chủ quán
-Khoan đã, lẽ nào chiếc đàn piano đó là…_Phương lắp bắp
-Đúng vậy, cây đàn đó là dành cho Ngọc_nữ nhạc công xuất sắc nhất ở đây_anh chủ quán nói và chhhir vào Ngọc
-Vậy sao? Nếu vậy thì bọn mình cũng muốn nghe thử_Phong nói
-Đúng đấy_Kiệt ủng hộ
-Em lên chơi đi mà, em mà k lên thì anh dẹp tiệm mất. Lên đi, anh tăng tiền lương tháng này cho em_Anh chủ quán nản nỉ+gạ gẫm
-Anh lúc nào cũng đấnh vào điieemr yếu của em. Thôi được rồi, em sẽ chơi nhưng anh phải cho em nghỉ vào cuối tuần nhé._Nó đưa ra đề nghị
-Được rồi công chúa, em nghỉ cả tuần cũng được, miễn sao em đi làm vàothứ tư là anh đội ơn em lắm rồi_Anh chủ quán đầnh phải lép vế
Nó bước lên sân khấu trong tiếng vỗ tay của mọi người
5s chìm trong im lặng và cuối cùng tiếng đần cũng cất lên . Tiếng nhạc du dương như đưa người ta vào trạng thái lâng khó tả, dường như ai aicũng đều cảm thấy thoải mái khi nghe nó đánh đàn vì nó làm người ta quên đi hết những muộn phiền
Bản nhạc được hoàn thành sau 15\. Nó rời khỏi ghế ngồi và chào khángiả. Tiếng đàn tắt như xóa tan sự im lặng lúc nãy, thay vào đó là nhữngtiếng vỗ tay, những lời khen ngợi.
Đang chìm đắm trong giấc mộng do tiếng đần tạo ra thì Kiệt, Phương, Trinh, Vũ và Phong bị tiếng vỗ tay làm thức tỉnh
Nó bước về phía bàn tụi nó
-Cảm ơn em đẫ cứu anh, cảm ơn em_Anh chủ quán vừa nói vừa nắm tay Ngọc, mắt long lanh như muốn khóc
-Thôi đi, nhìn anh bây giờ thấy ghê quá_Ngọc nói,mặt hãi hùng
-Hì, em lúc nào cũng vậy.Thôi, mấy đứa ở lại, anh ra đằng kia 1 lát
Nói rồi anh chủ quán quay đi
-Cậu chơi đàn hay quá Ngọc à_Vũ nói, mắt long lanh
-Thôi đi, đừng có dỡ ánh mắt cua gái đó với bạn tui_Phương cốc đầu Vũ, trong lòng cảm thấy hơi khó chịu
-Cậu có vẻ thân với anh chủ quán nhỉ?_Kiệt nói và nhìn về phía anh chủ quán, ánh mắt hơi ghen tức
-Ý cậu nói anh Tuấn à? Anh ấy thật sự rất tốt_Ngọc nói với vẻ thân thiện
-Thật sự rất tốt?_Kiệt nhắc lại câu của Ngọc với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống ai đó
-Ừ, anh ấy là người duy nhất chịu nhận mình vào làm khi mình mới 13t_Ngọc kể
-13 ?_Trinh ngạc nhiên
-Ừ, lúc đó là vài tháng sau ngày mẹ mình mất, mình đã quyết định sẽ tựđi kiếm việc làm. Mình đã tới rất nhiều nơi nhưng chẳng ai chịu nhậnmình cả. Chỉ có anh ấy chịu nhận mình vào để phụ việc và đánh đàn vàomỗi tối thứ tư thôi.đối với mình anh ấy k chỉ là ân nhân mà còn là anhtrai của mình nữa_Ngọc kể, ánh mắt đượm buồn
-Thì ra là vậy_Kiệt thở phào nhẹ nhõm khi nghe thấy 2 từ\”anh trai\”
Mà các cậu có ai muốn lên đó hát k?_Ngọc nói sang chuyện khác
-Lên đó hát?_All ngạc nhiên
-Ừ, ở đây ai cũng có quyền mà_Ngọc mỉm cười
-Nè, công chúa họa mi,tui muốn nghe bà hát quá à?_Phương quay sang Trinh
-Ờ, đúng rồi. Lâu rồi chưa nghe cậu hát_Vũ nói
-Thôi được rồi nhưng mà chỉ 1 bài thôi nhé_Trinh miễn cưỡng đồng ý
-Vậy cậu hát bài gì?_Phong hỏi
-Umm. bài Pround of you thì thế nào?_Trinh suy nghĩ
-Cũng được đó_Kiệt gật gù
-Vậy thì sẽ có ưu đãi đặc biệt. Mình dẽ đệm cho cậu hát_Ngọc cười và đứng dậy
-Vậy thì phiền cậu_Trinh mỉm cười
-đừng khách sáo vậy chứ_Ngọc cười rồi kéo tay Trinh lên sân khấu
Tiếng nhạc của nó lai 1 lần nữa cất lên, mọi người đều ngạc nhiên vôcùng, kể cả Tuấn_anh chủ quán, vì từ trước đến nay quy tắc của nó là chỉ đánh 1 bản nhạc vào mổi buổi tối thứ tư như vậy thôi, thế mà hôm naylại đến 2 bản. Và càng ngạc nhiên hơn khi tiếng hát của Trinh vang lên
Tiếng hát nhẹ nhàng, du dương, lúc trầm lúc bổng khiến mọi người như say sưa và bị cuốn hút
-Thật là cặp đôi tuyệt vời_Tiếng nói của ai đó vang lên
Và sau đó là muôn vàn lờ tán thưởng
– 2 em thật là tuyệt vời_Anh Tuấn tới
-Cảm ơn anh_Trinh nhẹ nhàng
-Mà sao hôm nay em lại phá vỡ quy tắc của mình vậy?_Anh Tuấn hỏi
-Vì bạn của em_Ngọc nói và nhìn Trinh
-Quy tắc? Quy tắc gì?_Kiệt ngạc nhiên
-À, đó là k đánh 2 bản nhạc trong 1 buổi tối_Anh Tuấn giải thích
-Tại sao lại có quy tắc như vậy?_Vũ hỏi thêm
-Vì mẹ mình_Ngọc nói
-Vì mẹ cậu?_Phương hỏi lại
-Mẹ là người đã dạy mình đánh đàn. Mẹ đã từng nói sẽ k đấnh những bảnnhạc cùng 1 lúc vì như vậy người ta sẽ đem những bản nhạc ra so sánh với nhau mà như vậy cũng có nghĩa là chúng ta đang xúc phạm những bản nhạc, xúc phạm những người đã viết nên chúng_Ngọc nói lại những gì mẹ đã từng nói
-Thì ra là như vậy.cậu và mẹ cậu đều là những người yêu âm nhạc_Trinh nói
-Giống như cậu vậy_Ngọc đáp lời
-Mà em tên gì vậy? Em có thể tới đây hát vào mỗi tối thứ tư k? Anh sẽ trả lương cho em_Anh Tuấn hỏi Trinh
-À, em là Trinh.Nếu rảnh, em sẽ tới, còn tiền lương thì k cần đâu ạ_Trinh mỉn cười
-Tại sao?_Anh Tuấn ngạc nhiên
-Bởi vì cô ấy là tiểu thư của tập đoàn Hoàng Gia đó anh ạ. Anh có đủ tiền để trả k?_Ngọc chọc Tuấn
-Hả?_Anh Tuấn ngạc nhiên
-Thôi, cũng muộn rồi, tụi em về đây_Phong cất tiếng
-Em chào anh ạ_All
-Ừ, chào các em
Rồi tụi nó bước ra khopir quán và trở về nhà. Mang theo mỗi người 1 suy nghĩ khác nhau
Chương 3.1 : Rốt cuộc, cậu là ai?
Sáng ngày hôm sau
-Ngọc ơi, chờ mình với_Tiếng Trinh vang lên
-Các cậu tới rồi à?_Ngọc đang chúi mũi vào cuốn sách, nghe tiếng gọi nên quay lại thì thầy tui nó
-Cậu tới sớm vậy?_Phương hỏi
-Thì cũng như các cậu thôi_Ngọc cười và đáp lại
Tụi nó vừa đi vừa cười nói hay đúng hơn là chỉ có Trinh và Phương cười còn nó thì k, dường như ở trường nó k muốn bộc lộ cảm xúc của mình
Còn tụi học sinh trong trường thì được dịp lé con mắt vì vì nụ cười củaPhương và Trinh, lại còn thấy nó có vẻ thân với tụi nó nữa
Đang đi qua khu vực bóng rỗ thì có 1 trái bóng từ đâu bay tới, nhắm ngay vào nó
Thấy nguy hiểm nên Kiệt lao vào đỡ vho nó nhưng vì ở quá xa nên k tớikịp. Cứ tưởng là nó sẽ nằm bẹp dí dưới đất vì trái bóng nhưng bằng phảnxạ cực kì nhạy bén, nó vung chân lên đá vào trái banh
Binh_ Tiếng động đó vang lên khi khi chân nó và quả bóng chạm vào nhau
-Ngọc, cậu k sao chứ?_Kiệt chạy lại
-Tôi k sao_Nó đáp lại
-Chắc là có ai chơi bóng, ném phải cậu thôi_Phương nói và nhìn về phía sân bóng
-Ừ, chắc có lẽ là vậy. 2 cậu lên lớp trước đi, mình có chuyện cần nóivới các cậu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




