watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:56 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8541 Lượt

sang Trinh
Rồi Trinh ném Vũ nhưng bay sang Kiệt, Kiệt ném Trinh lại bay sangPhong, Phong ném Kiệt lại bay sang Ngọc, Ngọc ném Phong lại nhầm sangBảo…và thế là cuộc chiến bánh kem bắt đầu
-Thôi, đầu hàng, k giỡn nữa_Ngọc nói khi mặt đã be bét bánh kem
-Mình cũng vậy_Trinh nói k ra hơi
-Ha ha ha, vậy là ta đã…thắng_Phuơng nói rồi cũng gục
-Vậy là phe con trai thắng hả tụi mày?_Vũ hỏi Phong và Kiệt, trên tay vẫn còn cầm bánh kem
-Hình như là vậy đo_Phong nói
-Yeahh_3 thằng la lên như khùng
-Ủa, sao tao k nghe thấy tiếng thằng Bảo? Bánh kem làm tai tao có vẫn đề hả?_Kiệt hỏi, vuốt hết lớp bánh kem dày vài cm dính trên mặt
-Tao cũng có nghe đâu_Vũ nói
3 thằng nhìn lại thì thấy thằng nhỏ đã nằm bẹp dí đưới đoóng bánh kem, k ngóc đầu lên được (nói hơi quá thì phải)
-Trời, zay là tụi mình

thua chứ đâu phải phe con gái?_Phong nói
-Ờ ha, luật là phe nào có người gục xuống trước thì phe đó thua mà nhìnthằng này thì tao thấy nó cũng đã gục được hơn 5 phút rồi_Vũ nói
-Trời ơi, tại 1 thằng nít ranh mà tụi mình thua hả trời_Kiệt hét lên và chạy lại túm lấy Bảo đang nằm xẹp lép như con tép
-Phải giết nó_Phong và Vũ cũng xông vào, thi nhau cù lét Bảo
-Ha ha ha, vậy là ta thắng rồi_3 nàng cố gắng dùng hơi thở cuối cùng của mình để cười (nghe giống sắp chết nhỉ?)
-Xí xí, em thua, em thua. Giao thừa tới rồi, hát bài ca giấng sinh đi nào_Bảo la lên
-Tạm tha cho mày đó_3 chàng phủi tay
giai điệu bài hát vang lên trong k khí tưng bừng của mọi nhà
Các chàng lần lượt tặng quà cho con gái nhưng của ai cũng thiếu mất 1món quà của 1 người quan trọng, tụi con gái cũng thế, vậy là k ai cóđược trọn vẹn những món quà. Chỉ có Bảo là đủ cả
-Tui mệt quá, đi ngủ trước đây_Phuơng nói, giợng có phần hờn dỗi
-Tụi này cũng thế_Trinh và Ngọc đi theo
Và thế là 3 chàng cùng nhóc Bảo cũng đi ngủ nhưng chẳng ai ngủ được,chỉ có 1 mình nhóc bảo là say giấc nồng. Đem đó, 1, à k, 3 việc quantrọng xảy ra nhưng đeeuf cùng 1 cốt truyện
Có tiếng mở cửa rất nhỏ khẽ nhưng k thể qua được đôi tai nhạy bén của Ngọc
-Ai đấy?_Ngọc chồm dậy, hỏi đầy nghi hoặc
-Ta là ma đây_Kiệt chạy tới, hù Ngọc và làm mặt quỷ
-Là thằng hề thì có_Ngọc nói
-Là gì cũng được_Kiệt
-Sang đây làm chi vậy? Sao k ngủ đi, mình muốn ngủ_ Ngọc nói rồi kéo chăn
-Nè, đừng có xạo được k, cậu mà ngủ thì đã ngủ lâu rồi. Giận vụ mình k tặng quà cho cậu chứ gì?_Kiệt giữ tấm chăn lại
-Ai thèm giận chi cho mệt_Ngọc nói
-Nè, giận mà cứ chối_Kiệt nhéo má Ngọc rồi dúi vào tay cô 1 túi quà được bọc bằng giấy gói hình gấu bông
-Gấu?_Ngọc nhìn giấy gói và thốt lên
-Uk, tại mình thấy cậu thích gấu mà, tới áo ngủ cũng in toàn hình gấu_Kiệt cười
-Nè, k phải, cái đó k phải mình mua_Ngọc nói-Thì cứ coi như là k phải đi nhưng cậu k thích gấu bông hả?_Kiệt hỏi
-K, rất thích_Ngọc cúi mặt nói
-Vậy mở quà ra xem đi_Kiệt nói
-Uk_Ngọc gật đầu rồi mở lớp giấy gói ra
Khi lớp giấy gói được mở ra, Ngọc thấy trong đó có 1 chiếc kéo khá todùng để may đồ. Cán kéo được bọc bằng lớp vải lụa màu hồng phấn và trắng đan xen lẫn nhau và được đi vài viến đá màu trắng tinh khôi và trongsuốt. Trông thật đẹp và nếu nhìn kĩ hơn sẽ thấy phần mũi kéo được khắcdòng chứ : mong cậu luôn luôn vui vẻ
Ngọc thật sự rất thích, vui và xúc động, cô lấy tay che mặt lại, đôi mắt uơn ướt
-Nè , cậu sao vậy?_Kiệt hỏi-Mình vui quá, cảm ơn cậu. Đã từ lâu mình k được ai tặng quà_Ngọc ôm lấy Kiệt
3s đơ người vì bất ngờ nhưng rồi cậu cũng lấy được bình tĩnh, khẽ vuốt mái tóc mềm của Ngọc, Kiệt lau đi nước mắt trên má Ngọc
-Thôi, cậu ngủ đi, mình về phòng đây_Kiệt nói rồi đứng dậy bước đi
-Chờ chút_Ngọc nói rồi ném 1 vật về phía Kiệt
theo phản xạ, Kiệt đón lấy và đó là 1 món quá
-Mình ngủ đây_Ngọc nói rồi chùm mềm kín người
Kiệt cười rồi cầm món quà trở về phòng, tất nhiên là sau khi chúc Ngọc ngủ ngon và đóng cửa phòng Ngọc
Vũ tung tăng nhảy chân sáo tới phòng Phuơng rồi vô tư mởcủa phòng cô mà k thèm gõ cửa hay lên tiếng (ông này tự nhiên quá hoá vô duyên). Cậu thấy Phuơng đang mở 1 hộp quà rất lạ (theo Vũ vì trong sốnhững hộp quà Phuơng được nhận lúc nãy, k có hộp nào như thế). Phuơng mở hộp quà những guơng mặt lạ k có vẻ gì là vui vẻ, hồi hộp hay mong chờmà ngược lại còn có phần giận dỗi.Rồi Phuơng cho vào miệng 1 thứ lấy ratừ hộp quà, có lẽ là đồ ăn. Nhận ra mùi thức ăn thoang thoảng, Vũ lao về phía Phuơng với vận tốc ánh sáng.

-Ê, ăn gì vậy? Cho ăn với_Vũ nhay vọt lên giường Phuơng
-K, ông về phòng ngủ đi, tui k cho ông đâu_Phuơng chu mỏ
-Làm gì mà dữ vậy? Cái này của ai….._Vũ chỉ tay vào hộp quà hỏi rồichợt đứng mình khi thấy tấm thiệp nhỏ trong hộp quà có dòng chứ :\”MerryChristmas nhím con\” với nét chứ nhỏ nhắn và đáng yêu của Phuơng_Ế, cáinày của tui mà?
-Nó là của ông, nhưng chỉ là trước đây thôi, còn bây giờ thì tui k cho nữa_Phuơng nói
-K, nó là của tui thì mãi mãi nó là của tui_Vũ nói
-Xì, đã ngox mà cứ thích làm văn, ông ăn vào thì nó tiêu hoá rồi thải ra ngoài chứ đâu có ở trong người ông mãi đâu mà nói thế?_Phuơng cãi
-Sao cũng được nhưng nó là của tui_Vũ nói rồi cướp hộp quà
-Của tui_Phuơng giật lại
-Thôi mà phuơng, cho tui đi, nha_Vũ giở giọng nài nỉ
-Hứ, ông đâu nhớ gì tới tui đâu mà bảo tui phải cho ông chứ?_Phuơng nói, giờ thì lộ mất rồi
-Trời ạ, đâu phải tui quên đâu, chỉ là muốn chọc bà chút chút thôi_Vũ nói rồi đưa quà cho Phuơng
-Nè_Phuơng nhận lấy món quà rồi đưa hộp quà của mình cho Vũ
-Thôi, ngủ đi ha_Vũ hớn hỏ, chúc Phuơng ngủ ngon rồi chạy biến về phòng
Phong nhẹ nhàng mở cửa phòng Trinh, thật khẽ đê k gây ratiếng động nào (người ta như vậy chứ ai như cái ông Vũ vô duyên kia?) .Phong thấy cô nhóc đang ngủ, vùi mình cuộn tròn trong lớp chăn bông ấmáp. Trông có vẻ như đang ngủ rất say. Phong thấy cô nhóc đã ngủ thì định quay lưng bước về nhưng vừa tới cửa đã nghe tiếng động lạ, quay lại thì vẫn thấy Trinh ngủ say. Đôi lông mày khẽ nhăn lại rồi giãn ra, môi khẽnở 1 nụ cười, cậu bước về phía Trinh
-Nè, cậu chưa ngủ, đúng k?_Phong khẽ nói vào tai Trinh, nhẹ nhàng như kiểu \” lời thì thầm của gió \”
-………_đáp lại là sự im lặng
-Nè, đừng trách mình nha_Phong nói rồi cù lét Trinh
-Ha ha ha, thôi thôi thôi, k giỡn, tha cho mình đi_Trinh nói
-Thế có phải hơn k? Để cho mình phải dùng tới chiêu này _Phong tha cho Trinh
-Kệ mình_Trinh nói
Thì ra lúc Phong vào đây cô nàng đã giả vờ ngủ, nào ngờ lúc Phong đira Trinh trở người, vô tình tay cô va vào 1 thứ trên chiếc tủ đầugiường làm nó rơi xuống, gây ra tiếng động
-Thôi, cậu ngủ đi, con gái mà thức khuya thì sẽ bị nổi mụn đó. Cái nàycho cậu, đừng giận mình vì lúc nãy k tặng quà cho cậu nha, mình k quênđâu, chỉ là muốn tặng riếng cho cậu thôi_Phong nói rồi nhéo má Trinh 1cái, sau đó thì quay về phòng
-Khoan đã, cái này cho cậu. Xin lỗi, vì mình tự làm nên chắc k được đẹplắm_Trinh nói rồi đưa quà của mình cho Phong_thôi, mình ngủ đây, mình kmuốn trở nên xấu xí đâu_Trinh nói rồi nằm xuống ngủ
-Ừ, cậu ngủ đi_Phong nói rồi quay về phòng
3 chàng trai về phòng với nụ cười toe toét trên môi, cả 3 đều cẩn thận nâng niu món quà mình được tặng.
Đi từng phòng coi sao nha.
Phòng Kiệt
Cậu cẩn thận mở lớp giấy gói, bên trong là 1 chiếc vòng tay cực chấtnam nhi và cá tính. Nó khác hẳn những chiếc vòng mà Kiệt đã thấy ở cửahàng. Nó hợp với sở thích và cả với Kiệt, nó là chiếc vòng đẹp nhất rong số tất cả những chiếc vòng tay mà Kiệt từng thấy. Đã mấy ngày nay cậulùng sục khắp nới để kiếm cho mình 1 chiếc vòng vừa ý mà k ra. Thế màgiờ đây Ngọc lại tặng cho cậu 1 chiếc vòng hơn cả sự mong đợi, khỏi nóicũng biết cậu vui tới mức nào, khẽ nở 1 nụ cười tuơi tắn trên môi cậuuowcs sau giờ có Ngọc ở đây, chắc chắn cậu sẽ ôm chầm lấy ngọc, thậm chí là hôn cô nữa.\” Nhưng mà khoan, ôm ư? Hôn ư? Là sao vậy? Sao trong đầumình lại co mấy ý nghĩ kì cục vậy? Chẳng lẽ hoạt động qua sức làm mìnhcó vấn đề về não bộ sao? Sao dạo này hay có những ý nghĩ và cảm giác lạlầm như vậy? Chắc mình phỉa đi ngủ thôi, nếu k, k biết mình còn suy nghĩ tới gì nữa\”_Kiệt tự ngồi nói với bản thân rồi cố nhắm mắt đi ngủ mặc dù trong đầu, những suy nghĩ đó vẫn…hiện lên
Phòng Vũ
Khỏi nói ai cũng biết cậu vui tới mức nào vì có được đống đồ ăn ngonlành đó (đồ heo, đồ tham ăn). Cậu ăn hết đống đồ ăn với vẻ mặt thíchthú. Tới ki ăn được 1 nửa thì thất trong đó có 1 hộp nhỏ xíu, bên tronglà 1 sợi dây chuyền hình cánh dơi, đằng sau khắc dòng chữ :\” Dầu nhímngốc\”. Cậu vừa vui vừa bực vì câu nói này (bó tay)
Phòng Phong
Phong mở quà và thấy trong đó có 1 bức tượng thật dễ thuơng với hình 1 teen boy có tính, đang trượt trên chiếc ván trượt, khoác balo 1 bên vai và trên tay cầm 1 …cuốn sách (kiểu gì vậy trời) được tô rất khéo léo. Và tất nhiên cậu vui phải biết
Ngọc thì biết rồi, được Kiệt tặng cho cây kéo đẹp thêsthif cô vui phải biết, chợt thấy trong lòng ấm áp lạ thường, nỗi trống vắng trong trái tim cô suốt 4 năm qua giờ đã được bù đắp phần nào, tấtnhiên là k thể hết được
Phương mở hộp quà Vũ tặng ra. Đó là 1 đôi giày mày trắng, phía đế giày được đính đá thuỷ tinh trong suốt, lấp lánh dưới ánh đèn ban đêm. Phíagót giày được tô điểm

Trang: [<] 1, 41, 42, [43] ,44,45 ,55 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT