|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
đâu_Phuơng chu mỏ rồi leo lên xe
Trên đường, bọn nó vẫn như vậy, cãi nhau chí choé
Lúc về thì…
-Kít_tiếng thắng xe
-Tới nhà rồi đó. Bà xuống đi. Nhớ tắm rửa ăn uống cho đàng hoàng đó,người bà lấm lem hết rồi. Tui về đây_Vũ dạn dò rồi quay xe đi
-Nè, bó hoa!_Phuơng gọi với theo
-Tặng bà đó!_Vũ hét rồi chạy mất, hình như là đnag vận hết công suất để chạy
Khi Vũ đi rồi, Phuơng khẽ mỉm cừoi. Đúng là ngốc xít, tnawgj quà cho người ta mà như vậy hả trời? nhưng mà cũng dễ thuơng thật
Xe Phong
-Tới nhà cậu rồi, cậu về nhé._Phong nói
-Uk, mình về đây_Trinh cười nhưng guơng mặt hoi buồn thì phải, cô gay lung vào nhà
-Mà nè!_Phong gọi rồi xuống xe, cầm theo bó hoa lan lúc nãy
-Gì thế?_Trinh hỏi
-Cái này….cho cậu._Phong chìa trước mặt Trinh bó hoa lan, khuôn mặt quay sang nơi khác khi 2 vành tai đã đỏ ứng
-Cảm ơn cậu_Trinh cười, khuôn mặt cũng đỏ k kém. Rồi cô \”mi\” nhẹ lên má Phong. Sau đó thì chạy thẳng vào nhà
Phong 1 mình đứng ngẩn ngơ. cậu đưa tay lên sờ má. Liệu đây có phải là sự thật k nhỉ? Cậu thật sự rất vui, đôi môi nở 1 nụ cười, đưa đôi mắtnhìn lên cửa sổ phòng Trinh, nơi cũng có 1 người đang len lén mở mànnhìn cậu. Cậu cười rồi lên xe ra về
còn Kiệt, sau khi chở Ngọc về nhà, cậu ra về nhưng chỉ vừa ra khỏi ngõ đã của lại.
-Nè ngọc_Cậu gọi khi thấy Ngọc đang mở cửa
-Hả?_Ngọc quay lại
-Chụp lấy, cho đó_Kiệt ném bó hoa tới tay Ngọc. Khi thấy cô đã chụp được, cậu mỉm cười rồi ra về
Những ngày Tết đã qua, bọn nó lại cắp sách tới trườngnhững k phải với bộ đồng phục áo sơ mi trắng thắt nơ ở cổ và váy màucaramel kẻ caro dài tới đầu gối, đi với dày bata màu trắng mà là bộ áodài màu trắng tinh khôi. Đó là ý kiến của Kiệt và 2 chàng kia
Hôm nay, Ngọc tới lớp sớm hơn mọi ngày. Trong buổi sớm mai chứa chanánh nắng ấm áp, Ngọc đẹp lung linh. Nâng chồi non mơn mởn vừa hé rộ,Ngọc khẽ mỉm cười. Cô đi dạo trong khu vườn dành cho hội học sinh, đôimắt buồn nhìn xung quanh.
Kiệt vào lớp, thấy cặp của Ngọc trong lớp những chẳng thấy Ngọc đâu,cậu đoán cô đang ở trong vườn trường. Cậu chạy 1 mạch ra đó
-Này, mặc áo dài mà leo cây là sao? Mình chụp hình rồi đấy, cái này màtung lên mạng thì sao nhỉ? Phản cảm quá_Kiệt trêu khi thấy Ngọc gội vắtvẻo trên cành cậy, tay đung đưa chiếc điện thoại
-Cậu đấy à? Lên đây đi_Ngọc thấy Kiệt thì cười
-Sao? Muốn mình tung lên mạng k?_Kiệt hỏi khi đã leo tót lên cậy như 1 con …khỉ núi
-Coi chừng đấy nhá_Ngọc nói
-Cậu yên tâm đi, điện thoại mình chụp đẹp lắm, k sợ xấu đâu. Cậu sẽ nổi tiếng cho mà coi_Kiệt cười
-Cậu…_Ngọc k nói nổi nữa
-5,4,3,2,1,0 Ok. Mình gửi lên mạng mất rồi_Kiệt cười ranh mãnh
-Cậu chết với mình_Ngọc nói rồi vườn người về phía Kiệt, cho cậu mấy chưởng
-Ề ê ê, đùa thôi mà, mình chưa gửi đâu, con gái gì hung dữ quá_Kiệt vùa đỡ đòn vừa nói
-Kệ mình_Ngọc nói và tiếp tục đánh
Đánh nhau ở trên cây sao? Bạn nghĩ kết quả là gì? Theo tôi thì…………..
-Á_Kiệt mất thắng bằng, la lên rồi ngã nhào xuống
Ngọc đang túm tay Kiệt nên cũng ngã nhào theo
-Ui da_Ngọc ngóc đầu lên nhưng lại bắt gặp khuôn mặt của kiệt
Lần đầu tiên cô nhìn cậu ở khoảng cách gần như vậy. Trông cậu thật sựrất đẹp, là sự kết hợp hoàn hảo. Ngọc thoáng đỏ mặt. Và Kiệt cũng vậy. 4 mắt nhìn nhau k chớp. Tim ngừng đập, Thời gian cũng dừng như k trồi, 1khoảng lạng vô hình giữa 2 trai tim vốn từ lâu đã vang cùng nhịp đậpnhưng những chủ nhân của nó thì k hề nhận ra.
Chợt tiếng chuông reng vào lớp làm cho cả 2 thức tỉnh. 1 thoáng bối rối
-mình vào lớp thôi, chuông reo rồi_Ngọc đứng dậy rồi bước đi
Kiệt 1 mình ngồi giữa bãi cỏ xanh, lòng mình chợt có cảm giác gì đó lạ thường. Cảm giác giống như bị mất 1 món đồ quan trọng. Ngọc bỏ đi, nỗi bở vơ còn lại với Kiệt. Cậu k còn tâm trí để học nữa, nằm dài ra bãicỏ, cậu từ từ chìm vào giấc ngủ như để quên đi cảm giác khó chịu tronglòng
-Nè, cậu k định dậy nữa sao?_Ngọc lay lay kiệt
-Ư…Ngọc hả?_Kiệt nói trong mơ hồ khi nghe thấy tiếng nói trong trẻo vang lên
-Uk, chư còn ai vào đây nữa? Dậydi, công gọi cậu lên phognf kìa_Ngọc nói
-Ông mình á? Để làm gì?_ Kiệt hỏi
-Mình làm sao mà biết được. Ông k thấy cậu nên nhờ mình gọi giúp. Chết cậu nhá, lớp trưởng mà trốn học_Ngọc nói
-Kệ mình, cậu cũng khác gì đâu. Congais mặc áo dài mà trèo cây. Mình đi đây_Kiệt nói, nhéo má Ngọc rồi bỏ đi
-Ây da, thật là độc ác. Ở đây mắt thật, thảo nào cậu k chịu học mà lạitrốn ở đây để ngủ._Ngọc nói rồi thả mình xuống đây, đầu óc mơ hồ nghĩ về chuyện ban sáng. Thật ra Ngọc ngồi trong lớp cũng có học được đâu? Ngồi trong lớp mà đầu óc cứ như người ở cõi trên. cô nhắc mấy lần mà chảnghe thì cả, chỉ khi bị Phuơng ở bàn dưới đánh nhẹ vào lưng Ngọc mớitỉnh. cô thấy Ngọc k giống bình thường, khuôn mặt lại ửng đỏ, tưởng bịsốt nên lo lắng cho lên phòng y tế mà nghỉ ngơi (học trò cưng có khác).Khẽ cốc nhẹ vào trán mình 1 cái, NGọc nhắm ămts, cô quên đi những hìnhảnh của Kiệt ban sáng cứ xuất hiện trong đầu Ngọc
Tại phong Hiệu trưởng
-Ông gọi cháu ạ?_Kiệt hỏi ông khi đã vào Phòng
-Uk, ta muốn nói chuyện với cháu thôi mà. Cũng lâu rồi ông cháu ta chưa nói chyện với nhau nhỉ_Ông mỉm cười nói
-Ơ, ông nói sao tthes ạ? Ông vừa nói chuyện với cháu ông qua mà?_Kiệt ngạc nhiên
-K, k phải nói chuyện với nhau về công việc ở trường mà về tình cảm,những suy nghĩ cá nhân, những ước mơ…kia. Hình như từ lúc có cô béNgọc xuất hiện, cháu ít chia sẻ với ta hơn thì phải_Ông nói, đồi mắt ưutư
-Kìa ông, cháu……._Kiệt định nói lại nhưng rồi đành im lặng vì dườngnhư ông nói đúng, dường như cậu đã quên mất ngưiof ông đã chăm sóc mìnhtừ bé, dường như cậu đã quên đi ông bạn già quái chiêu mà cho dù có làmgì vẫn luôn luôn đúng, dù cho đó là những việc làm bị người khác xem làkì lạ và lập dị_Cháu xin lỗi_Kiệt nói
-K cần phải xin lỗi thế đâu bởi vì nhờ cô bé đó mà ta mới thấy được cháu vui vẻ hơn, cười nhiều hơn và có vẻ như ngoan ngoãn hơn thì phải. Có lẽ cô bé đó đã cầm cuơng được con ngựa hoang suốt ngày rông chơi, k chịukhuất phục ai là cháu_ông nói
-Ngoan hơn ạ?_Kiệt hỏi
-Đúng vậy. Cháu đừng tưởng ta k biết, cháu là bang chủ bang Thiên long,hàng đêm cháu vẫn hay tới bar uống rượu, hay đánh nhau và thichr thoảngcòn đua xe nữa_Ông nói
-Ơ, sao ông biết?_Kiệt ngạc nhiên
-Ta biết, ta biết hết tất cả, chẳng qua là vì ta k nói ra mà thôi. Ta knói k có nghĩa là ta hài lòng với những việc cháu làm, ta im lặng vì tabiết cho dù có cản thì cháu_thàng nhóc ngỗ nghịch và bất trị cũng k chịu ngaon ngoãn nghe lời ta. Thế là mỗi khi cháu đi đnahs nhau là ta lại bí mật cho người đi theo bảo vệ. Nhưng rồi cô bé đó xuất hiện. Cháu ít đibar, đua xe, đánh nhau rồi cuối cùng thì bỏ hẳn. Cháu dành mọi thời gian cho cô bé đó, để quan tâm cô bé đó. Điều đó phần nào làm ta yên tâm hơn vì cô bé đó đã đưa cháu về gần với cuộc sống xung quanh, đưa cháu đénnhững nơi hết sức bình thường để cháu nhận ra cuộc sống quanh mình k hềxa hoa như cháu nghĩ. Điều đó thật sự là rất cần thiết cho 1 ông chủtuơng lai của 1 tập đoàn lớn như cháu vì ta muốn cháu k phải chỉ có tàimà còn phải có đức, cháu phải có tình yêu thuơng mọi người để nhận đượcsự tin tưởng và kính trọng từ họ, những khách hàng bình dân nhưng quantrọng của ta. Trước đây, diều này cháu k hề có nhưng nhờ cô bé, cháu đãcó được tất cả. Và ta cũng nhận ra rằng, cháu đã yêu cô bé đó mất rồi.Phải k? Đứa cháu kia?_Ông nói
-Ông…ông biết hết sao ạ? Những gì cháu làm thì ông còn biết được chứ tình cảm của cháu thì làm sao ông biết?_Kiệt lắp bắp
-Ha ha ha, cháu nên nhớ, từ nhỏ người dạy dỗ cháu là ông. Ông là ngườiông, kiêm người thầy và cũng kiêm luôn cả nghĩa vụ làm cha, làm mẹ thaybố mẹ cháu phải đi làm bận rộn, ta hiểu cháu còn rõ hơn cả cháu hiểumình, đứa cháu ngốc ạ. Nào, bây giờ thì kể cho ta nghe đi_Ông nói
-Vâng,…..s.2r.657672^%*’%*%$_Kiệt bắt đầu tâm sự với ông
-Đúng là cháu biết yêu mất rồi. Cháu hãy cố gắng gìn giữ, cô bé là 1người tốt đây. Hơn nữa, lại còn là 1 người đặc biệt. Mà lúc nãy 2 đứa có chuyện gì vậy? Cháu thì trốn tiết còn cô bé thì học mà cứ như người cõi trên, thơ thơ thẩn thẩn đến nỗi cô phải cho lên phòng y tế nằm nghĩ làsao?_Ông hỏi
-Ơ, vậy ạ? k có gì đâu ạ, chỉ 1 vài chuyện nhỏ vặt thôi mà_Kiệt cười
-Vậy sao? nhỏ mà làm cháu khó xử thế à? Mà thôi, chaú đi đi. Cháu nônnóng muốn gặp nó lắm rồi phải k? Ta k cản đâu. nhưng mà thấy chúa tộiquá, ta bật mí nhé, con bé hình như cũng để ý cháu rồi đây_Ông nháy mắt
-Vậy ạ?_Kiệt vui mừng_Cảm ơn ông, ông đứng là Lão gia gia tinh quái_Kiệt đùa rồi chạy vụt đi
Đê lại 1 mình ông nơi này với nụ cười trên môi. Nhâm nhi chén trà mới pha còn nóng hỏi, ông khẽ nói :\”Trà ngon quá!\”. Trong đầu tuôn ra 1dòng suy nghĩ :\” Vậy là thằng cháu nhỏ của ta lớn thật rồi, sắp bay mấtrồi. Bây giờ ta phải đi xác mình lại 1 vài chuyện mới đựoc. nếu đúng như vậy thì quả đúng là : hữu duyên thiên lí năng tuơng ngộ, ha ha ha.Nhưng như vậy thì có vẻ chuyện tình duyên của 2 đứa còn trắc trở lámđây, haizzzz\”.
-Alo, tài xế Kim đấy à? qua trường đón tôi, tôi muốn tới chỗ này 1 lát_Ông gọi điẹn rồi chuẩn bị lên đường
Tại
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




