|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
1 nơi nào đó, cách trường khaongr chừng 5 cây số.Trong nhà có 2 người nói chuyện với nhau.1 là ông Kiệt và người kia là 1 người phụ nữ tuổi độ 40
-Bác biết rổi ạ?_Nguơi phụ nữ ngạc nhiên
-Phải, ta biết rồi. Ta bắt đâu fnghi ngờ từ khi con bé vào truơng cơ. Con bé thật sự càng lớn càng giống mẹ_Ông nói
-Vâng, đúng vậy. Con bé càng lớn lại càng xinh, giốnghệt……..haizz_Người phụ nữ đang nói thì dừng lại rồi thở dài_con bénhờ chúa giữ bí mật, thế mà lại bị bác phát hiện
-Con bé như thế thì ai chả nhận ra_ông nói
-Thế bác đã nói cho…_người phụ nữ chưa nói hết câu thì
-Ta chưa nói bởi ta cũng chưa chắc chắn với suy nghĩ của mình mà._ông nói
-Vậy hôm nay bác dên đây là để xác mình?_người phụ nữ hỏi
-Đúng vậy_ông trả lời_nhưng nếu vậy thì có vẻ rắc rối rồi
-Sao thế ạ?_người phụ nữ hỏi
-Bởi vì ………_ông giải thích
-Vâng, nếu thế thì có vẻ hơi rắc rối ạ. Mà nếu như con bé chấp nhận tha thứ thì chắc cũng dễ thôi. Nhưng……_người phụ nữ nói
-Nhưng con bé lại rất cúng đầu_ông nói
-Vâng_bà thở dài
Liệu đoạn đối thoại mơ hồ này là sao? Nó có ảnh hưởng thế nào tới Kiệt và Ngọc ???????
Trong khi đó, ở vường trường hội học sinh……….
Kiệt chạy otiws bãi cỏ non, nơi có 1 thiên thần áo trắng đang nằm ngủ. Đôi mắt nhắm nghiền trông thật bình yên. Khẽ nằm xuống cạnh Ngọc, Kiệtnhìn Ngọc và cười khi nhớ tới lời ông nói. Khẽ lấy tay gạt những lọn tóc xoã xuống trước mặt Ngọc sang 1 bên rồi nhẹ nhàng chạm vào đôi má hồnghào, trắng nõn và mịm màng của Ngọc. Như cảm giác được điều đó, Ngọc khẽ nhăn mặt, gạt tay Kiệt ra rồi lăn sang bên cạnh,ôm lấy Kiệt mà ngủ nhưôm gấu bông.
kiệt vừa giận vì bị Ngọc hất tay nhưng lại vui ngày khi được cô nàngôm thế này. Gối đầu Ngọc lên tay mình, cậu cũng khẽ chìm vào giấc ngủmặc cho tiếng chuông hối thúc vào lớp học
đôi mi dài khẽ rung động, Kiệt thức giấc. Nhìn đồng hồtrên tay, Kiệt thấy kim dài đã chỉ vào số 4. Vậy là bây giờ đã là 4 giờchiều. Khẽ nhìn sang con gấu bông bên cạnh, cậu thấy cô vẫn say giấcnồng. \”Hôm qua làm gì mà giờ ngủ nhiều thế k biết. Haiz\”_Kiệt suy nghĩrồi khẽ nhéo yêu chiếc mũi cao của Ngọc. Khẽ vuơn mình dậy, gỗi đầu Ngọc lên đùi mình, cậu vơ lấy cuốn sách bên cạnh. Cuốn sách này là của Ngọcbỏ lại lúc sáng, do vội qua nên k kịp cầm đi. \”Để coi, sách gì nào\”_Kiệt suy nghĩ rồi lật từng trang sách đầu tiên
-Sách gì đây? Tiểu thuyết tình yêu à?_Kiệt ngạc nhiên và thốt lên
\”Ngọc mà cũng đọc mấy thứ này sao? Mình tưởng Ngọc k thích thể loạinày chứ? Thì ra có lạnh lùng đến đâu thì vẫn là con gái, vẫn luôn thíchnhững câu chuyện tình cảm phưu lưu với hình ảnh của hoàng tử và côngchúa\”_Kiệt suy nghĩ rồi cười
-Ư ư_Ngọc khẽ trở mình, dụi mắt và ngồi dậy
-Dậy rồi sao heo lười?_Kiệt trêu
-Ai cho…Á! Sao cậu đọc sách của tớ?_Ngoc định nói gì đó những lại hét lên
-Thì muộn tí thôi mà_Kiệt nói
-Trả đây_Ngọc ra lệnh
-K trả đó. Xin đi rồi mình trả_Kiệt đứng dậy rồi nói
-Thì cậu cho tớ xin lại_Ngọc nói
-Xin kiểu đó thì ai mà cho. Phải nói thế này : Anh Kiệt cho em xinh lại_Kiệt nói
-Hứ!_Ngọc phụng phịu, ngồi phịch xuống đất, trông đén dẽ thương. Đôi gòmá phồng lên, đôi mắt ngái ngủ, mái tóc thì rối xù và vuơn vài chiếc lákhô nhỏ xíu
-Sao? Có cần mình đọc lên 1 đọc k? Khi nàng công chúa bước xuống xe,hàng vạn người ngước nhìn bởi nhan sắc hơn người củ công chúa……_Cậuđọc
-Á! Đừng, đừng mà. Mình nói_Ngọc ngăn lại
-Tốt, nói đi_Kiệt cười vẻ hài lòng
-Anh…anh…anh Kiệt…cho…cho…em …xin lại..cuốn sách_Ngọc lắp bắp
-Này, trả cho bé đó_Kiệt nói rồi kiss nhẹ lên má Ngọc_Ha ha ha
-Cậu…cậu quá đnags lắm. Đứng lại_Ngọc hét lên rồi rượt Kiệt
-Nè, còn giận hả?_Kiệt hỏi khi thấy Ngọc ngồi trên bãi cỏ cả tiếng đồng hồ mà k thèm nói chuyện
-Hứ!_Ngọc k thèm trả lời
-Thôi, xin lỗi mà. Đi ăn k em k?_Kiệt rủ rê
-K đi_Ngọc nhát gừng
-Thôi mà, đi đi_Kiệt nài nỉ
-K là k_Ngọc vẫn thế
-Thôi à, giận gì mà dai thế. Biết lỗi rồi mà. dừng giận mình nữa_Kiệt nói, mắt long trông đến tội
Ngọc quay sang nhìn thấy Kiệt như vậy thì phì cười
-Đi thôi_Ngọc vỗ vai
Kiệt rồi đứng dậy
-Như vậy là hết giận rồi phải k?_Kiệt vui mừng
-Uk_Ngọc cười
-yeahh. Vậy cho mình hun 1 cái nữa nha_Kiệt nói
-Nè!_Ngọc quát
-Thì thôi_Kiệt bí xị
Khi tới quán kem, Kiệt mới thật sự hối hận khi nghĩ tới cái ví tiền iu dấu của mình. Hình như tất cả các loại kem ở đây đều đã được mang rahết rồi thì phải
\”1, 2, 3, 4,….9,10,…15. Trời ơi, ăn vậy bệnh chết mất\”_Kiệt đém rồi hét lên
-Nè, đừng có ăn nữa, 15 li rồi, ăn nữa là bệnh luôn đó_Kiệt nắm tay Ngọc, đang cho nó k làm động tác xơi xơi
múc múc
-Làm gì vậy, mình đang ăn mà_Ngọc nói
-K ăn nữa, cậu k lo cho cậu nhưng mình lo_Kiệt nói rồi kéo ngäc ra quầy tính tiền, thanh toán rồi dắt Ngọc ra ngoài
-Làm cái gì vậy? Mình chưa ăn xong mà_Ngọc nhăn nhó
-Cậu muốn bệnh chết hả? Ngốc cũng vừa phải thôi_Kiệt nói
-Kệ mình_Ngọc nói rồi quay mặt đi nơi khác
-Đi theo mình_ Kiệt nói rồi dắt Ngọc tới hiệu thuốc
-Tới đây làm gì?_Ngọc hỏi
-Mua thuốc_ Kiệt trả lời
-Cậu bệnh hả?_Ngọc hỏi
-Mình k mua cho mình mà cho cậu. Ăn nhiều kem như thế lát nữa thể nàocũng ho lên ho xuống cho mà xem. K biết lo cho bản thân gì hết. _Kiệtmắng đầy vẻ quan tâm
-Cảm ơn cậu_Ngọc nói, khuôn mặt đầy vẻ biết ơn
-Dẹp bộ mặt ấy đi. Nhìn xấu quá_ Kiệt nói, nhưng thật ra hoàn toàn ngược lại. Vì Ngọc quá dễ thuơng nên cậu sợ sẽ k ngăn nổi tình cảm của mình
Kiệt đưa Ngọc về nhà rồi cũng rảo bộ về căn nhà của mình, lâu rồi cậu k đi chiếc xe mui trần của mình nữa
Tối hôm đó, quả là Ngọc bị ho thật. Nếu k nhờ số thuốc của Kiệt thì chắc sáng mai Ngọc k nói nổi mất
Hôm nay là một ngày chủ nhật đẹp, sau khi chui ra từ cái thư viện khủng khủng lồ, Ngọc chợtnhận ra bây giờ đã muộn. Liếc nhìn chiếc đồng hồ trên tay, Kim ngắn đãchỉ vào số 6.
\” Vậy là đã hơn 6 giờ rồi. Chết thật, phải về nhà ngay thôi, kappi đangđợi mình ở nhà\”_Ngọc rảo bước về nhà, trên tay cầm theo 1 núi sách. (coi trong thư viện hơn 4 tiếng đồng hồ chưa đã sao trời?)
Đi ngang qua 1 con hẻm vắng, Ngọc thấy có tiếng đánh đập và tiếng rên rỉ từ trong góc tối phát ra. người đã từng hoạt động trong giới gianghồ một thời gian nên Ngọc quyết định tới xem thử
-Sao? Mày vẫn k chịu khuất phục à? Mày vẫn k chịu xin lỗi đại ca tao sao?_1 thằng nãi
-Tại sao tao lại phải chịu thua tụi mày chứ? Tụi mày mới chính là ngườisai mà. Tao có chết cũng k xin lỗi tụi mày_1 cậu con trai đầu bê bếtmáu, nằm dưới đất nói ra từng tiếng khó nhọc
-********, mày vừa nói gì cơ? K bao giờ xin lỗi á? Được, vậy tao sẽ chomày biết hậu quả là thế nào. Đnahs nó cho tao, khi nào nó chịu xin lỗimới thôi_1 thằng mặt mũi bặm trợn nói
-Dạ_tên đàn em gật đầu
-Yahhhh
-Dừng lại_Ngọc lên tiếng
-Ai đó?_tên đầu đàn hỏi
-Là tôi đây_Ngọc bước ra ánh sáng
-Ái dà, 1 cô em xinh đẹp, là 1 mĩ nhân đấy. Cô bé tới đây làm gì vậy? Thích anh sao? Làm bạn gái của anh nhé_Thằng đầu đàn nói
-Ha, xin lỗi nhưng có lẽ mày đang mộng tưởng quá nhiều rồi, mắt tao chưa tới mức tệ hại để chọn mày làm người yêu_Ngọc cười khỉnh
-Cô em sao mà đanh đá thế, ngoan nào_Tên đại ca vẫn k tha, đưa đôi tay thô kệch của gã đặt lên vai Ngọc
-Bỏ cái tay thôi của mày ra trước khi tao nổi giận_Ngọc nói
-Anh k bỏ đấy, em làm gì anh? Hả cô em mọt sách_Tên đó nói, từ miệng toả ra mùi hơi men
-Vậy thì đừng trách tao t¹i sao lại huỷ hoại đôi bàn tay của mày_NGọc nói rồi nắm chặt lấy tay tên đó
-Rắc! Á_Tên đó la lên, Ngọc bỏ tay ra
-Mày…mày dám làm gãy tay ông mày à? Tao cho mày biết tay_Tên đó nói rồi ra lệnh cho đàn em đánh Ngọc
Nhưng tất nhiên, dù có vũ khí hay hung hãn đến đâu bọn tép riu đócũng k phải là đối thủ của NGọc. Cô hạ từng tên, từng tên trước đôi mắtsợ hãi của thằng đại ca, trước ánh mắt ngạc nhiên của cậu con trai bịđánh. Cuối cùng thì k còn 1 tên đàn em nào còn khả năng chinh chiến nữa
-Rút…rút thôi tụi bay_Tên đại ca hốt hoảng nói rồi bỏ chạy
-Cậu k sao chứ? Có vẻ bị thuơng khá nghiêm trọng đấy. Để tôi cầm mấucho cậu_Ngọc nói rồi rút chiếc khăn tay của mình ra bằng đầu cho cậu.Khi băng cô mới phát hiện đây cũng là 1 tên con trai thuộc dạng có nhansắc nhưng vẫn k đẹp bằng ai kia
-Cảm ơn cô, cô là ai? Cho tôi biết tên để sau này đền đáp_tên con trai thì thào
-K cần cảm ơn hay đền đáp gì tôi đâu. Cậu đọc số điện thoại nhà cậu cho tôi đi_Ngọc nói
-016….._Tên đó nói
-………
-Tôi gọi cho nhà cậu rồi, họ sẽ tới ngay. Cậu cố gắng ngồi đợi nhé, tôiđi đây. Có vẻ vết thương cũng k ra máu nữa đâu. Tô đi nhé_Ngọc nói rồinhặt chồng sách của mình lên_may mà máu của tụi kia k bắn vào_Ngọc nóirồi mỉm cười làm cậu nhóc ngất ngây
Cô bước đi nhưng lại để quên 1 thứ, đó là thẻ thư viện. Cậu nhóc thấy thì ráng vuơn tới để nhặt lên và cậu nhìn thấy các thông tin của Ngọc
-Lâm tuyết Tiểu Ngọc lớp 10A1 trường Green Dream sao?_Tên đó nói thầm rồi cười
-Cậu chủ….cậu chủ k sao chứ?_Lão quản gia lo lắng hỏi
-Tôi k sao. Đièu tra về cô
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




