watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:21 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9835 Lượt

không lành. Tôi hỏi Lavender có muốn đi picnic cùng tôi chủ nhật này cùng bạn trai của tôi hay không? Mắt cô sáng lên và nói có, cô ấy rất muốn biết bạn trai của tôi trông thế nào. “Anh ấy chắc phải đẹp trai lắm? Một người xứng đôi với cậu haha”.
Có vẻ như Lavender rất muốn tâm sự với tôi thật nhiều chuyện. Buổi tối, ngắm nét mặt của cô gái đẹp này trong ánh đèn vàng của tiệm pizza không biết chán, lông mi dài chớp chớp, da trắng mịn, cái mũi dọc dừa hênh hếch cứ như nửa cười nửa khóc và một cái miệng cười rất dịu dàng. Lại thầm ghen tị với anh chàng người yêu của cô sẽ được ngắm cô cả ngày như thế, và được… làm nhiều việc hơn thế. Tôi không biết người yêu của Lavender trông như thế nào, nhưng tôi chợt giả sử, Lavender và Ryan sẽ là một đôi tình nhân hoàn hảo, đặc biệt nếu họ đi đóng phim. Sẽ ra sao nếu tôi rủ được cả hai người họ đi chơi nhỉ, chắc cả cái thiên hạ này phải ngoái nhìn.
Lavender rút ra một điếu thuốc và hút. Tôi hơi sững sờ! Tôi vốn không thích con gái hút thuốc. và cô gái đẹp như vậy mà trông hút thuốc thì khó coi quá. Nhưng Lavender hút thuốc rất sành điệu và… đẹp, thật chẳng thấy nó dung tục chút nào. Cô hỏi tôi, có muốn thở hút thuốc không? Nhìn Lavender hút thuốc đáng yêu đến nỗi, tôi cũng muốn thử, nhưng còn chần chừ.
Rít một hơi, thả khói, rồi cô cười.
“OK, tớ sẽ kể cho cậu. chuyện của tớ, nếu cậu không mệt và nếu cậu sẵn sàng nghe? Thế nào?”
“Tớ hơi mệt một tí nhưng tớ sẵn sàng nghe”.
Tôi bắt đầu nghe, và châm thử điếu thuốc đầu tiên của cuộc đời.
Phần 27
Rồi Lavender bật khóc. Họ yêu nhau đã gần hai năm nay rồi, và bà Mei đã có lúc phát điên vì không ngăn cản được đôi uyên ương.
Tình yêu là gì? Mà khiến người sống chết có nhau?
Câu chuyện của Lavender lộn xộn lung tung và rất hay được nhắc đi nhắc lại một chi tiết nào đó. Nhưng có thể hiểu là như sau.
Lavender là một cô gái không chỉ xinh đẹp mà rất có năng khiếu về nghệ thuật. Bà Mei thì chỉ thích hai cô con gái mình theo nghiệp kinh doanh và rất chú trọng trong việc chăm sóc hai cô gái này, vì bà rất tự hào về dòng máu Mãn Thanh danh tiếng của mình.
Nhưng bất chấp mẹ và họ hàng tự hào đến đâu và quyết tâm gây dựng gia đình thành một tập đoàn có tiếng tăm, cô gái quyết tâm theo học ngành design ở một trường đại học rất bình thường ở New York thay vì đi theo học một ngôi trường học thuật nào đó quý tộc hơn do mẹ lựa chọn.
Mẹ con từ bé đã không hợp nhau nhưng cũng từ đấy bà Mei khó chịu ra mặt. Đi học trong một môi trường về nghệ thuật, nơi cái đẹp được tôn vinh, cô gái nhận được rất nhiều lời mời để không chỉ biểu diễn thời trang, làm người mẫu mà còn đi đóng phim.
Tôi không nhớ rõ năm nào, chỉ nhớ là hình như năm Lavender mới vào đại học, cô trở về Hong Kong, đã định xin đi hoa hậu TVB và có lời mời đóng phim. Nhưng bằng cách này hay cách khác, bà Mei hầu như phong tỏa mọi khả năng cô có thể tham gia được bất cứ thứ gì.
Lavender nói có lúc cô vô cùng tuyệt vọng và còn quỳ xuống nói với mẹ rằng, cô đi học thiết kế cũng giống như mẹ có đang kinh doanh spa và vàng bạc đá quý. Cô có thể giúp bà gây dựng thương hiệu và tất nhiên góp phần làm đẹp cho các cơ sở kinh doanh của bà ấy. Nhưng bà Mei là một người rất kỳ quái, không thể hiểu nổi, Mei đang cố gắng bảo vệ cái danh dự gì của gia đình trong khi chính bản thân bà ta cũng chả ra gì.
“Tớ thấy bà Mei là một người kinh doanh rất tài ba. Ý tớ là, tớ không thấy nhiều phụ nữ, đặc biệt là người Trung Quốc mà lại thành công như thế này trên đất Mỹ”.
“Ừ, nhưng thế rồi thì sao, bà ta bỏ bố tớ tại Hong Kong chỉ vì ông ấy không thích công việc kinh doanh, tởm thế. Bà ấy thậm chí chả nghĩ tới tớ bà chị tớ, chỉ nghĩ tới bản thân mình thôi”. Giọng Lavender giận dữ.
“Bố cậu bây giờ đang ở đâu?”.
“Ông ấy ở bên Hong Kong. Bọn họ chưa bao giờ ly dị cả, Mei không thích thế, nhưng họ sẽ không bao giờ sống cùng nhau cả”.
“Xin lỗi vì biết vậy”.
Thế rồi, đánh bạo, tôi hỏi một câu:
“Tớ có một cảm giác rất lạ về mối quân hệ giữa mẹ cậu và Billy”.
“Gì cơ? À, tớ không biết, ý cậu là tằng tịu với nhau hả? Billy là một người tuyệt vời, anh ấy như anh trai của tớ vậy. Mẹ tớ chả bao giờ có chuyện vứt bỏ cái nhân phẩm của bà ta đi bằng cách f* anh ấy cả”.
Rồi Lavender ôm mặt. Có thể Lavender cũng chả biết gì, có thể cũng chả có chuyện gì, mà cũng có thể Lavender không muốn nói cho tôi biết. Lavender ngày càng tỏ ra xúc động và gay gắt trong câu chuyện của mình.
“Nhưng cậu biết một điều không, ngay cả khi bà ấy làm nhưng thứ ngu ngốc đó, bà ấy cũng không làm tớ đau đớn như thế này. Bà ấy đang muốn hủy hoại tớ chỉ vì tớ rất giống bố”.
“Hủy hoại cậu ư?. Làm sao bà ấy lại đi làm thế được bà ấy không thể hủy hoại một cô con gái xinh đẹp như cậu được”.
“Xinh đẹp à? Đừng có nhai mãi cái từ ấy nữá, tớ căm ghét nó, f* nó. Đấy cũng là cái từ mẹ tớ nói với tớ hết làm này tới lần khác, rằng thế nên tớ phải giữ phẩm hạnh của mình, rồi cả một lũ điên rồ ngoài kia, một lũ cử thèm ngủ với tớ chỉ vì tớ đẹp. Tớ chỉ là một người bình thường và muốn làm những việc của mình. Mọi người làm phiền tớ nhiều quá, damn!”
Giọng của Lavender đầy phẫn nộ và to tiếng khiến người đàn ông bán pizza cứ há hốc mồm vừa ngắm vừa nghe đầy ngạc nhiên. Mấy người trong quán đó ai cũng nhìn, thật may quán trên đảo rất ít người, nên cũng bớt ngại hơn với những câu chửi bậy của Lavender.
“Bà ta càng cố ngăn cản tớ, tớ càng hoang dại, cuộc sống nó phải là thế, ha ha”.
“Tại sao bà ấy không muốn tớ làm bạn với cậu? Có phải vì tớ tầm thường quá so với cậu không?”.
“Gì cơ? Không, cứt ấy, he he. Có thể bởi vì bà ấy trông thấy cậu cũng hoang dại, giống tớ, và bởi vì Billy thích cậu, haha”.
“Ý cậu “thích” là sao?”.
“À, ý tớ là, ghen tị í mà, bà ấy ghen tị với cậu”.
“Hừm, tớ thấy rằng cũng là bình thường khi con cái có vấn đề với bố mẹ. Tớ thỉnh thoảng cũng có vấn đề với mẹ tớ mà”.
“Ô thật à, thế mẹ cậu có định giết cậu không?”
“Gì cơ, giết á, không phải cậu đang phóng đại lên chứ?”.
“Không, mẹ tớ đang muốn giết tớ đấy”.
“Thế nào?”.
“Tớ sẽ cưới bạn trai của mình, cho dù thế nào!”
“Mẹ cậu không thích bạn trai của cậu à?”.
“Bà ấy ghét anh ấy hơn bất cứ cục cứt nào trên thế gian này”.
“Tại sao?”.
“Bởi vì anh ấy là người da đen, và vì anh ấy không phải là người Trung Quốc, tất nhiên!”
Tôi giật cả mình và trợn ngược mắt vì từ “black”. Một người da đen ư? Lavender đang yêu một anh chàng da đen sao? Thật là khó tin, có gì thắc mắc đâu khi bà Mei lại dữ dội tới thế.
Rồi Lavender bật khóc. Họ yêu nhau đã gần hai năm nay rồi, và bà Mei đã có lúc phát điên vì không ngăn cản được đôi uyên ương. Lavender kể rằng cô đã từng bị nhốt ở trong nhà một tuần liền và cô cũng không ăn gì trong vòng một tuần đó, tới mức bà Mei đành phải nhượng bộ và đưa cô đi cấp cứu. Có lúc hai người đang trong một quán ăn mà bà Mei nhờ Sheryl tới lôi Lavender xồng xộc quay trở về. Bà Mei tìm đủ mọi cách nói chuyện với anh chàng kia mà không ăn thua. Và có lúc:
“Tớ đã cố tự tử hai lần, nhưng sau đó tớ nghĩ về Josh, anh ấy cũng sẽ chết mất nếu không có tớ…”
Bạn trai của Mei là một chàng trai trong đội ngũ người mẫu của công ty người mẫu gì đó ở New York nơi Lavender đang làm việc. Cô tham gia công ty này vừa với tư cách là designer, vừa là người mẫu. Lavender xinh đẹp đã hớp hồn từ ông giám đốc cho tới mấy anh chàng người mẫu, và hiển nhiên là chàng Josh này. Josh có mẹ là người da trắng và bố là người da đen, gốc Puerto Rico, có mái tóc và đôi mắt màu nâu. Lavender nói rằng lúc cô gặp tôi cô cũng rất muốn biết tôi thuộc chủng tộc gì, vì mắt và da tôi rất giống… Josh. Có phải vì thế mà Lavender thích tôi hay không?”.
“Không, bởi vì tớ thấy cậu hoang dại”.
Thế ra tôi là một người “hoang dại” nên được yêu mến đấy.
Lavender và Josh đến với nhau vì tiếng sét ái tình. Cái làn chàng thử lên người bộ quần áo của Lavender là hai người cũng không rời được nhau nữa. Josh là một người rất cao lớn đẹp trai (theo như ánh mắt mơ màng của Lavender) và “rất giỏi trong chuyện chăn gối”, rất nhiều người coi họ là một đôi đẹp.
Nhưng ông giám đốc theo đuổi cô thì tỏ ra gièm pha ra mặt, và đã đuổi Josh khỏi công ty một thời gian sau đó. Lavender cũng xin thôi chỗ đó luôn. Và cứ mỗi buổi tới trường lại có cái xe Ford cáu cạnh đứng ám cô gái, mỗi lần như vậy Billy lại là người ra tay giúp đỡ khi tới đón cô khi cô cầu cứu.
Billy vô tình cũng bị ông ta “hỏi han” đôi lán, thậm chí Josh cũng tỏ ra ghen tị. Thật tiếc Josh chưa có xe riêng để tới “giải cứu” cho cô. Một năm thì ông giám đốc kia đành phải từ bỏ và chuyển sang một cô người mẫu mới nổi ở New York. Lavender thoát nạn ông ta, nhưng bà Mei thì điên cuồng chống phá. Lavender và Josh đã trốn bỏ sang tận Cali, chỉ được một tháng đã bị bà Mei kéo về vì lý do “mất tích”. Chẳng biết vì sao mà cảnh sát tới tận nhà của Josh để hỏi thăm và khiến anh chàng gặp rắc rối lớn một thời gian. Hiện giờ Josh có một “bản án” (được gọi là Restraimng order), đó là không được lại gần Lavender ít nhất là 200 mét.
“Bà ta càng muốn ngăn cản tớ, thì bọn tớ càng

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT