|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
và vẫy tay chào.
“Thế hôm nay cháu nghỉ à? Chủ nhật đẹp trời nhỉ?”
“Rất vui lại được gặp lại bà”. Tôi cười và chào bà “Hôm nay bà cũng nghỉ làm sao?”.
“Oh, bây giờ phải đi đây, khoảng 15 phút nữa”.
“Bà tới đài NY 1 để làm tin à? Cháu chưa bao giờ tới một đài truyền hình. Cháu chỉ xem trên TV thấy cô biên tập viên ngồi nói và đằng sau lưng là ca một đám người đang làm việc, thế việc của bà là thế?”
Bà ấy cười rồi bất ngờ tặng tôi một đề nghị: “Có muốn đi xem không?”
“Gì cơ?” Mắt tôi sáng rực. Một đề nghị ngoài dự định của tôi.
“Họ cho phép cháu vào à?”.
“À, cầm theo chứng minh đi, tôi sẽ cố đưa cháu vào”
Tôi chợt nghĩ ra mình chẳng có cái ID gì cả ngoài chứng minh thư, có chăng là cái visa ngoại giao của tôi.
Tôi hỏi bà có được không? Bà ấy nói rằng tôi cầm cả hai đi và phải nhanh lên. Chúng tôi sẽ sang bên Manhattan bằng tàu điện ngầm.
Trụ sở mới của Đài NY 1 mới được chuyển về tòa nhà Chelsea Market từ năm 2002. Sau khi qua một hàng security, tôi phải ngồi ở dưới sảnh trong của tòa nhà chờ một chút, rồi tôi sẽ được theo bà đi quay tin ở uptown.
Những gì tôi nhìn thấy nơi đây, đó là sự hối hả và năng động, tạo cho tôi cảm giác choáng ngợp và rất hồi hộp, tự nhiên thấy mình… thật vô tích sự. Đủ hiểu vì sao cái thế giới này lại phát triển như thế.
Tôi được cho phép theo đoàn xe đi uptown quay phóng sự về một cuộc diễu hành của dân Hispanic. Vui quá thể và oách quá thể. Cô phóng viên dễ thương đứng “biểu diễn” rất chuyên nghiệp, nhưng nhát lại bị quá ồn ào và nói vấp cho dù đang quay live. Anh quay phim và cô phóng viên sau quá tam ba bận bị nói vài câu khá nặng nề vì hôm nay không được như ý. Cô ấy cúi đầu xin lỗi và hứa sẽ làm lại thật tốt. rất kiên nhẫn và cam chịu.
Bà news director đã kết thúc buổi quay hình bằng lời nói ghé vào tai tôi: “Tôi đã từng là cô ấy, xấu hổ là kiên nhẫn, nhưng đáng lắm!”
Câu nói của bà làm tôi nhớ tới năm tôi học đại học năm thứ hai, được may mắn gặp gỡ và nói chuyện với một phóng viên Reuters kỳ cựu và cực kỳ tài năng. Chỉ sau một buổi nói chuyện mà tôi choáng ngợp bởi kiến thức và sự nhận thức thâm thúy của nhân vật này.
Ông ta kể rằng, ông ta đã từng bị vùi dập thảm hại ở một tòa báo, sau đấy bị ganh tị và phá phách vì đối thủ kèn cựa. Có lúc thất vọng chán đời đi phục vụ trong quán ăn ở một khu phố toàn dân gangster và nghèo khổ.
Chủ quán có lúc chửi bới không ra gì chỉ vì một việc rất nhỏ là đưa nhầm thực đơn sang một bàn mà đã gọi rồi hay có lúc rán khoai tây hơi bị cháy. Nhưng chính mỗi lời chửi bới ấy lại là một bài học rèn luyện sự kiên nhẫn và bản lĩnh. Và khi đã cảm thấy phải “quay trở lại”, ông đã trụ lại trên cái “chiến trường” ấy và cực kỳ thành công.
Ông nói, ông đã thể hiện hết được cho các đối thủ cũ của mình rằng, bản chất của ông thì không ai có thể vùi dập được, và rằng mấy lời chửi bới của họ, và cả ông chủ quán ăn, đã giúp ông bỏ qua được sự tự ti và “chai mặt” ngẩng đầu bước tiếp.
Hôm nay bà director cũng nói với tôi những lời nói tương tự: “Một ngày nào đấy ta sẽ bị ai đó làm tổn thương bằng cách khiến ta trở thành kẻ ngu ngốc, nhưng một ngày nào đó cũng nhờ những người đó mà chúng ta trưởng thành, không có tủi nhục đau đớn thì không bao giờ có thành công”.
Lúc đó tôi chưa thực sự đi làm, chưa va chạm cuộc sống nhiều, mới bị mẹ mắng đã cảm thấy bị xúc phạm tỏ vẻ rất đau lòng. Tôi hiểu mà chưa ngấm hết những gì họ nói, nhưng không ngờ chúng lại hữu hiệu giúp tôi trong những ngày tháng sau này, khi tôi hiểu thế nào là c est la vie.
Người ta chửi tôi vài câu nhưng nếu là do tôi sai tôi tự nguyện cúi đầu nhận lỗi. Người ta chửi tôi khi họ sai thì tôi sẽ chứng minh cho họ thấy họ sai thay vì điên cuồng thất vọng hay đau lòng. Và tôi đủ hiểu, kẻ sỉ nhục và làm cho tâm hồn mình đau đớn nhất chính là bản thân, chứ không phải là người khác.
Tôi chia tay bà đạo diễn để về nhà, vì bà còn phải ở lại làm việc. Tôi đã có một ngày thứ bảy rất bổ ích, tinh thẩn đã bớt căng thẳng đi rất nhiều, hứng khởi là khác, có lúc còn quên mất câu chuyện về Lavender vừa mới hôm qua.
Nhấc máy cho Ryan, tôi thì thào: “Hey, hôm nay em vừa làm một việc cực kỳ thú vị. Em đã sẵn sàng để đi picnic với anh ngày mai rồi, em nhớ anh làm sao?”.
Phần 29
Lúc này thì khuôn mặt của tất cả mọi người đã được nhìn rõ, Jess cũng nhìn tôi rõ hơn và cậu ta cũng hay nhìn tôi hơn, không lạnh lùng như lúc ở trên xe ô tô.
Tám rưỡi sáng Ryan sẽ đánh xe sang đón tôi. Anh nói đi hơi sớm một chút vì sẽ lại phải quay lại Queens đón mấy anh chàng cùng ban nhạc nữa. Hôm nay, tôi sẽ được gặp cả em trai của anh nữa, cậu ấy mới đi học trên upstate về đây chơi. Chúng tôi sẽ sang Long Island, đi chắc chừng khoảng hơn một tiếng.
Ngày thứ bảy nhiều thú vị và kế hoạch của Ryan làm tôi phấn khởi. Ngồi xem phim hài cười như nông dân được mùa, mặc dù cái episode đó tôi xem đi xem lại phát chán cả đi rồi. Người vui thì cái gì mà chả vui. Không hiểu em trai của Ryan trông như thế nào nhỉ?
Tôi dậy rất sớm và trang điểm rất xinh. Hôm nay lần đầu tiên kể từ khi sang bên đây tôi được đi picnic đâu đó xa xa, và lại được đi với Ryan nữa chứ. Lúc tôi dậy trời còn xám xịt, hơi chạnh lòng đôi chút, cứ cầu mong thế nào cũng được, nhưng đừng mưa, vì mưa thì còn đi picnic gì nữa chứ.
Ryan chờ tôi ở gần nhà, vừa tiến gần lại xe mà tim tôi đập thình thịch, một vì nhớ anh, hai là vì… tò mò. Em trai của anh đang ở trong đó, tôi không hiểu một chàng trai Nhật Bản – Philippines – Brazil – Cuba nữa thì sẽ trông thế nào nhỉ? Liệu có là một chàng Ryan thứ hai hay không?
Ryan mở cửa dón tôi, anh đi xe to. Chưa kịp lên xe tôi đã ngó nghiêng xem bên trong xe có ai ngồi không. Ryan cười và chỉ: “Jess ngồi trong kia kìa, đấy là em trai anh”.
Ngồi hàng ghế dưới, tôi tối, bóng dáng chàng trai đội một chiếc mũ lưỡi trai sùm sụp, nhe răng trắng tinh ra mỉm cười với tôi. Tôi không nhìn rõ lắm vì ngoài trời đang tối tăm, anh chàng lại còn đội sùm sụp cái mũ nữa. Tôi cũng cười lại. Tôi nhìn thấy mờ mờ, anh chàng này mang đậm nét châu Á hơn Ryan thì phải, có nét gì đó chất Nhật hơn. Tối quá, tôi nhìn không rõ, nhưng có vẻ khá đẹp trai, thôi đợi trời sáng lên thì ngắm vậy, có cả ngày để ngắm cơ mà. Chả lẽ cứ ngồi hàng ghế trên cùng Ryan nhưng mắt hau háu quay lại nhìn? Thế là không được.
“Đây là Kin, em nghe kể về cô ấy rồi đúng không Jess?”.
“Nhiều rồi, thưa cô, rất vui được làm quen”.
“Cũng rất vui được làm quen với cậu”.
Chàng trai này có vẻ rất hay cười, hàm răng trắng bóng lấp lánh rất ấn tượng (có lẽ lúc đó trời cũng tối quá nên tôi nhớ đặc điểm này nhất).
Ryan nói rằng chúng tôi sẽ qua bên Queens đón hai chàng trong ban nhạc và girlfriend của họ. Hôm nay tất cả sẽ sang Long Island nghỉ chơi ở một nhà người họ hàng của Hugo, họ có party truyền thống gì ở đó ngày hôm nay. Làm tôi cứ tưởng đi picnic. Dù sao cũng lạnh, picnic cũng chưa chắc sức tôi chịu được.
Quả là trời có sáng dần khi sang đến Queens. Từ xa ở góc phố đã thấy mấy anh chàng đứng nhảy nhót rất vui hai cô người yêu đứng vỗ tay cổ vũ. Có lẽ họ đang tập nhảy cho buổi party hôm nay.
Xe dừng một phát là tôi ngoái đầu lại ngay để có cớ. ngắm Jess. Anh chàng đang mải nhìn ra ngoài để vẫy chào hai người bạn. Hugo mở cửa và với tay bắt tay với Jess như những người bạn lâu ngày không gặp: “Này đẹp trai, dạo này thế nào?”
Ôi bây giờ mới nhìn ra được chàng Jess khi cánh cửa mở. Jess có một vẻ gì đó bụi bặm khác với Ryan, khuôn mặt mang nhiều nét Á Đông hơn, có một mái tóc mai dài y hệt Ryan nhưng tóc lại cắt gần trụi thì phải, đôi mắt màu nâu đen rất sâu và một nụ cười rạng rỡ. Một vẻ nam tính và cuốn hút kỳ lạ.
Trong phút giây ấy, đầu tôi thoáng qua một ý nghĩ hơi “tội lỗi”: Không chừng gặp Jess trước, tôi cũng bị cuốn hút như Ryan vậy ấy. Vẻ đẹp của Jess khiến cho tôi thấy rất phấn chấn, cái cảm giác đúng như ngày đầu tôi nhìn thấy Ryan. Hai anh em họ vừa giống mà lại vừa khác nhau. Tôi thấy vui vì Ryan có một người em trai như thế.
Mấy cô gái Spanish nói như súng liên thanh và hát hò liên tục trên đường đi. Thỉnh thoảng tôi liếc anh chàng Jess qua kính, thấy vẫn đeo mũ sùm sụp dù chả mưa chả nắng. Có vẻ ít nói nhưng được cái rất hay cười. Hai anh em họ có nụ cười rất giống nhau, cực kỳ cuốn hút.
Mấy cô gái hỏi tôi dạo này thế nào, làm gì, thậm chí còn hỏi tôi và Ryan đã kiss nhau chưa, và hỏi cả Garbriel đâu nữa. Bất ngờ tôi nghe thấy Jess hỏi: “À đúng rồi, cô ấy đâu rồi? Dạo này cô ấy thế nào hả Ryan? Lâu rồi không gặp”.
Tôi hơi khó chịu vì câu hỏi này. Chẳng lẽ Jess không biết Garbriel rất thích Ryan và hiện giờ tôi đang là bạn gái của anh ấy hay sao? Và cũng có vẻ gì đó chứng tỏ Garbriel có mối quan hệ thân thiết với anh em họ. Ryan cũng mỉm cười xua qua, Jess liếc nhìn sang tôi, có thể anh ta hiểu ý nên không nói nữa.
Tự nhiên thấy hơi gợn mất cảm tình, thế có hàm ý rằng Jess cũng có cảm tình tốt với Garbriel. Thực sự Garbriel là người thế nào nhỉ? Cả đoạn đường tôi và Jess không nói chuyện trực tiếp câu nào với nhau. Chẳng hiểu sao anh chàng này kiệm lời thế, tôi cũng chẳng nói, nhưng trong đầu thì nghĩ nhiều ra phết đấy.
Xe qua một dãy nhà gỗ rất đẹp, có rất nhiều cây sồi, nhìn rất hay,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




