|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
yêu nhau, yêu như điên. KHÔNG CÓ GÌ KHÔNG CÓ GÌ trên thế gian này mà bà ta có thể làm được để ngăn tớ lại, bà ấy không thể nào quản lý tớ được, tớ đang tự giết tớ vì bà ấy!”
“Cậu tự giết mình? Gì cơ”.
“Ừ tớ đang tự giết tớ”.
Mắt của Lavender ngầu đỏ tôi thấy rùng hết cả mình, nổi gai ốc lấm chấm. Tôi thấy sự hoang dại trong từng lời nói của Lavender, một cô gái không dịu dàng và mỏng manh yếu ớt như tôi vẫn đinh ninh. Một người dám sống và dám yêu. Bà Mei là một người mạnh mẽ, tôi thấy rõ ràng như vậy, nhưng bà ấy đã sai lầm vì đứa con gái của bà cũng được thừa hưởng cái gien đó, và họ đang chống đối nhau bằng sự mạnh mẽ điên cuồng của mình. Thực sự, lúc đó tôi mới hiểu cái câu mà tôi vẫn hay nghe trong phim Hong Hong: “Hỏi thế gian tình là gì? Mà con người phải sống chết có nhau”.
Lúc đấy thì tôi thấy câu này chả sến chút nào. Tôi chưa đủ kinh nghiệm để trải nghiệm như thế. Tôi mới nghĩ việc mình không quản khó khăn lạnh lẽo để tìm được ra Ryan đã là một kỳ tích, nhưng cô gái trước mặt tôi, một cô gái vô cùng xinh đẹp, lại có thể biết yêu thương chung thủy và đấu tranh hết mình như thế. Tôi thực sự khâm phục.
Josh là một chàng trai như thế nào mà khiến Lavender có thể chết vì anh ta như vậy nhỉ? Tôi cũng không hiểu, vì sao Lavender lại “tự giết mình”?
Đúng là một cô gái mạnh mẽ, cô nói như trút hết ruột gan như vậy mà không nhỏ một giọt nước mắt. Tôi chỉ nghĩ tới lúc tôi về Việt Nam và sẽ phải chia tay Ryan, cho dù không ai ngăn cấm, có lẽ tôi cũng phải mất cả một tuần cho nước mắt. Tại sao Lavender lại thích
tôi như thế? Tại sao cô ấy lại muốn tâm sự với tôi?
“Bởi vì tớ nhìn thấy cậu hoang dại, cậu sẽ hiểu những gì tớ nói với cậu, tớ biết, tớ biết cậu mà Kín, tớ biết”. Tôi xúc động vì những gì Lavender đang nói. Billy và Lavender đều yêu quý tôi và có điểm chung khi nhìn về con người tôi. Vậy nên, tôi hiểu Billy
đang ngấm ngầm giúp đỡ cô, trong đó việc đưa tôi đến với Lavender cũng là một cách.
Tôi hiểu ý “hoang dại” của Lavender. Cô ấy nghĩ rằng tôi hiểu và cũng hoang dại như cô ấy. Và đúng thế, tôi cũng là một người rất hoang dại, nhưng theo một cái cách của riêng mình.
“Muộn quá rồi, tớ không nghĩ bây giờ cậu về nhà mà lại không gặp rắc rối”.
“Cho tớ ngủ với cậu được không?”
Tôi thấy thật khó xử. Nhà tôi không thể nào đưa người nước ngoài về, hơn nữa, lại rất chật, sẽ không có chỗ cho cô ấy ngủ. Mà từ chối thì ngại ngần làm sao. Mà nếu cô ấy ở lại, bà Mei sẽ biết thì…
“Cậu không có chỗ nào để đi à?”.
“Không, tớ không về nhà được”.
“Thế Josh đâu?”.
“Anh ấy ra ngoài thành phố có việc rồi”.
“Chỉ là, căn hộ của nhà tớ bé lắm, và bởi vì mẹ tớ khó tính lắm nên không được phép đưa người nước ngoài về nhà nghỉ”.
Tôi đành phải thú nhận.
“Oh, OK, thế xem nào! Tới nhà của Billy đi”.
“Xa lắm”.
“Thế nhà chị gái của cậu thì sao?”.
“F* her!”
Không nói thêm câu nữa, tôi quay máy gọi điện cho Billy, bây giờ chỉ có Billy có thể giúp được Lavender. Tôi nói với Lavender đi dạo bờ sông nếu cô đi được trong lúc Billy tới đón, cửa hàng pizza cũng sắp đóng cửa. Tôi muốn dẫn Lavender đi dạo ra tới bến và đưa cô sang Manhattan, Billy sẽ đón ở bên đó.
Lavender đồng ý. Lúc này trông cô lại trở nên yếu đuối vì đã chịu nghe lời tôi. Hôm nay cô đã trút rất nhiều.
Tôi hy vọng như thế sẽ làm cho cô thêm phần nhẹ nhõm, cho dù tôi thấy cô đang có một cuộc sống nhiều bất ổn, và ngày mai thì cô sẽ thế nào nhỉ?
“Cậu cũng thấy tớ hoang dại chứ, đúng không?” Lavender hỏi.
“Tất nhiên, hơn cả tưởng tượng của tớ”.
“Cậu có muốn tớ cho cậu thấy tớ hoang dã thế nào không?”
“Tớ đã thấy rồi”.
Lavender cười ầm lên. Thế rồi, cô nhảy lên bờ lan can của dòng sông và trườn hẳn ra ngoài.
“Dừng lại đi Lave, cảnh sát tới bây giờ, đừng có hoang dại kiểu thế”.
Tôi rất hốt hoảng chạy theo và tìm cách ngăn lại.
Chẳng ăn thua, cô ấy đã trong tình trạng chuẩn bị nhảy xuống nước, và nếu nhảy thì chỉ trong ba phút không có người cứu thì cô ấy sẽ chắc chắn chỉ có chết thôi, vì nước sông rất sâu và rất lạnh
Phần 28
Nhấc máy cho Ryan, tôi thì thào: “Hey, hôm nay em vừa làm một việc cực kỳ thú vị. Em đã sẵn sàng để đi picnic với anh ngày mai rồi, em nhớ anh làm sao?”.
“Xuống đây nào Kin”, Lavender vừa thò chân xuống nước vừa vẫy gọi tôi, tay bám vào thành lan can theo kiểu như nửa buông lơi. Lúc này trông cô đúng là điên chứ chẳng phải là hoang dại. Tôi chạy tới và nói rằng, hoang dại thế cũng là hay, nhưng hoang dại tới mức dại dột như thế này thì chẳng có gì thú vị cả. “Tớ chẳng thích hoang dại cái kiểu này đâu”. Mặt Lavender ửng đỏ không biết do lạnh hay bám quá lâu khiến cô mỏi, hay là cô ngạc nhiên trước sự thất vọng của tôi.
“Này Lavender, quay lại đây, tớ sẽ bảo cậu cách xả stress của mình”.
“Tớ đã định tự giết mình rồi cậu biết không, nhưng tớ đã không làm được. Bây giờ tớ chỉ muốn nhảy thôi nhưng tớ cũng không nhảy được”.
Tôi vươn người ra và với tay bảo rằng lên đây, tôi sẽ cố kéo lên.
“Mọi thứ sẽ ổn thôi, cuộc sống là thế mà. Cậu trẻ quá để mà hoang dại cái kiểu này”.
Cuối cùng cũng có một người phụ nữ đi về phía chúng tôi, bà ta hốt hoảng khi thấy cảnh tượng như vậy: “Ôi Chúa ơi, lên đây mau mấy cô gái này, các cô đang làm gì thế?” Người phụ nữ kêu lên thất thanh. Lavender toét miệng cười như trêu ngươi. Tôi quay lại trấn tĩnh bà ta: “Cô ấy lên bây giờ mà, đừng lo! Bà ta lao ra lan can chìa tay và gọi Lave trở lên.
Cô gái cuối cùng cũng chịu lên, nhưng cô nắm tay tôi lên chứ không nắm tay của người phụ nữ kia. Bà ấy đứng mắng chúng tôi: “Làm gì mà các cô còn ở đây vào giờ này? Về nhà đi các cô gái, đây không phải là mấy trò cho các cô vui chơi đâu!” Lavender cáu lên: “OK rồi, nhưng cảm ơn bà”.
Người phụ nữ tối sầm mặt, lắc đầu rồi bỏ đi, chắc hẳn bà ta đang nghĩ tới hai cô gái Trung Quốc bị điên ở đâu lạc về thích nghịch ngợm. Tôi quay ra nói với Lavender: “Hét đi, tớ đã làm thế để xả stress đấy”. “Hét á, giống như thế này á? “
Vừa nói dứt lời Lavender hét lên rất to và mạnh khiến người phụ nữ lại giật mình ngoái đầu lại nhìn xem có phải lại ai đó bị làm sao hay không? Tôi thoáng sững sờ vì cái cách Lavender hét lên, giống y như tôi vậy.
Tôi nắm chặt tay Lavender và kéo đi khẩn trương trước khi cô ấy sẽ nghĩ ra trò gì “hoang dại” hơn thế. Tôi hỏi Lavender rằng cô ấy thấy thế nào sau khi đã hét xong? Cô ấy bảo “hoang dã hơn bao giờ hết”. Tôi kể rằng tôi có một ông già rất đáng yêu, ông ấy là người tôi chia sẻ nỗi buồn và mềm vui, có thể khi nào tôi sẽ giới thiệu Lavender cho ông ấy.
Nhưng Lavender hờ hững và có vẻ không quan tâm tới ông già của tôi. Cô ấy còn dường như hơi ghen tị vì tôi có người để chia sẻ niềm vui nỗi buồn.
Bến lúc này đã rất vắng vẻ, tôi đưa Lavender sang bến đầu tiên ở Manhattan. Dặn cô đừng nói chúng tôi đã ở trên đảo với Billy. Lavender rất hay bị đàn ông ở trên bến nhìn chằm chằm, cô phì cười đầy mỉa mai và nói: “Một lũ đàn ông đĩ thõa”.
Đợi khoảng 10 phút thì Billy tới đón. Anh hỏi chúng tôi đi đâu và chúng tôi chỉ nói rằng ngồi ăn pizza ở một quán ở bên Queens.
“Mei gọi cho anh, phone của em sao vậy?”
“À chỉ là hết pin mà”.
Lavender nói tỉnh bơ dù tôi biết thừa cô tắt máy. Billy và Lavender tỏ ra rất lo lắng nếu tôi phải về một mình. Tôi nói rằng không sao, tôi vẫn về khuya như vậy. Billy đưa tôi xuống tận bến tàu, nhìn tôi lên tàu rồi mới quay trở lại.
Chia tay Lavender và lang thang một mình trở về nhà, tôi vẫn có một cái cảm giác gì đó rùng mình, như thể vừa xem xong một bộ phim, hay đọc xong một cuốn truyện ấn tượng tới mức bị ám ảnh. Giá mà lúc này tôi gọi điện tâm sự được với Ryan, nhưng đã muộn quá, anh cần phải ngủ.
Lên đảo một lúc thì tôi nhận được một voice message của Ronie. Anh ta bảo rằng vừa gọi điện cho tôi mãi mà không được (là vì tôi ở dưới tàu điện ngầm không có sóng). Anh ta rất muốn nói chuyện lại với tôi và hy vọng có thể gặp tôi vào buổi trưa ngày hôm sau. Thế là trong cái cảm giác muốn được nói chuyện với ai đó, tôi nhấc máy gọi điện cho Ronie.
Ronie nói chuyện với tôi rất tình cảm. Thật là một cảm giác tội lỗi, nhưng lúc đó tôi lại thấy những lời nói ấy rất ấm áp, giọng tôi cũng nhẹ nhàng và dễ chịu hơn rất nhiều khi nói chuyện với anh ta. Tôi hỏi mối quan hệ của anh ta và Helen đến đâu, anh ta nói rằng khi chúng tôi nói chuyện với nhau thì đừng nhắc đến Helen. “Đàn ông thật là buồn cười, và tôi không đi ăn trưa với anh đâu”, tôi thốt lên như vậy trước khi tạm biệt Ronie và bước chân vào nhà.
11 rưỡi đêm, quá mệt và tôi lăn ra ngủ, quả thật dạo này có quá nhiều suy nghĩ.
Sáng thứ bảy, 8 giờ Billy đã nói với tôi hôm nay anh đóng tiệm và tôi có thể ở nhà. Tôi hỏi Lavender ra sao rồi? Anh nói rằng cô ấy ổn thôi. Hôm nay Billy có vấn đề gì đó cần giải quyết. Được hôm thứ bảy đông khách mà lại nghỉ, đúng là có… vấn đề.
Tôi chạy xuống dưới nhà tìm ông già, chả hiểu sao tôi muốn kể ngay cho ông ấy nghe câu chuyện về Lavender và muốn biết ý kiến của ông ấy ra sao.
Tôi bắt gặp người phụ nữ là news director của ông dạo nọ đang nói chuyện rất vui vẻ. Nhìn thấy tôi, họ đều cười
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




