|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
không làm người mẫu gì cả. – Tôi đưa hai tay làm chữ “X” trước ngực phản đối. _Em đi nói ba đấy, anh không biết gì hết. – Anh thờ ơ trả lời. _Ơ, chẳng phải là anh xin ba sao ? _Anh xin, nhưng cho hay không là quyền của ba ấy. Xí, kiếm đủ thứ lý do để nói. Rõ là không muốn tôi phản đối đây mà, chứ cái chức “tổng giám đốc” gì đó của anh là để trưng hay sao mà không làm được gì. Biết số phận không thay đổi được trước cái “lưỡi không xương” của anh nên tôi đành khuất phục. Làm người nổi tiếng cũng vui đấy chứ. Chắc mọi người đang thắc mắc vì sao khi đại tiểu thư Hoàng Thiên Thanh của một tập đoàn lớn như tôi mà thế giới lại không biết đến, đơn giản vì thân phận đại tiểu thư của tôi được mọi người trong gia đình giấu rất kỹ tránh những rắc rối từ phóng viên. Bạn cũng biết họ mà…họ là những con người nhiều chuyện, theo tôi thì thế đấy, luôn tìm mọi cách để xâm phạm đời tư của những người nổi tiếng vì miếng ăn nhưng tôi là chúa ghét bị xâm phạm như thế, nên thân phận đại tiểu thư của tôi được giấu từ khi tôi tròn 10 tuổi và…mọi người chỉ biết là gia tộc họ Hoàng có một cô con gái xinh đẹp đang du học ở Anh thôi. Giấu bí mật được 18 năm cũng là một điều rất khó đấy, lúc nào tôi cũng bị mọi người hoài nghi này nọ…rắc rối chết đi được, nhưng rồi mọi chuyện cũng được ba mẹ tôi giải quyết ổn thỏa. Ôi tôi yêu họ quá điiiiii. _Em…ghét anh. – Tôi làm cái mặt bí xị, nói rồi tôi ngã lưng xuống giường và tiếp tục công việc ngủ mà lúc nãy tôi bị “ai đó” làm gián đoạn. _Ghét anh cũng vô ích thôi, em đi ghét ba đấy. Ánh đèn phòng vụt tắt, phút chốc chỉ còn lại một mảng màu đen tĩnh lặng. Đang nằm mơ mang trong cơn mơ, tôi cảm thấy có gì đó khác lạ, rất ấm, rất…tuyệt. Tôi thích cảm giác đó. Và nhờ cái cảm giác ấm áp đó mà tôi được ngủ một giấc ngon lành tới sáng. *** Ánh sáng của buổi sớm từ bên ngoài rọi vào phòng khiến cho căn phòng sáng bừng lên. Khó chịu với ánh sáng đó, tôi lười mở mắt ra. Chớp chớp vài cái để thích nghi với cái ánh sáng đáng ghét đó. Tôi quay sang nhìn anh, đôi mắt vẫn nhắm nghiền lại như đang ngủ. Tôi muốn ngồi bật dậy nhưng cảm thấy có gì đó nặng nặng đang đè lên bụng tôi, tôi nhìn xuống thì bắt gặp cánh tay đáng ghét của “ai kia” đang ôm tôi. Chợt, tôi nhớ đến cái cảm giác lạ của ngày hôm qua, thì ra…cảm giác lạ đó là từ đây. Tôi mĩm cười nhẹ nhìn anh, gương mặt góc cạnh cùng với nước da trắng hưởng từ mẹ, đôi môi đỏ mọng như tô son nhìn anh như một thiên thần, đáng yêu lắm kìa, nhìn là chỉ muốn hôn anh một cái thôi…hihi. Tôi nhướng người ghé sát vào tai anh, khẽ thì thầm “Tặng anh một nụ hôn chào buổi sáng nè chồng yêu” nói xong tôi đặt lên bên má anh một nụ hôn nhẹ chào buổi sáng. Anh đang ngủ chắc không biết tôi làm gì đâu ha. Tôi gỡ tay anh ra và ngồi bật dậy, chuẩn bị đi học thôi. Tôi toan đứng dậy thì…bị anh mạnh bạo kéo ngã trở xuống. Bất ngờ bị anh kéo xuống như thế thì tôi không thể nào tránh khỏi giật mình. Định mắng anh một trận nhưng khi nhìn thấy gương mặt tươi rói của anh nên tôi đành thôi bỏ qua. _Anh làm gì vậy ? _Em dám hôn lén anh, bắt đền đấy. Vừa nghe hết câu, tôi liền mở to mắt ra nhìn anh…chẳng phải lúc nãy anh ngủ sao ? Không lẽ…anh giả bộ ? Oái, ngượng chết đi được. Đôi gò má của tôi dần ửng hồng lên vì ngượng làm cho anh phải bật cười. _Anh…anh…có thôi đi không ? – Tôi nhìn thấy anh cười mà bực hết cả mình. _Rồi, không cười em nữa. – Quả thật là anh ngừng cười hẳn. Anh cũng biết nghe lời đấy chứ. _Trả lại em này. Chưa kịp hiểu câu nói đó ra sao thì anh đã đặt lên môi tôi một nụ hôn, làm tôi đứng hình khoảng mấy giây. Sau khi hoàn hồn, tôi quắc mắt nhìn xung quanh thì đã không thấy anh đâu nữa, chỉ thấy cánh cửa phòng tắm vừa đóng lại thôi. Anh chạy vào đó nhanh dữ. _Em mau chuẩn bị đi vợ, trễ học thì đừng có trách ai nha. – Bên trong anh nói vọng ra. Xí, đã giành phòng tắm của người ta mà còn nói. Tôi hậm hực lấy bộ đồng phục sang phòng bên cạnh để tắm, vì đây là biệt thự nên còn rất nhiều phòng trống giành cho những vị khách qua đêm. *** Tắm xong, tôi mặc đồng phục vào và bước ra khỏi phòng. Tôi nhìn quanh căn phòng này, cũng đẹp đấy chứ, cả căn phòng chỉ độc hai màu hồng, trắng dịu dàng. Cả những vật dụng cũng vậy, cái nào cái náy cũng chỉ có màu hồng hoặc màu trắng, nhìn giống như là lâu đài của một công chúa vậy. Tôi có cảm giác như…đây là căn phòng được thiết kế riêng cho một người con gái nào đó vậy và không ai được bước vào khi chưa được sự cho phép của chủ nhân căn phòng. Ánh mắt của tôi dừng lại ngay chiếc tủ nhỏ được đặt kế bên cái giường rộng lớn màu hồng trắng, trên chiếc tủ có một cái khung hình gỗ được đặt úp xuống. Thấy lạ và cái bản tính tò mò của tôi trỗi dậy nên tôi bước lại gần. Tôi đưa tay sờ lên khung hình, một cảm giác bất an len lỏi trong tim, tôi cầm khung hình lên. _Thanh! – Nghe anh gọi, tôi vội quay sang nhìn và bắt gặp gương mặt hốt hoảng của anh đang nhìn tôi. Nhanh như cắt, anh chạy lại giựt cái khung hình trên tay tôi, từ gương mặt hốt hoảng chuyển sang giận dữ. Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì tôi đã nghe anh lớn tiếng với tôi: _Ai cho em vào đây hã ? _Em…em…- Tôi hoảng sợ trước thái độ giận dữ của anh, đây là lần đầu tiên tôi thấy anh giận đến thế. _Mau ra khỏi đây. – Anh lạnh lùng nói, chẳng màng nhìn đến tôi lấy một lần. _Em…em…xin lỗi. – Tôi cảm thấy mình như vừa phạm một sai lầm nào đó rất lớn, và không thể tha thứ được. Sao anh lại giận dữ với tôi như thế chứ ? Tôi đã làm gì sai nào ? Tôi cảm thấy tim mình như bị ai đó bóp nghẹn lại khi nghe anh lớn tiếng với tôi. Khung hình đó, nó quan trọng với anh lắm à ? Tôi còn chưa kịp nhìn thấy gì nữa mà! Tôi bước ra khỏi phòng khi kịp nhận ra đôi mắt của mình đang ngấn đầy lệ. Đã hứa là sẽ không khóc vì anh rồi mà, sao nước mắt cứ vẫn mãi rơi vì những chuyện liên quan tới anh thế. Có phải tình yêu của tôi quá lớn, lớn đến nổi phá bỏ cái lời hứa đó…hay là do tôi quá đau chăng
Chap 24 :
Về phòng, tôi chuẩn bị đi học với tâm trạng không mấy vui vẻ. Tôi chậm rãi cầm từng món đồ bỏ vào tui xách, trong đầu nghĩ ngợi lung tung. Nghe thấy tiếng mở cửa, tôi quay sang nhìn thì thấy anh, tim khẽ nhói đau. Tôi nhanh chóng cầm túi xách lên vì đi ra khỏi phòng, bây giờ tốt nhất tôi và anh đừng gặp nhau, tôi sợ khi đối mặt với anh tôi không cầm được lòng mà khóc òa, tôi không muốn anh nhìn thấy cảnh tôi khóc.
Tôi lạnh lùng đi ngang qua anh. Chợt, anh giữ tay tôi lại.
_Anh…xin lỗi.
Câu nói của anh khiến cho đôi chân của tôi chùn bước. Tôi quay sang nhìn anh, bắt gặp ánh mắt đầy hối lỗi đang nhìn tôi. Tôi không nói gì, vô tâm tôi hất cánh tay của anh ra. Tôi không giận anh, tôi không ghét anh…chỉ qua là tôi không muốn gặp mặt anh ngay lúc này. Tôi sợ…khi đối mặt với anh tôi sẽ phải…khóc. Tốt nhất bây giờ tôi không nên gặp anh.
***
Tôi bước lại chỗ con Ánh Tuyết, nó đang ngồi trên xe, khoanh hai tay lại và mặt thì đỏ bừng lên, chắc nó đang giận. Tôi mĩm cười với nó, nhìn thấy tôi lập tức nó quát lên:
_HOÀNG THIÊN THANH, BÀ QUÁ ĐÁNG LẮM!
Quá đáng ? Tôi có làm gì quá đáng sao ? Nhưng mà việc gì chứ ?
_Bà nói gì vậy ? – Tôi nhăn mặt lại nhìn nó.
Nó đứng dậy, lục đục lấy trong túi xách ra một tờ báo, đưa cho tôi. Rồi nó nói tiếp với khí phách đầy giận dữ:
_Bà coi đi, thế này là thế nào ? Bà có coi con Ánh Tuyết này là bạn thân nữa không hả ?
_Tờ báo, coi cái gì ? – Tôi nhìn tờ báo không hiểu nó đang nói về chuyện gì nữa.
_Trời ơi! Bà coi đi, cả mình mà cũng không nhận ra nữa hả ? – Nó bực tức, lấy tay chỉ chỉ vào dàn người mẫu chụp đồ cưới rồi nó di chuyển ngón trỏ sang người mẫu ngồi ở giữa.
Lúc này tôi mới ta hỏa nhận ra. Tôi trố mắt nhìn vào tờ báo, những tấm hình hôm qua tôi chụp đều có hết ở đây. Nhanh vậy sao ? Tôi còn chưa kịp chuẩn bị tinh thần để trở thành người nổi tiếng nữa mà.
_Chưa hết đâu! Bà lật sang trang 27 đi. – Nó thờ ơ nói.
Gì chứ ? Còn chuyện gì nữa sao ? Tôi đưa tay lật sang trang 27 như lời nó.Ối mẹ ơi! Tôi xém té ngữa khi đọc dòng chữ tiêu đề, kế bên là hình chụp đồ cưới của tôi.
“GƯƠNG MẶT MỚI CỦA CÔNG TY KAYSION”
Tôi chỉ mới đồng ý hôm qua thôi, sao hôm nay được lên báo rồi ? Nhanh thật đấy. Tôi bắt đầu lẩm bẩm đọc bài báo.
“Được biết cô người mẫu mới vào của công ty thời trang Kaysion có tên là Ashley ngoài ra không còn thông tin nào nói về cô người mẫu mới này cả. Tuy mới vào công ty nhưng cô ta đã thực hiện rất tốt với những bức hình được đánh giá cao. Bên cạnh đó, cô người mẫu Ashley “bí ẩn” này còn có những cử chỉ thân mật với tổng giám đốc công ty thời trang Kaysion. Theo lời của một nhân viên công ty, cô người mẫu Ashley này được đích thân tổng giám đốc đưa vào công ty và tham gia buổi chụp hình mà không cần phải thực hiện những bước tuyển chọn cho đúng với luật lệ của công ty. Giữa họ thật ra có mối quan hệ thế nào ?”
_Bà rõ rồi chứ ? Hứ, có con bạn thân như bà cũng như không. Làm gì cũng không thèm nói một tiếng nữa chứ. – Nó ngồi trên xe trách tôi.
Tôi ngước mặt lên chỉ biết cười cầu hòa,
nhưng cái này đâu phải tôi muốn đâu…là do anh ta lôi kéo tôi mà. Mà nếu tôi được nổi tiếng thì thế nào quan hệ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




