|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
tìm Vinh. Ai ngờ anh ấy bỏ đi nhanh như vậy, em chẳng biết đang ở đâu nữa. Anh và em đều buồn, hay chúng ta đi uống rượu đi.
Vũ Hòang miễn cưỡng đứng lên. Anh ta còn biết làm gì hơn là đi uống rượu giải sầu. Cứ tưởng “đá” Thanh Hương, anh ta câu được con cá lớn, nhưng xem ra cá nhỏ cá lớn dều vượt khỏi tầm tay anh ta cả. Không có cá lớn bé, đi tạm vớl cô nàng này còn hơn là “sô-lô” một mình.
– Uống rượu đi Cúc.
Thu Cúc cười giễu cợt:
– Chúng ta thành công hay thất bại đây?
– Anh không tin là anh thất bại.
– Em cũng vậy, có một ngày Vinh sẽ tìm em.
– Hãy hy vọng ngày đó đến.
Hai ly rượu cụng vào nhau, cùng nâng ly uống cạn.
– Rót rượu nữa đi anh Hoàng!
– Ừ, uống không say không về.
Gần nửa đêm, Thu Cúc với Vũ Hoàng mới dìu nhau ra khỏi quán lượu, chân băng xiên băng nai, người ngã tới ngã lui.
– Say quá, kiếm chỗ nào nghỉ đi anh Hoàng.
– Ừ, bên kia có khách sạn kìa.
Cả hai vào khách sạn. Cửa vừa mở, Thu Cúc đi nhanh vào ngã lăn người trên nệm, miệng lè nhè:
– Vinh ơi … anh đang ở đâu?
Vũ Hoàng té nhào trên người Thu Cúc, anh ta ôm luôn Thu Cúc:
– Đừng xa anh nghen Ngọc.
Trong men rượu, hai cơ thể rừng rực lửa đi tìm nhau …
Vinh dồn hết quần áo vào valy xong đóng, nấp valy lại, bà Thành lo lắng:
– Con định đi đâu Vinh?
– Con muốn đi xa một thời gian mẹ ạ. Bây giờ ở thành phố này, ai cũng nhìn con với cái nhìn ghê sợ, vì muốn hưởng tài sản của Uyển Ngọc mà con toan tính sát hại cô ấy. Sự hiểu lầm ghê gớm này đối với con như một nỗi nhục không bao giờ gột rửa được. Mẹ có tin con là con người xấu xa như vậy không?
Bà Thành ngậm ngùi:
– Dĩ nhlên là mẹ không tin! Con là con của mẹ, mẹ sinh con ra nuôi con khôn lớn, sao mẹ không hiểu rõ tính tình của con.
Vinh cười đau đớn:
– Cám ơn mẹ đã cho con nhưng lời lẽ thật ấm áp, để tiếp sức cho con.
– Nhưng mẹ nghĩ con không nên đi, vì như vậy con mang tiếng oan suốt đời.
Phải tìm cách giải oan cho mình.
Cô Dâu Tỷ Phủ – Chương 15
– Có cách nào hả mẹ, khi mà chuyện xảy ra ở bãi biển, con cũng không hiểu tại sao Uyển Ngọc lại nghĩ con có lý do để sát hại cô ấy.
Bà Thành trầm ngâm:
– Việc Uyển Ngọc có một tài sản lớn như vậy, chỉ có Uyển Ngọc và ba con biết, đâu còn ai nữa, bởi vì chính ba,con cũng chưa bao giờ nói ra điều này.
Vinh kêu lên:
– Văn phòng luật sư, luật sư giám hộ tài sản của Uyển Ngọc, người được ủy thác trao số tiển đó cho Uyển Ngọc.
– Văn phòng luật sư đó của …
– Của đoàn luật sư. Vũ Hoàng có thể biết điều này.
– Cho nên lần Uyển Ngọc đi lạc, chính Vũ Hoàng đã tìm ra đưa về nhà.
Vinh hồi hộp:
– Mẹ có thể nào nguyên nhân lần con và Uyển Ngọc bị bắt cốc đòi tiền chuộc, không phải họ bắt con, mà người họ muốn bắt là Uyển Ngọc?
Bà Thành gật đầu:
– Có lý! Thật logic, bài bản.
– Sau đó dù Uyển Ngọc là vợ con, Vũ Hoàng vẫn kiên trì đeo đuổi và ly gián con bởi Uyển Ngọc.
– Và con đã ly hôn với tội danh giết vợ, mưu toan giết vợ.
Hai mẹ con cùng suy luận và cùng toát mồ hôi nhìn nhau, cùng căng thẳng:
– Như vậy mục tiêu còn lại là tranh thủ tình cảm để Uyển Ngọc mềm lòng, và nếu mềm lòng cô ấy sẽ có thể chịu kết hôn lấy Vũ Hoàng.
– Mẹ ơi! Như vậy nguy cho Uyển Ngọc.
– Cho nên con không được bỏ thành phố, Uyển Ngọc cần con bảo vệ.
Vinh lắc đầu héo hắt:
– Uyển Ngọc đâu có cần con.
Không khéo, cổ lại nghĩ con vì tiền của cổ.
Nhưng thật lòng con yêu Uyển Ngọc, mẹ ạ.
– Mẹ biết. Con cũng muốn giải oan cho mình mà, đúng không?
Vinh buông valy ý nghĩ xa thành phố tan trong đầu anh. Anh cần ở lại, vì anh và vì sự an nguy của Uyển Ngọc nữa.
Nhìn ra cửa, Vinh nhớ ngày đầu tiên khi Uyển Ngọc đến nhà anh, rụt rè nơi ngưỡng cửa, trông cô ngô ngố như thế nào ấy, cô làm xáo trộn cuộc sống của gia đình anh. Ai có ngờ con người mảnh mai là thế mà hạ được ba gã đàn ông, cõng được anh trên vai đào thoát. Anh yêu em vì những điều như thế, và cũng thật dau lòng khi anh trở thành là con người xấu xa ghê tởm trong tâm hồn em …
Đứng lên, Vinh cầm tấm ảnh cưới của anh và Uyển Ngọc, lòng ngậm ngùi.
Cô vợ khờ của ành thật ra em vừa ngốc vừa thông minh. Nhưng giá như em thông minh tí nữa để biết anh yêu em bằng tất cả trái tim anh. Mất em rồi, ngày tháng đối với anh bây giờ vô vị nhạt nhẽo. Không có em, thế gian như vô nghĩa.
Ngày có nắng đẹp, anh vẫn thấy giống như một mùa đông xám xịt.
Chương 8
Ngắm lại mình lần nữa, Vũ Hoàng mới ôm bó hoa hồng to, nhấn chuông cửa nhà Uyển Ngọc. Anh sẽ mở đầu “chiến địch” tấn công chinh phục cô như ngày nào anh đã chinh phục cô vậy.
Cánh cửa khua động và kéo ra. Vừa mở cánh cửa ra, Uyển Ngọc giật mình vì bó hoa hồng to, màu đỏ tươi thắm trước mặt cô, cùng với Vũ Hoàng cười thật tươi:
– Chúc em một buổi sáng tốt lành.
Uyển Ngọc nhăn mặt:
– Anh chờ em buổi sáng để tặng hoa hồng cho em sao?
– Đó là lòng thành của anh. Hoa hồng tượng trưng cho tình yêu của anh dành cho em, em nhận nhé.
Uyển Ngọc lắc đầu:
– Em nhận hoa của anh với tình cảm một người em gái thôi.
– Thì sao cũng được. Em chuẩn bị đến trường à? Vậy anh mời em ăn sáng nhé.
– Cũng được. À, anh thông báo với làng cô nhi Hòa Bình giùm em chưa?
– Chưa anh nghĩ đâu cần vội dữ vậy. Em nên thay đổi quyết định. Em có một mình, số tiền đó cần cho em. Em còn phải lập gia đình, em hãy còn quá trẻ, tương lai còn phía trước.
– Ừ, có lẽ em sẽ suy nghĩ lại.
Vũ Hoàng mừng rỡ:
– Như vậy mới là quyết, định thông minh.
– Chúng ta đi ăn sáng đi.
Uyển Ngọc bước theo Vũ Hoàng. Hôm nay cô không giữ vẻ xa cách với anh nữa. Vũ Hoàng mừng thầm. Bé ngốc ạ, em đâu phải cứng cõi gì mà không cần có một người đàn ông bên em, bảo vệ em và cho em sự yêu thương.
Nhưng xe chưa kịp chuyển bánh, hai ba người rồi bốn năm người ào ra vây kín xe Vũ Hoàng. Vũ Hoàng nhăn nhó:
– Gì đây các bạn?
– Luật sư Vũ Hoàng! Có phải anh và nhà nữ tỉ phú Uyển Ngọc sẽ kết hôn?
Cô Uyển Ngọc, nghe nói để tìm tình yêu chân thật cô sẽ hiến hết số tiền thừa kế năm triệu USD cho làng cô nhi Hòa Bình?
Trước những câu hỏi tới tấp, Uyển Ngọc cười duyên dáng:
– Vâng, tôi tặng hết năm triệu USD đó cho làng cô nhi Hòa Bình.
– Cô đúng là mạnh thường quân. Xin cho chúng tôi được chụp ảnh cô.
– Vâng.
Vũ Hoàng nghiến răng thầm nguyền rủa. Vậy mà lúc nãy Uyển Ngọc nói với anh, cô sẽ suy nghĩ lại. Hiến hết năm triệu USD, cô ta còn cái gì để anh đeo đuổi hay quỵ lụy để cô chịu làm vợ anh?
Uyển Ngọc tươi như hoa, cô ôm bó hồng to của Vũ Hoàng đứng cho cánh nhà báo chụp ảnh cô. Phải mười lăm phút sau, đám ký giả mới chịu tan ra. Vũ Hoàng hết còn hứng thú để mời Uyển Ngọc đi ăn. Tuy nhiên anh ta còn cố vớt vát:
– Sao lúc nãy em bảo sẽ suy nghĩ lại?
– Em đã quyết định thì không muốn thay đổi. Em đã báo với văn phòng luật sư của anh rồi mà.
– Em đã báo?
– Vâng. Chậm lắm là ngày mai số tiền đó không còn là của em.
– Em điên rồi! Không ai cho một số tiền kếch xù như thế.
– Thôi, em đói rồi, muốn đi ăn, không đưa em đi à?
– Anh vừa … nhớ có một cái hẹn, hay em đi ăn một mình đi nhé.
Nói như vậy xong, Vũ Hoàng hằn học quay xe lái, nổ máy phóng đi ngay, anh không cần giữ lịch sự với một kẻ điên và ngu ngốc nữa.
Uyển Ngọc mỉm cười nhìn theo, lòng cô nhẹ nhàng, cô không còn là nhà nữ tỉ phú trẻ nữa, mà cô sẽ là cô sống một cuộc đời bình thường, không ai nghĩ chuyện bắt cóc cô hay giết cô.
Đặt bó hoa hồng xuống bên vệ đường, Uyển Ngọc bước đi. Nắng đang lên, màu nắng nhẹ nhàng trong trẻo, phía trước dường như có Vinh đứng đợi. Tất cả chỉ còn là kỷ niệm, một kỷ niệm không dễ dàng quên.
Uyển Ngọc chạy bộ lúp xúp. Từ nay cô không phải sợ bị bắt cóc đòi tiền chuộc mà cô là con người bình thường. Một ngày mới đang lên, vầng hồng ló dạng phía trước, tiết trời dịu nhẹ.
Sau lưng Uyển Ngọc là con MiMi, nó chạy theo Uyển Ngọc, cái vòng lục lạc đeo cổ rủng lẻng tiếng leng keng nhỏ thành một âm thanh vui tai. Chợt nó hực sủa rồi quay ngược đầu lại không sủa nữa mà vẫy đuôi mừng rỡ.
– Gâu gâu …
Uyển Ngọc ngạc nhiên dừng lại, cô lên tiếng gọi con MiMi:
– MiMi! MiMi làm gì vậy hả.
Đằng kia, con MiMi chồm cả hai chân của nó lên người Vinh, nó lè lưỡi liếm lên mặt Vinh. Còn Vinh thì sung sướng ôm lấy nó mắng yêu.
– Gượm đã nào MiMi, mừng gì dữ vậy?
Uyển Ngọc ngây người ra nhìn. Không ngờ con MiMi của có mừng Vinh đến như vậy Vinh ôm nó lên tay, tiến đến trước mặt Uyển Ngọc:
– Chào em! Em cũng đì tập thể dục buổi sáng à.
– Anh trả con MiMi lại đây!
Uyển Ngọc ôm lại con MiMi, cô mắng nó:
– Mày hư lắm.
Vinh bỏ chạy vượt qua mặt Uyển Ngọc, như việc anh gặp cô hay phải nói với cô là tại con MiMi mừng anh. Uyển Ngọc đứng tần ngần nhìn theo, cô không nghĩ là sẽ gặp anh trong buổi sáng đi chạy bộ à, mà dường như đó là sở thích của anh mỗi buổi sáng kia mà.
Uyển Ngọc không biết mình có nên tiếp tục chạy. Còn đang phân vân, tiếng chân phía sau, Uyển Ngọc quay lại:
Thu Cúc.
Thu Cúc chạy vượt qua mặt Uyển Ngọc. Kịp nhận ra Uyển Ngọc, cô đừng lại:
–
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




