watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:14 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2318 Lượt

Cô cũng tập thể dục buổi sáng nữa à? Chắc là không có ý định nối lại với anh Vinh chứ? Cho cô biết …

Thu Cúc im bặt, chút xíu nữa là cô bảo Uyển Ngọc. Vinh sẽ không tha thứ cho Uyển Ngọc khi cô xúc phạm Vinh. Điên rồi hay sao mà vẽ đường cho hươu chạy?

Thu Cúc giậm chân đuổi theo Vinh, giọng nũng nịu:

– Anh Vinh đợi em với!

Uyển Ngọc chậm chạp đếm bước. Cô không côn muốn tập thể dục nữa, gặp lại Vinh chỉ khiến trái tim cô thêm đau đớn.

Thả con MiMi xuống, Uyển Ngọc chạy ngược lại.

– MiMi! Mình về nhà thôi!

Con _MiMi cụp đuôi chạy theo Uyển Ngọc. Chủ chạy phía trước, con chó nhỏ chạy theo phía sau. Về đến nhà mở cổng, Uyển Ngọc sụp xuống vuốt ve con MiMi. Chỉ có mày là không thay lòng mà thôi. Lời nối tình yêu nào sao vội bay theo gió.

Thu Cúc chạy theo Vinh, cô phụng phịu:

– Anh có nghe em gọi không mà cứ chạy vậy? Tập thể dục chạy bộ mà như chạy đua vậy.

Vinh cười gượng:

– Thì em cứ chạy, đuổi theo anh làm gì?

– Chạy song hành với anh mới vui.

Thu Cúc sà lại ôm cánh tayVinh:

– Anh mới gặp con nhỏ man man phải không? Đừng bao giờ anh tha thứ cho nó, em biết là anh bị oan mà.

– Cám ơn em nghĩ tốt cho anh, song anh nghĩ là anh cần giải nỗi oan.

– Anh giải nỗi oan bằng cách nào đây, khi mà nó cố tình nghĩ xấu cho anh?

– Anh cũng chưa biết, nhưng anh thấy cần làm sáng tỏ chuyện anh và Uyển Ngọc ở ngoài biển Vũng Tàu.

Thu Cúc cười giễu cợt:

– Trừ phi cô ta nói là cô ta muốn ly hôn với anh nên vu cáo anh, cô ta thích Vũ Hoàng mà.

– Nếu Vũ Hoàng là người tốt, anh mong Uyển Ngọc được hạnh phúc.

– Vũ Hoàng rất yêu và lo cho Uyển Ngọc.

Vinh lắc đầu:

– Anh không nghĩ đơn giản như vậy.

– Nhưng bây giờ anh ta còn yêu Uyển Ngọc mới là sự thật, vì Uyển Ngọc đã hiến hết số tiền mình có cho làng Hòa Bình.

– Cô ta đúng là điên.

– Đôi khi anh nghĩ hành động của Uyển Ngọc là đúng, vì tiền đã không mang lại hạnh phúc cho cô ấy.

– Xem vẻ anh còn yêu nó?
Cô Dâu Tỷ Phủ – Chương 16
Thu Cúc nói bằng giọng tức tối. Rõ ràng là vì Uyển Ngọc, anh lai bị tai tiếng như thế, vậy mà anh vẫn cầu mong điều tốt đẹp cho Uyển Ngọc. Vinh lại không chối, anh gật đầu:

– Anh vẫn yêu Uyển Ngọc.

– Yêu một người gây tổn thương nghiêm trọng cho mình? Anh có biết lần bị bắt cóc suýt chết, người ta đâu phải bắt anh mà bắt nó kìa.
Đôi mắt Vinh lóe lên chút ánh sáng lạ lùng, Thu Cúc vẫn vô tình không nhận ra:

– Em cũng biết chuyện này à!

– Thì … Thu Cúc lúng túng – Em suy đoán như vậy thôi. Tại sao trước đó anh chưa hề bị bắt cốc, thế mà Uyển Ngọc đi với anh thì anh bị bắt cóc đánh đập, còn nó có sứt mẻ miếng da nào đâu.

– Ờ … ờ …

Vinh ậm ừ. Cách tốt nhất anh nên thân mật với Thu Cúc để hiểu thêm, biết đâu Thu Cúc cũng biết điều gì đó. Anh lôi tay Thu Cúc:

– Chúng ta chạy thôi, trời sáng rồi. Còn về tấm rửa ăn sáng. Hay là lát nữa anh sang nhà em mời em đi ăn sáng nghen?

Thu Cúc mừng rỡ:

– Được! Lát nữa anh sang nhà em đi, em đợi, nhớ nghen anh.

Cô chồm lên hôn vào má Vinh:

– Bao giờ em cũng yêu anh cả và sẵn sàng đón anh trở về đón em.

Vinh cười gượng xoa má:

– Chạy đi em.

– Này!

Vũ Hoàng thô bạo nắm tay Thu Cúc kéo mạnh lại, giọng hằn học:

– Hồi này sao em hay đi với tên Vinh quá vậy hả?

Bị kéo tay mạnh, Thu Cúc bực dọc:

– Anh làm gì như em mắc nợ em vậy. Em đi với anh Vinh thì liên quan gì đến anh nào?

– Sao không liên quan, cô nói xem cô chưa từng là của tôi?

– Từng là của anh thì sao? Khi anh đeo đuổi Uyển Ngọc, tôi đâu có ngăn cấm anh. Giữa hai chúng ta thích thì đến không thích thì thôi. Anh từng có quan niệm sống này, sao bây giờ trở nên lạc hậu vậy?

Vũ Hoàng địu lại:

– Bây giờ Uyển Ngọc không còn gì để đeo đuổi. Hơn nữa, anh đâu có yêu nó. Người anh bắt đầu yêu là em nè. Chúng ta đừng đùa giỡn nữa, hãy cưới nhau đi.

Thu Cúc cười phá lên. Cô đưa tay lên trán Vũ Hoàng thăm nhiệt, bỡn cợt:

– Anh lên cơn mấy độ rồi hả? Sao khi không trở nên lãng mạn quá vậy, đòi cưới tôi? Vũ Hoàng ơi! Chúng ta biết quá rõ về nhau, cái nào xấu cái nào tốt.

Đừng có đùa nữa, luật sư đẹp trai.
Vũ Hoàng làm mặt nghiêm lại, vẻ thành khẩn:

– Anh không đùa, mà anh thật lòng yêu em muốn cưới em làm vợ.

Vẻ nghiêm nghị thành khẩn của Vũ Hoàng không làm Thu Cúc động lòng.

Cô càng cười giễu cợt hơn nữa:

– Anh yêu tôi hay yêu cái gia sản của ba mẹ tôi? Tôi là con một của nhà doanh nghiệp Trần Đình, những gì của ba mẹ tôi sẽ là cua tôi. Anh thôi đóng …

cải lương đi, Vũ Hoàng. Khó coi lắm!

Vũ Hoàng nổi giận trở lại:

– Tại sao em xem thường tình cảm của anh quá vậy? Anh cho em biết, em đừng có hòng trớ lại yới vinh.

Gương mặt Thu Cúc sa sầm xuống:

– Anh hăm dọa tôi đấy à? Mới đó anh đã trở mặt, làm sao tôi có thể yêu một người như anh.

– Chúng ta đi trên cùng con thuyền, đích đến đã vô hiệu. Hơn nữa, đã gần gũi nhau tình cảm nảy sinh, anh không trở mặt với em mà anh muốn em là của anh.

– Nghe cho rõ, tôi chưa bao giờ yêu anh cả! Gần gũi anh là do tôi quá cô đơn, do tôi say rượu. Bây giờ anh Vinh đã thân mật vui vẻ lại tới tôi, tôi muốn chấm dứt với anh. Đừng có lộn xộn, tội bắt cóc tống tiền và kéo người xuống biển, dù anh không muốn giết chết Uyển Ngọc đi nữa. Tôi có bằng cớ tố cáo anh đấy.

Đừng làm phiền tôi!

Nói xong Thu Cúc gạt Vũ Hoàng ra bỏ đi một nước. Vũ Hoàng tức giận nghiến răng trèo trẹo. Khốn kiếp! Mày dám tố cáo tao, mày cũng sẽ chẳng được thằng Vinh đếm x** tới. Cả hai đều không thấy từ sau bụi cây dừa nước, Vinh đang đứng nép mình nghe. Anh bàng hoàng kinh sợ …. Hạnh phúc hôn nhân của anh và Uyển Ngọc tan vở vì những người này. Đáng sợ.

Chưa bao giờ Vinh thấy kinh sợ lòng người ghê tỏm đến như thế. Vũ Hoàng đã lên xe đi, Vinh mới rời nơi ẩn nấp để đi. Làm sao để lôi kẻ ác ra ánh sáng?

Vừa trông thấy Vinh, Thu Cúc nũng nịu:

– Em đợi anh gần hai mươi phút, cứ tưởng anh không đến.

– Đường kẹt xe quá trời. Bực ghê!

– Ngồi đi anh.

Thu Cúc tự nhiên lấy khăn lau mặt cho Vinh, anh không tránh mà nhận sự săn sóc của cô như ngày nào hai người từng yêu nhau. Thu Cúc vui lắm, cô vẫy phục vụ:

– Anh uống gì em gọi cho. Nước uống của em cũng nhạt hết rồi.

– Để anh gọi hai ly nước táo ép. Anh nhớ em thích uống nước này, thơm và tốt cho da mặt.

Thu Cúc cảm động:

– Anh còn nhớ sở thích của em sao.

– Nhớ chứ! Tại anh phụ bạc em nên ông trời mới trừng phạt anh, mang danh nhơ giết vợ đoạt tiền. Anh hối hận lắm.

– Anh đã hối hận thì em sẵn sàng tha thứ cho anh.

– Cám ơn em. Nhưng anh thề với lòng khi nào rửa sạch danh nhơ, anh mới nghĩ đến chuyện cưới vợ. Thu Cúc, em tin anh không phải người xấu chứ?

– Em tin. Cho nên lúc nào em cũng yêu anh. Nhưng làm sao anh rửa sạch danh nhơ đây?

– Anh chưa biết, nhưng anh cần phải làm điều đó. Nếu không, anh sẽ có lỗi với bản thân anh và có lỗi cả với em, khi em vẫn một lòng chung thủy với anh
Thu Cúc chột dạ. Nếu như trước đây anh nói những lời này với cô, cô sẽ vui sướng biết bao. Cô có lỗi với anh, nhưng đâu phải tại cô là do anh phản bội cô kia mà. Gượng làm vui, Thu Cúc chớp nhanh mắt:

– Nếu giúp được anh rửa danh nhơ, em sẽ giúp.

– Ờ.

Vinh nâng cằm Thu Cúc lên, anh nhìn sâu vào mắt cô:

– Chúng mình làm lại từ đầu … hẹn hò và yêu nhau nhé.

Cảm xúc đến rung, Thu Cúc lắp bắp:

– Vâng … vâng …

Mắt cô khép lại chờ đón nu hôn song chỉ có nụ hôn ấm trên trán, bàn tay anh siết nhẹ trên vai cô cũng đủ cho Thu Cúc ngất ngây. Vinh đã trở về với cô.

Gâu gâu … -Con MiMi vẫy đuôi mừng rỡ. Tiếng sủa nhỏ của con MiMi cho UyểnNgọc biết Vinh đang ở sau lưng cô. Tim Uyển Ngọc đập mạnh, cô lúng túng không biết nên tiếp tục chạy hay gọi con MiMi.

– Chạy đi nào MiMi!

Vinh giậm khẽ chân chạy cho con MiMi chạy theo anh, vượt lên song song với Uyển Ngọc. Trời chưa sáng lắm, ánh sáng đầu ngày mờ mờ, nhưng cũng đủ cho cả hai nhận ra nhau. Vẫn chạy, Vinh khe khẽ:

– Anh có chuyện muốn nói với em. Em còn nhớ mặt những người bắt cóc chúng ta không?

– Nhớ! Nếu gặp, em nhận ra ngay.

– Vậy em có biết tại sao chúng bắt cóc chúng ta?

– Đòi tiền chuộc, em biết.

– Đích nhắm đòi tiền chuộc là em chứ không phải anh. Cũng như cho đến khi xảy ra chuyện, anh mới biết mình cưới cô vợ tỉ phú.

Vinh cười chua chát:

– Và còn mang nhơ danh giết vợ để được thừa hưởng tài sản.

Uyển Ngọc ấp úng:

– Em không muốn nghĩ anh là người xấu.

– Không muốn thì em cũng đã nghĩ và ly hôn. Có điều tại sao em lại hiến hết số tiền ngoại để lại cho em?

– Em ghét sự giàu có, vì tiền mà một lần anh Vũ Hoàng định chiếm đoạt em, vì tiền mà em bị bắt cóc, vì tiền mà em suýt chết ở biển, cho nên em muốn từ bỏ nó. Bây giờ em chẳng còn gì, ngoài căn nhà ngoại để lại cho em, sau này em sẽ nuôi bản thân em bằng đôi tay và khối óc của mình.

– Đúng! Nếu như bây giờ người nào đến với em là anh ta thành thật yêu em.

– Em cũng mong như vậy, nhưng có lẽ còn lâu lắm em mới nghĩ đến chuyện tình cảm. Anh gặp em là để nói chuyện này sao?

– Vũ Hoàng rất thích em.

Uyển Ngọc cười buồn:

– Vậy à!

– Anh ta còn ý định kết

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT