|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
lần sau vẫn hỏi không ngừng. Khiến cô rất đau đầu, lý do càng ngày càng không đủ, không biết cậu ta có biết cô lấy cớ hay không, vẫn thật sự giữ hi vọng với cô.
Nhẫn tâm đối với một đứa trẻ như vậy, cô cảm thấy băn khoăn, trong lòng mơ hồ áy náy.
Chỉ còn cách tháng sáu một ngày, Ninh Phi gọi điện thoại nói: “Chu Dạ, tôi nhìn thấy tranh của cô, vẽ đẹp lắm, nhan sắc tươi mới, tôi rất thích.” Cậu ta nói là xem ở phòng triển lãm tranh của nhà trường. Chu Dạ nghe thấy có người khen tác phẩm của mình, vui vẻ liên tục nói cảm ơn, rằng đây là lời khen lớn nhất đối với cô. Trên cơ bản, nhà trường chỉ cần có triển lãm tranh, sẽ lại lấy tranh của cô ra trưng bày, khiến cô rất đắc ý. Cậu ta còn nói: “Định học hỏi cô xem cô vẽ thế nào, nhưng hiện giờ cô lại bận nhiều việc như vậy.” Giọng nói buồn bã mất mát, khiến Chu Dạ rất xấu hổ, không nói tiếp.
Cậu ta trầm mặc một lát, nói: “Tôi sắp thi rồi.” Cô nhớ ra kì thi tốt nghiệp trung học phổ thông sắp đến, vội nói: “Vậy em ôn thi cho tốt, cố gắng đạt thành tích cao.” Ninh Phi gật đầu, “ừ” một tiếng. Cô thấy cậu ta không nói gì, ngạc nhiên hỏi: “Thi tốt nghiệp cảm thấy căng thẳng sao?” Cô mới học lớp mười một đã tham gia thi đại học, hoàn toàn thoải mái chơi đùa, không tự mình trải qua bầu không khí này, cho nên cố ý hỏi. Trước kia thường nghe người ta nói thi tốt nghiệp rất căng thẳng, cả đêm mất ngủ.
Cậu ta chần chừ một lát, mới hiểu ý của cô, nói: “Đúng là rất căng thẳng, tôi lo lắng thành tích học tập của tôi không tốt, toán rất kém.” Cô càng lo lắng, cậu ta từng hỏi cô có thể giúp cậu ta bổ túc môn toán hay không, vội nói: “Tôi học toán không giỏi, môn hình giải tích cho tới bây giờ vẫn không làm nổi, tiếng Anh cũng bình thường, nhưng ngữ văn thì tạm được.” Cậu ta lập tức nói: “Ngữ văn tôi cũng không tốt, dịch cổ văn đều xem không hiểu. Hiện giờ tôi đang đọc văn mẫu thi tốt nghiệp. Nếu cô không bận, có thể giúp tôi chứ?”
Thấy cô không nói chuyện, dừng một chút còn nói: “Cô đừng hiểu lầm, tôi cũng không có ý gì đâu. Cô cũng biết, người học nghệ thuật chúng ta, những giáo viên bình thường cũng không thèm quản. Hiện giờ tôi đang ở trường cô, một lúc cũng được, không làm chậm thời gian của cô, có được không?” Giọng nói mang theo ý khẩn cầu, thái độ thành khẩn, vô cùng chờ mong.
Nghe cậu ta nói như vậy, tai cô nóng lên, người ta đã bảo cô đừng hiểu lầm, cô còn nghĩ nhiều làm gì? Đúng là tự cho mình thông minh, tự cho là đúng, nghĩ mình là cô gái xinh đẹp nhất, người gặp người thích, hoa gặp hoa nở cơ chứ. Bao nhiêu bất an áy náy ngày trước ùa về, đương nhiên không thể từ chối, nghĩ thầm có lẽ cũng không có gì đáng ngại, chỉ là phụ đạo ngữ văn mà thôi, đây là sở trường của cô, người ta cũng sắp thi tốt nghiệp, giúp đỡ được phần nào là tốt rồi. Liền nói: “Vừa may hôm nay tôi rảnh, để tôi xem xem, nhưng cũng không chắc là còn nhớ tất cả.”
Hai người hẹn gặp ở tầng hai thư viện, vì là cuối tuần, có rất ít người, rải rác khắp phòng, rất yên tĩnh. Lúc Chu Dạ tới, cậu ta đang cầm trong bịch khoai tây chiên, là thứ cô rất thích. Cô ngạc nhiên: “Em mua khi nào thế?” Cậu ta cười, nói vừa ăn KFC xong, tiện thể mua cho cô. Cô vui vẻ nhận lấy, cười nói: “Ninh Phi, tôi rất thích ăn cái này, lần nào đi ăn KFC cũng phải mua thêm.” Vệ Khanh còn từng dạy cô, nói ăn nhiều thứ này rồi uống đồ lạnh, rất không tốt cho cơ thể.
Cậu ta bỏ bài thi ra, cô vừa nhìn, nhíu mày nói: “Sao chưa làm câu nào vậy? Em như vậy là không được đâu, cũng sắp thi tốt nghiệp… nước tới chân mới nhảy sẽ không kịp mất.” Thực ra Ninh Phi làm gì có bài thi ngữ văn nào, tiện tay sao chép từ trên mạng một phần bài tập, in ra mà thôi.
Chu Dạ đọc kỹ một lượt, đã qua nhiều năm, phong cách ra đề thi tốt nghiệp vẫn chỉ là thay đổi hình thức chứ bản chất vẫn vậy, nói: “Có hiểu rõ đề bài không? Đều phân chia rất rõ ràng, biết câu tiếp theo của ‘’Xuất sư vị tiệp thân tiên tử’ là gì không?” Ninh Phi nhìn cô không nói lời nào. Cô giật mình: “Thế này cũng không biết? Ngay cả tôi bốn năm rồi vẫn còn nhớ rõ.” Sau khi cô đọc ra thì cậu ta viết xuống, còn bị lỗi chính tả. Cô hoàn toàn té xỉu, cậu ta đi học bao lâu, sắp thi tốt nghiệp tới nay, ngay cả một chút kiến thức cũng không nhớ, còn ra vẻ không sao cả, khiến cô vô cùng lo lắng.
Vẻ mặt nghiêm túc nói: “Ninh Phi, thi tốt nghiệp không phải trò đùa, những yêu cầu cơ bản cần phải nắm thật rõ mới được, nếu không em định thi thế nào? Cho dù thành tích chuyên nghiệp có cao, nhưng nếu thành tích văn hóa không qua cũng không thể trúng tuyển. Còn có hơn mười ngày, em mau học bài đi.”
Ninh Phi lười biếng nói: “Tôi đã học qua rồi mà, nhưng vẫn không tài nào nhớ nổi.” Chu Dạ dạy dỗ hắn: “Sao lại không nhớ được? Mỗi ngày em học thuộc mười lần, chẳng lẽ không nhớ được sao? Chính là không chăm chỉ? Hôm nay học thuộc bài thơ này đi, không chừng tới khi thi sẽ trúng. Nhưng đừng có rảnh rỗi quá, ngày mai tôi sẽ kiểm tra.”
Mười ngày kế tiếp khảo sát trình độ văn hóa của Ninh Phi, phát hiện môn toán, môn tiếng Anh đều kém, ngay cả ngữ văn chỉ điền từ vào chỗ trống cũng rối tinh rối mù, Cô rất lo lắng, thế này đi thi thế nào được, mỗi ngày đều ép cậu ta làm bài thi. Ninh Phi rất nghe lời, cái gì cũng không nói, ngoan ngoãn nghe theo. Nhưng chỉ cần cô không để ý cậu ta, cậu ta lại vi phạm, lấy điện thoại ra chơi game.
Chu Dạ bắt được một hai lần, giận tới mức suýt nữa giơ chân lên, lửa cháy tới nơi rồi mà cậu ta còn có tâm tình thảnh chơi chơi game. Cuối cùng đã hiểu cảm giác tiếc hận rèn sắt không thành thép là thế nào, đành phải cố gắng hết sức với cậu ta. Bản thân mình trải qua chuyện này chỉ là vài ngày, rồi sẽ trôi qua, nhưng với cậu ta đó là chuyện quan trọng cả đời.
Vệ Khanh gọi điện cho cô, cô nói bận việc, không thể đi chơi, vài ngày nữa sẽ xong. Khiến hắn bất mãn, nói cô chỉ là một sinh viên mỹ thuật, lại không cần làm bài tập, không cần thi, có thể bận cái gì, thời gian rảnh rỗi rất nhiều. Không biết mấy ngày nay cô bận rộn là đang làm trò gì nữa. Nhưng lại nghĩ cô vẫn còn trẻ, có cuộc sống của chính mình, không thể gắt gao giữ chặt trong tay, chỉ có thể tùy ý cô.
Gửi lúc 16:02 ngày 14/01/2014
Bạt tai
Edit: Ishtar
Kì thi tốt nghiệp rối ren cũng qua đi, Ninh Phi kích động chạy tới tìm Chu Dạ, cười cảm ơn cô, nói muốn mời cô đi ăn gì đó. Cô hoàn toàn đồng ý, mấy ngày qua cô cũng vất vả nhiều, không biết đã chết bao nhiêu tế bào não rồi.
Ninh Phi đưa cô tới một quán ăn bên ngoài rất bình thường, nhưng bên trong lại rất phong cách, trang trí thanh nhã thoải mái, khung cảnh yễn tĩnh, ánh đèn ấm áp, nhìn là thích. Cậu ta quen thuộc đi vào, tới một ngã rẽ, trước mặt sáng ngời, cảm giác không gian thông thoáng, bên cạnh còn có một loạt xích đu bằng dây thừng, thợ khắc tinh xảo, dây thừng to bản giả cổ, sắc xanh êm dịu, khiến cái nóng oi bức của mùa hè nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Chu Dạ liên tục khen nơi này đẹp, chạy tới xích đu ngồi, đẩy đẩy dây thừng, trái phải lay động, rất vui vẻ.
Cô vẫn chỉ là một cô gái nhỏ, đương nhiên là thích mấy thứ này. Vệ Khanh dù có thương cô tới đâu, vẫn ngại thân phận, sẽ không bao giờ đưa cô tới những chỗ thế này.
Ninh Phi ngồi xuống bên cạnh cô, cầm thực đơn, tự nhiên hỏi cô muốn ăn gì. Chu Dạ quay đầu, liền chạm vào bả vai cậu ta, hai người ngồi chung một chỗ, liếc mắt nhìn thấy, xung quanh đều có mấy thiếu niên nam nữ mười mấy tuổi, khanh khanh ta ta dựa vào nhau, phía trước còn có một đôi đang nùng tình mật ý hôn môi. Chu Dạ nhìn thấy, liên tục lắc đầu, cảm thán trẻ con giờ lớn nhanh quá, nơi công cộng như vậy, không coi ai ra gì, cũng không chú ý ảnh hưởng xung quanh.
Ninh Phi nhìn theo ánh mắt cô, cũng không có phản ứng gì, dường như chẳng sao cả, hỏi: “Có thích ăn caramen không?” Cô gật đầu: “Thích.” Phát hiện cậu ta chọn món gì cũng hợp khẩu vị mình. Ninh Phi còn nói: “Bánh ngọt ở nơi này rất ngon, có muốn nếm thử không?”
Chu Dạ cảm nhận được hơi thở của cậu ta thổi trên mặt mình, mới giật mình thấy không ổn, có chút xấu hổ, đứng lên cười nói: “Bên kia có thể nhìn ra vườn hoa, tôi ra nhìn một chút, hoa trong vườn nở thật đẹp.” Thuận tiện ngồi xuống phía đối diện, cô vô cùng cảnh giác.
Ninh Phi kinh ngạc nhìn cô, hiểu ra, cũng không biểu hiện gì, gọi đồ ăn. Cô nghĩ nghĩ một lát, cười: “Em thi tốt nghiệp xong rồi, nghỉ hè có định đi chơi đâu không?” Cậu ta nói còn chưa nghĩ ra, hỏi cô nghỉ hè có kế hoạch gì không. Cô gật đầu: “Có chứ, tôi muốn đi làm thêm.”
Cô muốn tới công ty Vệ Khanh thực tập. Vốn định tìm công việc khác, ở khoa nghệt thuật, có người tới tìm cô làm người mẫu, lương trả rất cao. Đương nhiên Vệ Khanh không đồng ý, cho rằng xuất đầu lộ diện như vậy không ra thể thống gì. Bởi vì trước kia hắn làm rất nhiều chuyện chơi bời, nên giờ quản giáo Chu Dạ rất nghiêm. Cô ngang bướng, nói hắn bá đạp, cũng không chịu nhân nhượng, hai người náo loạn một hồi, không được tự nhiên, chiến tranh lạnh một tình. Sau đó hai người đánh cược, không cần nghi ngờ gì nữa, đương nhiên là cô thua, Vệ Khanh đưa cô tới công ty hắn làm, đánh cược thua, rơi vào đường cùng, đành phải đồng ý.
Cô nói: “Về sau đi làm, bận nhiều việc.” Ý nói là sợ rằng không có thời gian gặp cậu ta. Ninh Phi chỉ nghe,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




