watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12067 Lượt

người ôm lấy cô, làn da dưới ánh sáng mặt trời chiếu rọi, trong suốt như ngọc, môi bị hôn đỏ ửng dễ thương, vô cùng mê hoặc; lông mi dài thỉnh thoảng giật giật, thỉnh thoảng ưm nhỏ một tiếng, dường như tự thích ứng với tư thế mới.

Trong lòng đột nhiên có cảm giác không hiểu nổi, dường như có chút đau đớn, cam nguyện cả đời cứ ôm cô như vậy, cho dù tới khi vũ trụ tan nát, chết cũng không uổng. Hôn cô gái đang ngủ say, nhẹ bước lên lầu, cả người vừa nhẹ vừa mềm, dường như không có trọng lượng, Hắn rất ngạc nhiên, rõ ràng ăn nhiều như vậy, vì sao không béo?

Lúc Chu Dạ tỉnh lại, đã là giữa buổi chiều, ánh mặt trời chói chang chiếu thẳng vào sàn nhà, tầm mắt mơ hồ, vừa giống thực vừa giống ảo, khiến tinh thần con người mệt mỏi, không muốn làm việc. Cảm thấy trên người dính dính, rất khó chịu, vội vàng chạy vào tắm nước ấm. Hơi nóng khiến tinh thần tỉnh táo hơn, bụng bắt đầu kháng nghị kêu đói. Mặc áo ngủ có in hình con gấu đi ra, cài cúc cẩn thận kín đáo, nhìn thấy Vệ Khanh, mặt mũi vẫn không hòa hoãn hơn.

Vệ Khanh ôm thắt lưng của cô, cười hì hì nói: “Thơm quá… nào, cho anh hôn một cái!” Hiện giờ Chu Dạ đã khôi phục sức khỏe, nhếch môi, không nói một lời, túm lấy hắn đánh loạn, những giọt nước trên tóc bắn tung tóe, dáng vẻ bất cẩn. Vệ Khanh cũng không né tránh, để mặc cô trút giận, cố ý kêu lớn: “Ai ui…, ôi… dùng tay không muốn giết người…” tóm lấy tay cao, đặt lên miệng hôn nồng nhiệt.

Cô cảm thấy mất mặt, buông hắn ra, rầu rĩ ngồi xuống ăn cơm. Đồ ăn vẫn nóng, hiển nhiên là vừa chuẩn bị. Vệ Khanh ghé sát vào cô, cợt nhả hỏi: “Tốt hơn chưa? Có còn đau không?” Chu Dạ thẹn quá hóa giận, hung hăng trừng hắn, gõ gõ đũa, mắng: “Biến sang một bên.” Vùi đầu ăn cơm, mặc kệ hắn ngồi bên cạnh lảm nhảm, không thèm nghe lấy một câu, tất cả đều mắt ngơ tai điếc.

Ăn được một nửa, bỗng nhiên nhớ ra một chuyện rất nghiêm trọng, quên mất đang chiến tranh lạnh với hắn, kinh hoảng hỏi: “Vệ Khanh, có bị mang thai hay không?” Vệ Khanh sửng sốt một chút, nói: “Chuyện này… này,.. chắc là không đâu.” Theo lý thuyết mà nói, xác suất rất thấp. Mà cho dù có cũng không có gì không tốt, hắn vẫn hi vọng một phát trúng luôn.

Chu Dạ lại không yên tâm: “Sao lại là có thể sẽ không? Anh mau đứng dậy!” Kéo hắn từ sofa đứng lên. Hắn không hiểu sao, hỏi: “Em làm sao vậy, làm sao vậy? Ừm…” tay lại sờ loạn khắp nơi. Cô bực mình: “Dê xồm… anh còn không mau đi mua thuốc cho em!” Cô cũng không muốn làm mẹ sớm như vậy, cô mới hai mươi tuổi.

Vệ Khanh không để ý, nói: “Mua thuốc gì chứ, có tác dụng phụ rất mạnh, không tốt cho thân thể. Ngoan,… không cần uống thuốc, sẽ không may mắn như vậy đâu, á…” Đau tới mức hít mạnh một hơi. Cô hung hăng véo hắn, “Anh có đi hay không?” Vệ Khanh xoa xoa thắt lưng, nói: “Không đi.” Vẻ măt kiên quyết, hắn mới không thèm đi mua cái loại thuốc khiến đoạn tử tuyệt tôn.

Chu Dạ vừa tức vừa cuống, chỉ vào hắn, dậm chân mắng: “Anh… không chịu trách nhiệm! Hiện giờ đã chiếm được, không cần em nữa phải không? Em mới không cần, anh tính cái gì vậy, hu hu… anh quá đáng, bắt nạt em, hiện giờ tỏ thái độ như vậy à? Hu hu.. em không cần anh đi mua…” nói xong liền khóc ầm lên.

Vệ Khanh vội dỗ cô: “Sao anh lại không chịu trách nhiệm cơ chứ? Nếu không, chúng ta nói cho cha mẹ, lập tức cử hành hôn lễ? Ừm… được không?” Vô cùng thân thiết xoa xoa mũi cô. Chu Dạ hất đầu ra, ra sức đẩy hắn: “Em không cần! Em muốn anh đi mua thuốc cho em… anh bắt nạt em, ngay cả việc này cũng không chịu làm, anh quá đáng!” Cô làm gì dám tự mình đi mua thuốc tránh thai, lừa người cô chưa đủ, giờ còn muốn lừa cô kết hôn nữa, đúng là giảo hoạt, ăn tươi nuốt sống mà.

Chu Dạ vừa tức vừa giận, lại không thể làm gì, hôm nay gạo đã nấu thành cơm.

Vệ Khanh bị cô ầm ĩ không chịu nổi, đành phải đồng ý: “Được, được, anh đi mua là được chứ gì?” Nói xong lấy từ trong phòng một chai thuốc ra, nói: “Uống cái này vào là được.” Chu Dạ cũng không hỏi hắn tại sao trong phòng lại có thuốc tránh thai, nửa tin nửa ngờ cầm trong tay, hỏi: “Uống thế nào?” Đổ viên thuốc ra, nhìn chăm chú, trên mặt có một chữ “E” nhỉ, càng nhìn càng thấy không đúng, thấy bộ dáng hắn thản nhiên, một chút cũng không lo lắng, rất khả nghi, vì thế đổ thuốc vào, giận dữ nói: “Vệ Khanh, anh gạt em.” Thấy cô còn nhỏ, cái gì cũng không biết nên dễ bắt nạt phải không, xấu xa!

Vệ Khanh bị nói trúng, đành phải nói: “Vitamin E cũng rất tốt, phải không nào? Giờ uống thuốc tránh thai rất không tốt, khiến nội tiết tố mất cân đối, sẽ…” Chu Dạ thấy hắn đùa giỡn mình, còn hót như khướu, tức giận không thôi, trừng mắt nhìn hắn, không nói hai lời, xoay người đi xuống lầu.

Vệ Khanh vội vàng đuổi theo, giữ chặt cô lại: “Anh đi đâu?” Cô hừ nói: “Ai cần anh lo!” Vệ Khanh biết nếu hôm nay không mua thuốc thì cô sẽ không chịu bỏ qua, đành phải thỏa hiệp: “Em đừng chạy

loạn, anh đi mua.” Nói xong, cầm chìa khóa và ví tiền muốn đi. Vì bị hắn lừa một lần, Chu Dạ lo lắng, sợ hắn lại bằng mặt không bằng lòng, tùy tiện mua thuốc gì đó lừa gạt cô, cuối cùng đi chung với hắn.

Đứng trước cửa hiệu thuốc, bỗng nhiên đỏ mặt, không bước lên phía trước. Vệ Khanh thấy cô xấu hổ, nói: “Vậy em ngồi trong xe đi, anh vào!” Cô hít sâu một hơi, sợ cái gì chứ! Ai quen cô đâu? Hùng dũng oai vệ đi theo phía sau, khí phách hiên ngang đi vào, trong lòng thực ra rất căng thẳng.

Hai người đi dạo khắp nơi, đều là những thuốc cảm mạo linh tinh. Chu Dạ thiếu tự tin, cảm giác mọi người trong hiệu thuốc thật quái dị, cứ nhìn cô chằm chằm, trong lòng không biết đang nghĩ gì. Thực ra là do dáng vẻ lén lút của cô khiến người khác chú ý, có tật giật mình. Vội kéo Vệ Khanh, nhỏ giọng nói: “Chúng ta đổi sang hiệu thuốc khác đi.” Vệ Khanh kéo cô: “Đừng loạn nữa, đợi lát nữa không có khách là được, vì sao muốn đổi?” Khắp nơi không tìm thấy, không kiên nhẫn, trực tiếp hỏi dược sĩ có bán thuốc tránh thai hay không?

Chu Dạ run rẩy, cúi đầu không dám nhìn người khác, hắn cũng quá bạo gan. Toàn bộ mọi người trong cửa hàng đều nghe thấy. Dược sĩ hoài nghi nhìn hắn và Chu Dạ, cẩn thận hỏi muốn mua loại thuốc tránh thai nào, cho ai dùng. Vệ Khanh chỉ chỉ Chu Dạ, thản nhiên nói: “Đương nhiên là cho vợ tôi.” Trước kia, hắn chưa từng mua thuốc tránh thai cho ai cả. Chu Dạ thấy mọi người hiểu ý cười cười, mắt đỏ bừng. Bắt chuyện cũng không đáp, vội vàng rời đi.

Dược sĩ nhíu mày, cười xấu xa, khụ khụ giây lát, nói: “Vợ anh xinh đẹp như vậy, nên chú ý thân thể.” Hỏi rõ tình huống, mới biết là tránh thai khẩn cấp, vẫn giới thiệu một vài loại thuốc. Chu Dạ ngồi trong xe chờ nửa ngày, hắn mới thản nhiên đi ra. Cô hỏi thuốc đâu. Hắn chậm rãi lấy ra, nhíu mày nói: “Anh nghe dược sĩ nói, thuốc này có tác dụng phụ rất mạnh, ăn vào sẽ đau đầu buồn nôn, rối loạn chu kỳ sinh lý. Anh thấy tốt nhất em không nên ăn.”

Cô tức giận nói: “Anh nghĩ em không biết chắc? Còn không phải tại anh à?” Buồn bực không thôi, trách cứ hắn. Đọc hướng dẫn sử dụng xong, uống thuốc, cuối cùng cũng hết lo lắng. Vệ Khanh định về chỗ hắn, nghĩ buối tối cuối cùng cũng có thể ôm cô ngủ, không cần chịu khổ. Nhưng Chu Dạ nghiêm mặt nhất định phải về trường. Vệ Khanh thấy tính tình cô hôm nay không tốt, không dám cưỡng ép, đành phải đưa cô về trước.

Trở về trường, mọi người thấy cô hỏi có sao không, chân đỡ chưa? Có thể thấy lúc trưa đã khiến mọi người vô cùng chú ý. Cô xấu hổ, vội giải thích là bị trặc chân, lúc ấy không đi được, giờ thì khỏi rồi. Mọi người thấy cô không sao, lại cười đùa, đều khen ngợi Vệ Khanh: “Chu Dạ, bạn trai bạn vừa đẹp trai vừa có tiền, lại đối xử với bạn rất tốt, bọn mình hâm mộ chết được.” Bên cạnh còn có người phụ họa: “Lúc ấy bạn không phát hiện ra, cũng không biết anh ấy căng thẳng bao nhiêu, ôm bạn vội vàng đi xuống lầu, lo lắng lắm.”

Cô xấu hổ cười cười, bề ngoài không nói gì, trong lòng hừ lạnh, đồ vô liêm sỉ, toàn bộ trong sạch của cô đều bị hủy như vậy! Thầm mắng hắn đã chiếm được tiện nghi còn khoe mẽ.

Quan hệ giữa hai người đương nhiên là nâng cao lên một bậc, nhưng Chu Dạ vẫn lo lắng vấn đề mang thai, bởi vì có vết xe đổ của Trương Nhiễm Du, hết sức cẩn thận, không để cho Vệ Khanh dễ dàng thực hiện được, vả lại thuốc tránh thai cũng không phải một trăm phần trăm an toàn. Vì hai người chưa kết hôn, danh bất chính, ngôn bất thuận, có rất nhiều chuyện không cam lòng, sợ dẫn tới sai lầm. Khiến cho Vệ Khanh cực kỳ bất mãn, ngàn dỗ vạn lừa mới có thể rat ay, mười lần thì tới chín lần không được.

Cách mạng chưa thành công, Vệ đồng chí vẫn cần cố gắng nhiều hơn.

Thời gian này, mặc dù Ninh Phi không tới tìm cô, nhưng vẫn thường xuyên gọi điện, nói chuyện phiếm vài câu, bình thường sẽ nhờ cô giúp đỡ sửa tranh, hoặc phụ đạo lớp văn hóa gì đó. Cô vừa lắc đầu thở dài, vừa yếu ớt từ chối, nói mình không rảnh, hôm nay bận họp, ngày mai bận làm bài tập, hoặc là nhà trường có hoạt động muốn tham gia… tất cả lý do linh tinh đều lôi ra hết.

Rất chột dạ, cô không muốn mình và Ninh Phi có quan hệ gì hết, nghĩ lý do rõ ràng như vậy, về sau chắc sẽ không gọi tiếp chứ? Ai ngờ cậu ta gật đầu nói cô bận thì cứ đi, rảnh thì nói sau, kết quả

Trang: [<] 1, 99, 100, [101] ,102,103 ,105 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT