|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
thân thể hơi lắc lư, chỉ biết ra sức thở, hi vọng có thể thoát khỏi trói buộc của dục vọng. Vệ Khanh hôn cô, kéo quần cô xuống, ngón tay lặng lẽ tiến vào. Bỗng nhiên Chu Dạ tỉnh táo, liên tục lắc đầu, cầu xin: “Vệ Khanh, không cần… không ở trong này được không?” Cô vẫn còn nhớ đây là kí túc, bên ngoài lớn tiếng nói chuyện, đi qua đi lại đều là bạn học, cô cảm thấy xấu hổ và giận dữ vô cùng.
Vệ Khanh khom người hôn cô, thở dốc nói: “Ngoan… bảo bối, thả lỏng nào… sẽ không đau…” Chu Dạ bị hắn khiêu khích đã có phản ứng, nhưng trong hoàn cảnh này khiến cô rất căng thẳng, chẳng mau bị người khác nhìn thấy thì làm thế nào? Chẳng may giáo sư hoặc Lục Đan đột nhiên mở cửa bước vào thì làm sao đây? Như thế không an toàn… Lo lắng khiến cảm nhận của cô sâu sắc hơn bình thường rất nhiều, Vệ Khanh chỉ cử động nhỏ đã khiến cô thở gấp liên tục, hoàn toàn chống cự không cho hắn xâm phạm.
Vệ Khanh cố nén , chờ cô bình tĩnh hơn, ôm cô đặt lên bàn, cởi bỏ trói buộc dưới
thân chính mình. Chu Dạ cảm thấy mạch máu căng phồng, dường như có thể cảm nhận dòng máu lưu chuyển trong cơ thể, bị chìm đắm dưới tầng tầng dòng nước xiết, tim đập thình thịch, hoàn toàn không chịu khống chế. Chỉ cần quay đầu có thể nhìn thấy sân thể dục phía xa xa, đang diễn ra trận đấu bóng, tiếng hoan hô mơ hồ truyền tới, kích thích cô co người lại, cảm giác toàn bộ chân lông mở ra, dường như đang khát vọng cái gì đó. Cô khó chịu rên rỉ thành tiếng, cảm thấy rối loạn, hoàn toàn ngoài ý muốn của mình. Nhắm mắt lại, chỉ có thể hô hấp, cả người sa vào cảm xúc mãnh liệt, lý trí hoàn toàn hỏng hẳn.
Vệ Khanh ôn nhu an ủi cô, không ngừng nỉ non bên tai cô, khiến cô thả lỏng, chỉ để ý cảm nhận, dưới thân cũng không chút lưu tình tiến vào, hắn đã nhịn tới mức không thể chịu được nữa, có thể ôn nhu dịu dàng như vậy đã là một kỳ tích. Chu Dạ bị kích thích và căng thẳng, vô cùng chặt chẽ, khi hắn mạnh mẽ đẩy vào, đau chảy nước mắt, đợi tới khi hoàn toàn chôn sâu trong thân thể cô, cô bắt đầu nhỏ giọng nức nở, nhưng sợ người bên ngoài nghe được, đành phải cắn môi cố gắng chịu đựng, nhưng tiếng nức nở vẫn lọt ra ngoài, khuôn mặt tràn đầy nước mắt.
Vệ Khanh thấp giọng nói: “Tây Tây, ngoan,… không khóc… rất nhanh sẽ qua đi…” vươn đầu lưỡi liếm lệ nơi khóe mắt. Chu Dạ nghe thấy mặt dây lưng của hắn đập đập vào bàn phát ra tiếng động theo quy luật, sợ người khác nghe thấy, vì thế chịu đau di chuyển cơ thể, đưa tay rút đai lưng của hắn ra, đặt ở trên bàn. Cố nén khóc, hai tay bám chặt mặt bàn, không ngừng nắm chặt, lại buông ra, nắm chặt… Lắc lắc thân thể, cắn môi hỏi: “Còn bao lâu nữa? Anh nhanh chút…” Đây là kí túc xá, bên ngoài có rất nhiều người, thậm chí còn có giáo sư…
Đúng lúc đang lo lắng, bỗng nhiên nghe thấy tiếng đập cửa, có người cao giọng kêu: “Chu Dạ, bạn có trong phòng không?” Chu Dạ bị dọa, cả người chảy mồ hôi lạnh, vội vàng ngồi dậy, ra sức trừng hắn, vừa đẩy vưa cắn, để hắn mau chóng tách ra, đúng là hận chết hắn. Ngón tay lúng túng cài khuy áo, nhưng mười ngón tay run run, cài nửa ngày mà không cài nổi cái cúc nào. Cả người bị dọa nằm úp xuống, mềm như nước.
Vệ Khanh biểu hiện động tác chớ lên tiếng, ôm lấy cô lắc đầu, hai thân thể vẫn gắn bó chặt chẽ. Người bên ngoài không nghe thấy tiếng trả lời, nói: “Chẳng lẽ đã đi ăn rồi sao?” Bên cạnh có người nói: “Không phải hôm nay bạn trai cô ấy tới đây sao? Có lẽ đi ăn với bạn trai rồi, chúng ta đi trước đi.” Nghe tiếng bước chân mọi người dần dần rời xa, hai người thở phào một hơi. Vệ Khanh càng thêm hung mãnh hơn so với lúc nãy, giống như toàn bộ đau đớn dày vò mà hắn phải chịu đựng gần hai năm qua, thời khắc này phát tiết ra hết.
Chậm rãi, Chu Dạ cũng có cảm giác, tay bám chặt lên vai hắn, chỉ có thể tùy hắn muốn làm gì thì làm. Nghe thấy radio giữa trưa của nhà trường bắt đầu vang lên, bày đặt phát bài “Venus” phóng tình cảm bắn ra bốn phía, bỗng nhiên lại cảm giác giống như dùng thuốc lắc, thật sự không chịu nổi nữa, co rút mạnh mẽ, đẩy Vệ Khanh khóc nói: “Anh nói sẽ nhanh chóng bớt đau…” Nước mắt lại lặng lẽ chảy theo sườn mặt xuống bàn.
Tình cảm mãnh liệt như vậy, khiến cô hoảng sợ. Vệ Khanh lắng nghe giọng ca êm đềm:
“Goddess on the mountain top
Burning like a silver flame
The summit of beauty and love
And Venus was her name
She ‘s got it
Yeah, baby, she ‘s got it
I ‘m your Venus, I ‘m your fire
At your desire
Well, I ‘m your Venus, I ‘m your fire
At your desire
Her weapons were her crystal eyes
Making every man a man
Black as the dark night she was
Got what no-one else had
Wa!
She ‘s got it
Yeah, baby, she ‘s got it
I ‘m your Venus, I ‘m your fire
At your desire
Well, I ‘m your Venus, I ‘m your fire
At your desire “
Dục vọng trong nháy mắt bùng nổ, khàn khàn nói: “Tây Tây… nhìn… nhìn vào mắt anh!” Dường như muốn tiến sâu vào trong tâm hồn cô, sau đó cuồng nhiệt hôn lên ánh mắt Chu Dạ, ôm lấy cô bất động thật lâu. Trong phòng chỉ còn lại tiếng thở dốc dồn dập của hai người cùng với hương vị tình dục, kéo dài không tiêu tan.
[34">: Ngũ giảng tứ mỹ tam nhiệt ái là ba khí cạnh về tình yêu của TQ, được ban hành vào đầu những năm 1980 để tuyên truyền phổ biến các nội dung về tư tưởng của hoạt động giáo dục. Trong đó ngũ giảng gồm: văn minh, lịch sự, vệ sinh, trật tự, đạo đức; tứ mỹ chỉ vẻ đẹp của tâm hồn, ngôn ngữ, hành vi và hoàn cảnh; tam nhiệt ái gồm có yêu tổ quốc, yêu xã hội chủ nghĩa, yêu Đảng Cộng Sản.
Có Lẽ Là Yêu – Chương 49
Gửi lúc 16:01 ngày 14/01/2014
Tránh thai
Edit: Ishtar
Chu Dạ mệt mỏi cuộn mình trên bàn, cảm thấy cả người mệt rã rời, không thể động đậy, trên hàng mi cong vẫn còn chưa khô nước mắt. Trong miệng vẫn nức nở ra tiếng, màn kích tình vừa rồi khiến toàn thân cô xụi lơ, sợ hãi không thôi, ngực vẫn thở phập phồng, chưa phục hồi tinh thần.
Vệ Khanh sửa sang lại chính mình, nhìn bốn phía xung quanh, ngay cả chỗ nằm cũng không có, toàn bộ căn phòng đều bừa bộn rối loạn. Nhảy lên bàn, ôm lấy cô, dùng khăn tay lau rửa cho cô. Cô xấu hổ và giận dữ, kẹp chặt hai chân, muốn đẩy hắn ra, đáng tiếc không còn sức, ngay cả tay cũng không thể nâng lên nổi. Vệ Khanh hôn cô, dỗ dành: “Ngoan,.. cũng đã làm rồi, không cần xấu hổ…” Chu Dạ xoay người, đưa lưng về phía hắn, không chịu nói.
Vệ Khanh nâng người cô lên, giúp cô mặc quần áo, dịu dàng hỏi: “Còn đau không?” Chu Dạ rúc đầu vào cánh tay, hừ lạnh: “Anh nói xem?” Thanh âm vẫn nức nở, không muốn để ý tới hắn. Vệ Khanh biết cô giận, vội dỗ cô: “Được rồi, được rồi, đừng tức giận… là do anh không kìm lòng được… có đói bụng không? Anh đưa em đi ăn cơm?” Lại hôn cô, giọng dịu dàng, tràn đầy yêu chiều.
Cô rầu rĩ: “Em không ăn.” Vừa rồi cô sợ hãi, hoảng hốt, giờ không còn sức mà đứng dậy, nói gì tới việc nghĩ đi ăn. Vệ Khanh đặt đầu cô lên trên đùi, tay vuốt ve gáy cô, vuốt nhẹ sống mũi, mỉm cười nói: “Không ăn sẽ không tốt cho cơ thể. Muốn ăn gì nào?” Cô thở phì phì: “Không ăn, không ăn, em sẽ không ăn.” Xoay người đứng lên, một cơn đau nhức, kêu thành tiếng, lại ngã xuống.
Vệ Khanh thấy cô yếu ớt, yêu thương nói: “Nơi này của em rất bừa bộn, về chỗ anh trước, ngày mai tới dọn tiếp.” Ngồi xuống ôm cô, đi ra ngoài. Chu Dạ hoảng sợ, yếu ớt nói: “Anh ôm em đi đâu? Thả em xuống…” Vệ Khanh thở dài: “Ngoan, … đừng lộn xộn, nằm yên.” Hiện giờ cô làm gì có sức đi ra ngoài.
Chu Dạ nhìn thấy hắn ôm chính mình nghênh ngang đi ra ngoài, xấu hổ không dám ngẩng đầu nhìn người khác. Có bạn học nhìn thấy, giật mình hỏi: “Chu Dạ, bạn bị làm sao thế?” Vệ Khanh vội nói: “Bị trặc chân, tôi đưa cô ấy tới bệnh viện khám.” Bạn học liền nói: “Không sao chứ? Nhanh đi đi, mình sẽ nói với giáo sư một tiếng.” Vệ Khanh nói cảm ơn, không chút xấu hổ ôm cô đi ra khỏi kí túc. Dọc đường đi, khiến rất nhiều người chú ý, Chu Dạ đành phải nhắm mắt, giả vờ đang hôn mê, nhắm mắt làm ngơ.
Vệ Khanh bế cô lên xe, vỗ măt cô, cười nói: “Tốt rồi, không có ai nữa, mở mắt ra…” Chu Dạ không mở mắt, xoay đầu tránh hắn, rõ ràng là đang bồi dưỡng giấc ngủ. Vệ Khanh chọc chọc cô, thấy cô không động đậy, cười lắc lắc đầu, thắt dây an toàn giúp cô, nói: “ Về chỗ anh rồi nghỉ ngơi cho khỏe.” Tay sờ vào gáy cô, mồ hôi ẩm ướt, còn nói: “Tắm nước ấm, sẽ thoải mái hơn nhiều.”
Chu Dạ ngoảnh đầu sang một bên, hờ hững với hắn, trong lòng có cảm giác buồn bã mất mát, không hiểu vì sao, mơ hồ tiếc nuối, có chút phiền muộn, loại cảm giác này khó nói nên lời, tinh tế mà mẫn cảm. Thời tiết sáng sủa, ánh nắng tươi sáng, gió tháng tư thổi trên mặt, mát mẻ sảng khoái, vuốt nhẹ lên nội tâm xao động. Cô ngơ ngác nhìn vườn hoa bên đường, sắc màu rực rỡ, cẩm tú cầu đẹp đẽ. Bỗng nhiên nhớ tới tháng tư năm ngoái, đang ở Vân Nam tràn ngập phong tình, phong cảnh như tranh, cô và Vệ Khanh vừa ẫm ĩ vừa náo loạn, không khỏi cảm thán tháng năm vô tình, thời gian như nước chảy. Thân thể mệt mỏi, ý thức dần dần trầm xuống, chậm rãi nhắm mắt lại.
Vệ Khanh ở bên tai cô gọi khẽ: “Ngoan,.. không náo loạn, về tới nhà rồi.” Hồi lâu không thấy động tĩnh, nhìn kỹ, thấy cô thở đều đều, mới biết được thật sự đang ngủ. Kéo khóa áo khoác cô, xoay
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




