|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
ở kí túc, đến cổng trường em rồi.” Cô vội nói: “Phim sắp hết rồi, anh chờ một lát, em về ngay đây.”
Ngẩng đầu nhìn thấy Ninh Phi nhìn chằm chằm lên màn hình, ánh đèn lúc sáng lúc tối lần lượt thay đổi trên khuôn mặt cậu ta, không nhìn ra biểu hiện gì. Nghĩ thầm, chẳng mấy khi sinh nhật, vẫn nên cùng cậu ta xem xong phim đi, vì thế kiên nhẫn chờ phim kết thúc. Không đợi cô mở lời, Ninh Phi quay đầu nhìn cô, nói: “Tôi đưa cô về.” Chu Dạ cầm áo khoác trả cho cậu ta.
Hai người đi ra ngoài, Chu Dạ thấy cửa hàng bán bánh ngọt ở phố đối diện, sờ túi quần, hỏi: “Có tiền không? Cho tôi mượn một ít.” Ninh Phi lôi ví tiền ra, cầm một tệp tiền đỏ chói lọi, Chu Dạ trợn mắt, đúng là nhìn người không thể nhìn tướng mạo, bất kể người nào, cũng có nhiều tiền hơn cô. Cậu ta hỏi: “Cần bao nhiêu?” Chu Dạ vội nói một trăm là đủ rồi, cô ra ngoài không cầm theo ví tiền.
Chọn những loại bánh ngọt mình thích, rồi đưa cho cậu ta. “Sinh nhật nhất định phải ăn bánh ngọt mới được. Đây, tặng em, tiền tôi mượn tạm, hôm khác sẽ trả lại cho em. Tôi đi trước, em về nhà đi.” Khoát tay, cứ như vậy rời đi, bỏ lại Ninh Phi giật mình đứng đó.
Từ xa nhìn thấy xe Vệ Khanh, vội vàng trèo lên, ôm cổ hắn, run run nói: “Lạnh sắp chết em rồi!” Vệ Khanh vặn lớn máy sưởi, nhíu mày hỏi: “Sao lại ăn mặc như thế mà ra ngoài? Không sợ bị cảm sao? Đến lúc đó đừng có vừa khóc vừa làm loạn không chịu đi bệnh viện nhé.” Cô đút tay vào trong túi áo hắn, thoải mái thở dài: “Vệ Khanh, anh ấm quá.” Hắn cười nói: “Giờ mới biết sao? Buổi tối còn ấm hơn.”
Cô chửi nhỏ hắn một tiếng, hỏi hắn có việc gì sao. Vệ Khanh nói: “Sao nào, không có việc gì không thể tới sao? Nhớ em thôi.” Nâng mặt cô lên, nhìn xem
trán cô thế nào, nói: “Chẳng may để lại sẹo, khó nhìn lắm, có muốn tới bệnh viện xem qua không?” Cô lắc đầu: “Không sao, sẽ không để lại sẹp. Trước kia trên cằm em bị một vết cắt cũng không để lại sẹo.”
Hai người ngồi trong xe nói chuyện một lúc, cô nói phải về đi ngủ, Vệ Khanh lấy áo khoác của mình khoác cho cô, đưa cô về kí túc. Vừa xuống xe, có người gọi: “Chu Dạ…” Cô quay đầu, ra là Ninh Phi, đang chạy tới. Nhìn Vệ Khanh bên cạnh, tay chân hơi luống cuống, vội hỏi: “Sao em lại tới đây?”
Ninh Phi lấy điện thoại của cô, nói: “Cô để quên trong túi áo tôi.” Cô lén lút nhìn Vệ Khanh, thấy sắc mặt hắn dường như không tốt. Đành nhận lấy, liên tục nói cảm ơn.
Không thể buông tha.
Có Lẽ Là Yêu – Chương 48
Gửi lúc 16:01 ngày 14/01/2014
Tình cảm mãnh liệt.
Edit: Ishtar
(Định để rating, nhưng thôi, các bạn tự hứng chịu đi )
Ninh Phi đút tay vào túi quần, hỏi: “Tuần này cô có đi dạy không?” Chu Dạ ấp úng nói có lẽ sẽ đi. Ninh Phi gật đầu nói: ‘Hôm nay cảm ơn cô. Tôi đang vẽ một bức tranh, chưa chuẩn lắm, hôm nào đi học, muốn nhờ cô chỉ giáo thêm.” Chu Dạ vội nói không thành vấn đề, không thành vấn đề.
Hai người nhìn cậu ta rời đi, Vệ Khanh quay đầu hỏi: “Hôm nay em đi xem phim cùng cậu ta sao? Quan hệ giữa hai người thân thiện như thế từ khi nào vậy?” Thằng nhóc này đẹp trai tới mức khiến người khác ghen tị, giọng nói đậm mùi dấm chua. Chu Dạ sợ hắn hiểu lầm, vội vàng nói thật mọi chuyện, mọi thứ không bỏ sót một chi tiết nào: “Vệ Khanh, cậu ấy là học trò của em, muốn thi vào khoa mỹ thuật tạo hình trường em, em cũng không thể đứng ngoài nhìn, bỏ mặc không quan tâm phải không? Vả lại, hôm nay là sinh nhật cậu ta, đứa bé đáng thương, đi cùng cậu ta đi xem phim cũng không có gì không tốt phải không? Anh đừng nghĩ nhiều nha, dù sao cậu ta vẫn chỉ là học trò mà thôi.”
Vệ Khanh vẫn không vui: “Nếu em và cậu ta không quen thân, sao lại mặc đồ không chỉnh tề đi xem phim cùng cậu ta?” Hắn tức giận Chu Dạ tùy tiện, mặc như vậy mà đi cùng với một tên con trai ra ngoài, tuổi dù nhỏ, nhưng vẫn là con trai nha. Người sáng suốt đều nhìn ra, tình cảm của cậu ta đối với Chu Dạ không hề đơn giản, nếu không bao nhiêu trường đại học tốt như vậy, lại thi vào trường cô làm gì, sinh nhật còn lôi kéo cô đi xem phim cùng nữa!
Chu Dạ đỏ mặt, tức giận nói: “Em không ngờ cậu ta muốn đi xem phim! Anh làm gì mà cứ so đo với một đứa trẻ như vậy, không độ lượng chút nào.” Vệ Khanh thở dài: “Chu Dạ, em mau trưởng thành đi, trẻ con chính là kiểu người khó đối phó nhất.” Không phải hắn đưa cô vào tròng như vậy sao? Vết xe đổ đó, lại có xe đi đúng đường.
Chu Dạ cảm thấy hắn ăn dấm chua cũng chẳng ra sai cả, thở phì phì nói: “Em cũng không phải trẻ con, cũng không có ý định gì với cậu ta cả.” Vệ Khanh nói thầm trong lòng, ở trong mắt anh, em và tên nhóc đó đều là trẻ con, cho nên mới lo lắng. Nhưng không nói ra, ôm cô: “Đây chính là em tự nói đấy nhé. Nếu đã không có ý đồ gì với người ta, thì cách xa ra một chút, đừng giết hại một thanh niên tốt của tổ quốc, người ta đang là mầm non của đất nước đấy. Em đó, coi như xong, đời này ở cùng anh náo loạn.”
Cô không phục, nói: “Em cũng vậy, em cũng là một thanh niên ngũ giảng tứ mỹ tam nhiệt tình yêu thương [34">, hưởng ứng lời kêu gọi của tổ quốc, hăng hái đầy hứa hẹn, tích cực hướng tới tương lai, học tập không ngừng, đền đáp tổ quốc…” Vệ Khanh bật cười: “Được, được, Chu Dạ nhà ta có tiền đồ tươi sáng, tương lai vì nước vì dân mà cống hiến.”
Cô huých hắn một cái, hờn dỗi không thôi. Vệ Khanh nghiêm mặt nói: “Chu Dạ, nói thật với em, không nên quá thân thiết với tên nhóc kia, anh sẽ ghen đó. Lúc nào em cũng phải nhớ kỹ, em là vợ anh.” Cô lại nói: “Ai là vợ anh chứ? Bát tự còn chưa hợp lắm đâu, chỉ nói nhảm!” Vệ Khanh nghe xong rất buồn bực, Chu Dạ vẫn không chịu ý kết hôn, đồng thời phải đau đầu đối phó với Ninh Phi. Xem ra tên nhóc kia cũng rất cố chấp với cô, điều này khiến hắn rất khó chịu, nhưng cũng không thể làm gì một đứa nhỏ như cậu ta.
Vài ngày sau, giáo sư tìm Chu Dạ, nói kì thi tuyển sinh đã xong, những vấn đề cấp thiết đã được giảm bớt, có thể không cần cô tới giúp nữa, tỏ vẻ có lỗi. Chu Dạ ngạc nhiên, vội vàng nói không sao, cười nói học kỳ sắp kết thúc, cô cũng phải học bài, có nhiều chuyện muốn làm.
Cứ như vậy, một tháng sau, mùa xuân cũng tới, trên cành liễu cũng đã hé những chồi xanh mơn mởn, nơi nơi không khí vui vẻ, ngay cả cơn gió cũng dịu nhẹ hơn, gió đông lạnh giá đã tan thành hư không, khiến tinh thần người ta thoải mái hơn nhiều. Đột nhiên có một ngày, Ninh Phi tới tìm cô, trực tiếp tới phòng vẽ tranh của sinh viên mỹ thuật tạo hình khoa cô, liên tục chất vấn cô: “Sao cô không giữ lời hứa?” Cô giật mình, da đầu run lên, thấy bạn bè xung quanh tò mò nhìn Ninh Phi, vội vàng kéo cậu ta ra, nhíu mày hỏi: “Sao em lại tìm được tới đây, có chuyện gì không thể nói qua điện thoại được hay sao?”
Ninh Phi tựa vào lan can, ánh mắt nhìn khoảng trời xanh mây trắng bên ngoài, chậm rãi nói: “Cô nói cô sẽ đi dạy.” Giọng nói của chàng trai trẻ trầm thấp đau thwong, dường như đang đè nén nỗi đau khổ nào đó. Cô trầm mặc giây lát, sau đó giải thích: “Giáo sư nói công việc đã ổn định, ta nên tập trung vào việc học, cho nên sẽ không đi nữa.” Ninh Phi cắt ngang lời cô: “Cô nói dối, gần đây còn có vài giáo viên mới.”
Cô ngạc nhiên, hỏi: “Thật sao?” Hơi thất vọng, mình làm việc hết sức cố gắng, tự nhận thấy là hoàn thành chức trách, vì sao lại bị sa thải? Bị đả kích rất lớn. Ninh Phi hỏi: “Cô sẽ tới dạy chứ?” Cô lắc đầu: “Có lẽ là không.” Ninh Phi vô cùng thất vọng, cầu xin: “Tôi thích cô dạy tôi học, cô lại đi dạy được không?” Chu Dạ vẫn từ chối: “Xin lỗi, bài tập của tôi rất nhiều, e là không có thời gian.”
Ninh Phi xiết chặt tay lại, nhìn cô, ánh mắt trong suốt, còn thật lòng nói: “Chu Dạ, nhiều ngày không gặp cô, tôi thấy rất nhớ cô.” Dùng hết sức lực của bản thân, cuối cùng cũng nói ra. Lại cầu xin: “Tôi muốn trông thấy cô, nghe cô nói chuyện. Tôi cũng không hiểu vì sao mình lại như vậy…” Hôm nay cậu ta hoàn toàn khác với ngày thường lạnh lùng ít nói, tình cảm mênh mông mãnh liệt không có cách nào khống chế.
Chu Dạ thở dài: “Ninh Phi, được một người đẹp trai anh tuấn như em thích tôi, tôi cảm thấy rất vui. Nhưng em cũng biết đó, tôi đã đính hôn rồi.” Ninh Phi lại nói: “Vì sao cô lại cùng anh ta đính hôn cơ chứ? Anh ta không phải người tốt.” Chu Dạ thật lòng nói: “Ninh Phi, Vệ Khanh đối xử với tôi rất tốt, tôi tin tưởng anh ấy thật lòng. Chúng tôi đã đính hôn, chỉ chờ tôi tốt nghiệp sẽ đính hôn.”
Vẻ mặt Ninh Phi ảm đạm, một lúc sau nói: “Tôi biết. Nhưng tôi không muốn như vậy, tôi chỉ hi vọng cô có thể tiếp tục dạy học.” Chu Dạ không biết nên ứng phó với trường hợp này thế nào, đành phải vỗ vai hắn, làm ra vẻ giáo viên an ủi hắn: “Biết là tốt rồi. Em còn nhỏ, mới học cấp ba, đây là thời điểm quan trọng, kì thi chuyên nghiệp đã trôi qua, còn phải thi văn hóa nữa. Tôi hi vọng em có thể chăm chỉ học tập, mỗi ngày đều tiến về tương lại, thi đạt thành tích tốt. Chờ em vào đại học, sẽ gặp được cô gái thích hợp.”
Ninh Phi lắc đầu: “Tôi chỉ thích cô, lúc này tôi cũng không biết mình bị làm sao nữa.” Chu Dạ xúc động, đành phải nói: “Đó không phải là thích! Tôi chỉ giống như một người chị, quan tâm em, cho nên em nghĩ đó là thích, thực ra là không phải…” Ninh Phi cắt ngang lời cô: “Cô quan tâm tôi sao?”
Chu Dạ im lặng, nửa ngày
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




