|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
sau thở dài, nói: “Dù thế nào đi nữa, tôi cũng đã có bạn trai, và là chồng tương lai của tôi.” Ninh Phi cúi đầu, một lúc lâu sau mới nói: “Không sao, tôi không quan tâm.” Cô khó thở: “Về sau tôi sẽ kết hôn với anh ấy.” Ninh Phi gật đầu: “Tôi biết cô thích anh ta.”
Nghe cậu ta nói như vậy, Chu Dạ cảm thấy thoải mái hơn, dù sao vẫn chỉ là trẻ con, một thời gian nữa sẽ ổn, tự nhiên sẽ quên thôi. Vì thế nói: “Tôi cảm ơn em đã thích tôi. Hi vọng khi trở về em chuyên tâm học tập, từng bước bước tới vũ đài nghệ thuật.” Lời này buồn nôn tới mức chính cô cũng không thể chịu nổi.
Ninh Phi nghiêm túc nói: “Chu Dạ, tôi thật lòng. Cô không đi dạy nữa, tôi cũng không ép cô được. Nhưng, cô chờ…” Đang nói lại dừng, vội vàng rời đi.
Chu Dạ cứng họng, gọi cậu ta lại cũng không được, không giữ cậu ta lại thì khó chịu, sao không chịu hiểu lời cô cơ chú? Chờ khi cô quay về phòng vẽ, mọi người đều hỏi thăm chàng trai nhìn giống như ngôi sao điện ảnh kia là ai, cảm thấy rất có hứng thú. Chu Dạ thuận miệng nói là em họ. Mọi người lại hỏi tên là gì, có còn đi học không, cha mẹ làm gì, khiến cô giơ tay xin hàng, liên tục xin khoan dung: “Các anh, các chị, làm ơn tha cho em đi! Muốn điều tra hộ khẩu thì tự đi tìm cậu ta được không?”
Lớp trưởng đi tới nói: “Kí túc dành cho nghiên cứu sinh chúng ta đã hoàn thành, nhà trường vừa mới mở cuộc họp, nói chúng ta sang tháng mau chóng chuyển đồ qua, kí túc bên này đã tồi tàn rồi, để cho tân sinh viên ở tạm, sau đó sẽ chỉnh sửa lại.” Cô than thở: “Từ khi em vào trường này, một năm chuyển một lần, từ bên ngoài chuyển vào bên trong, từ phía đông chuyển sang phía tây, từ tầng dưới chuyển lên tầng trên, giờ lại từ nhà cũ chuyển sang nhà mới, thiếu chút nữa là bị ép chết rồi, nhà trường không thể để chúng ta yên ổn sống một nơi tới khi tốt nghiệp sao?”
Có người nói: “Trường nhỏ quá, xây rồi lại phá, có cách nào khác đâu, có chỗ ở là tốt rồi, còn nói nhiều làm gì, còn không mau chóng đi thu dọn.” Muốn từ khu kí túc tồi tàn phía đông chuyển sang khu nhà mới phía tây, nhà trường cũng không cho người xuống trợ giúp, toàn là tự mình phải xử lý, bàn tay nhỏ bé, cánh tay không đủ lực, vai không thể đỡ, chuyển thế nào đây? Chu Dạ nghĩ tới lúc chuyển đồ, thiên hạ đại loạn, ngươi đẩy ta chạy hỗn loạn, tâm tình không vui, không nhịn được, tố khổ với Vệ Khanh
Vệ Khanh an ủi cô: “Được rồi, được rồi, không cần mặt ủ mày ê, đến lúc chuyển đồ, chồng em sẽ tự mình ra trận giúp đỡ em là được rồi chứ?” Cô liền tươi cười rãng rỡ: “Là anh nói đấy nhé, đến lúc đó đừng có ngại bẩn, ngại mệt đó.” Hắn cười: “Lệnh của vợ đại nhân, làm sao dám không nghe lời.”
Cô chuyển nhà nhiều đã có kinh nghiệm, chăn đệm, gối đầu cho vào một túi to, toàn bộ quần áo để vào trong hòm, còn mấy thứ thượng vàng hạ cám gì đó thì cho vào hộp giấy, chỉ đau đầu nhất là đống sách vở, dùng dây thừng buộc chặt, được ba chồng lớn, cô không còn sức mà dịch chuyển nữa, nói gì tới vác đồ đi xuống lầu. Tuy rằng cũng có bạn nam giúp đỡ, nhưng mà bọn họ cũng nhiều đồ, nhất thời nhiều việc, vì thế đành mời Vệ Khanh tới đảm đương chức vụ cu li.
Hôm chuyển nhà, đồ đạc đầy úp, đám người đông đúc, hành lý chờ khuân đi xếp chật sân, dường như không có chỗ để đi, ai nấy đều thở không ra hơi. Không có người chỉ huy, gần như toàn bộ mọi người đều đi vào thang máy, vào không được mà cũng không thể lui. Vệ Khanh không có cách nào khác, đành phải bê đồ đạc đi cầu thang bộ. Chu Dạ cầm theo một số thứ đuổi theo, thiếu chút nữa mệt mỏi mà nằm úp xuống. Hai người đều mướt mát mồ hôi.
Đến kí túc mới, vẫn cứ chật chội bế tắc như vậy. Trong lúc hỗn loạn còn làm mất đồ. Chu Dạ tìm kiếm khắp nơi, mới phát hiện bị người ta đá vào vũng nước. Chờ khi đem toàn bộ đồ đạc tới kí túc mới, cô hoàn toàn không thể đứng dậy nổi, đặt mông ngồi xuống đất, trên giường chất đống đồ vật, cũng không còn chỗ ngồi.
Vệ Khanh nóng, cởi bớt cúc áo, chống thắt lưng nói: “Trường em cũng không phái giáo sư xuống quản lý, cứ để bọn em náo loạn tới khi nào?” Cô uể oải nói: “Không sao, mọi người đều quen rồi, cũng không phải lần đầu tiên chuyển nhà, làm loạn tới khi nào ổn định đâu vào đấy thì ngừng.” Vệ Khanh quan sát xung quanh nói: “So với kí túc trước đây của bọn em thì rộng rãi sáng sủa hơn.” Chu Dạ bĩu môi, nói thừa, nếu không thì chuyển làm gì? Hắn xoay người hỏi: “Bạn cùng phòng của em đâu?” Không phải hai người một phòng sao?
Chu Dạ lau mồ hôi, nói: “Cô ấy bị trận chuyển nhà này dọa, trở về nhà họ hàng rồi, nói vài ngày nữa sẽ quay lại chuyển sau.” Vệ Khanh giáo huấn cô: “Em cũng có thể ngày mai chuyển cũng được, đông người như vậy, không phải tự chịu tội sao?” Cô đứng lên, hừ nói: “Không phải em hưởng ứng lời kêu gọi của nhà trường sao? Hành động theo tập thể.” Bắt đầu chỉnh này nọ, tùy tiện kéo cái bàn lớn ra giữa phòng, chuyển ghế, kiễng chân xếp đồ trong hộp vào ngăn tủ.
Vệ Khanh rửa tay đi ra thấy thế, vội nói: “Đợi anh, đợi anh, cẩn thận lại ngã bây giờ.” Còn chưa nói xong, Chu Dạ mệt quá, kiệt sức, tay mềm nhũn, hộp giấy rơi xuống, dọa cô nghiêng người sang một bên, “Rầm” một cái rồi ngã xuống. Vệ Khanh vội vàng đi tới, tay đỡ thắt lưng cô, Chu Dạ lảo đảo một lát rồi vẫn đứng lại. Nhưng chiếc hộp giấy lại mạnh mẽ nện vào vai hắn, phát ra tiếng vang lớn.
Chu Dạ bị dọa, mặt cắt không còn giọt máu, mặt mũi tái nhợt, môi trắng bệch, lôi kéo hắn liên tục hỏi: “Vệ Khanh, Vệ Khanh, có bị thương không, mau cho em xem, mau cho em xem.” Vệ Khanh đau ngồi dưới đất, nhất thời nói không ra lời, mày nhíu chặt lại, liên tục hít sâu. Cô rơi nước mắt, xoa vai phải hắn nói: “Không sao chứ? Xương cốt có bị thương hay không? Em xoa xoa cho anh. Không đau, không đau đâu…” Nói năng lộn xộn, lo âu tới mức ngay cả cổ áo mở rộng cũng không biết. Còn gạt nước mắt nói: “Đều tại em không tốt, chẳng may bị nội thương thì làm thế nào? Về sau em nhất định sẽ cẩn thận, không xảy ra chuyện như vậy nữa, huhu…”
Vệ Khanh giữ cô lại trong lòng, trước sau sờ loạn, thở nói: “Đừng xoa nữa…” Cô thấy môi hắn tái nhợt, nhất định rất đau, vì thế ôm hắn, liên tục hôn hắn, khóc nói: “Vệ Khanh, đều là em không tốt, em đưa anh đi bệnh viện nhìn xem…”
Cơn đau nhất thời xoa dịu bớt, Chu Dạ lại yếu ớt trong lòng hắn, mềm mại đáng yêu, cơn đau giảm đi rất nhiều. Hắn dùng một tay đỡ đầu cô, hưởng thụ sự chủ động hiếm có của cô. Lúc đầu yếu ớt xâm nhập, vốn định từ bỏ, có lẽ Chu Dạ bị hoảng hốt, áy náy không thôi, vô cùng mềm mại, đặc biệt phối hợp, khiến hắn muốn ngừng mà không được. Chu Dạ khẽ cử động, cảnh quang trước ngực nhìn không sót điểm nào, cọ qua cọ lại, hắn nhanh chóng có phản ứng.
Chu Dạ cũng không phát giác, thở dốc qua đi, nhìn vết thương của hắn, đau lòng nói: “Tím bầm rồi, còn sưng lên, không biết có ảnh hưởng tới xương hay không?” Vệ Khanh thấy cô lo lắng, vội nói không có: “May chỉ là hộp giấy, không nặng lắm, nếu không chồng em sẽ vô duyên vô cớ mà trẻ tuổi chết sớm, thật là oan uổng.” Chu Dạ ứa nước mắt nói: “Em cũng không muốn sống nữa.”
Vệ Khanh cảm động, ôm cô cười hỏi: “Sao, tự tử theo anh sao?” Chu Dạ xoa vết thương của hắn, nhẹ nhàng thổi thổi, hỏi: “Còn đau không? Em bôi dầu cho anh.” Nói xong đứng lên đi tìm dầu, lẩm bẩm: “Để đâu nhỉ? Em nhớ là cho vào trong túi bóng màu vàng, sao lại không thấy nhỉ?”
Vệ Khanh ngăn cô lại, nói: “Đừng tìm nữa, bừa bộn như vậy, tìm sao được. Không đau tới gân cốt, hai ngày nữa sẽ đỡ hơn.” Hô hấp khó khăn, từng chút một kéo áo cô, nụ hôn nóng bỏng dừng lại trên làn da ẩm ướt, cảm giác khác lạ rõ ràng. Chu Dạ run run, sẵng giọng: “Anh còn có tâm tình làm bậy…” lời còn chưa dứt, kêu “a” một tiếng, môi và lưỡi của Vệ Khanh dừng lại trước ngực cô lưu luyến bồi hồi, chậm chạp không rời đi.
Chu Dạ nói: “Vai anh xước da rồi, đừng dùng lực, như thế này sẽ chảy máu mát…” ngẩng đầu, liếm môi, cô cũng cảm thấy miệng khô lưỡi nóng, trong lòng giống như có hỏa, hừng hực bốc cháy lên. Vệ Khanh không để ý tới cô, đã muốn cởi cúc quần cô ra. Chu Dạ sợ chạm vào miệng vết thương của hắn, không dám dùng nhiều sức giãy dụa, cứng người, nhỏ giọng nói: “Vệ Khanh, anh đang bị thương, đừng như vậy…”
Không hiểu vì sao, nghe bên ngoài cửa ầm ĩ tiếng tranh cãi, tiếng bước chân đi tới đi lui, cùng với tiếng động đồ đạc di chuyển, khiến hắn dị thường hưng phấn, chưa bao giờ thấy kích thích như vậy. Dùng sức xé áo lót của cô, vất xuống đất, áo sơ mi mới cởi một nửa, nửa che nửa đậy, khó lòng kìm nổi. Không thể chịu nổi mê hoặc này, đảy cô ra phía sau, gần sát vào tủ, phủ môi hôn lên.
Gặm nhấm vành tai cô một lúc lâu sau, sau đó hôn lên đôi môi khô ráo dễ chịu của cô. Chu Dạ đã sớm không còn sức lực, vì chống đỡ thân thể, bàn tay yếu ớt bám vào thắt lưng hắn, lồng ngực thở phập phồng, từ từ nhắm mắt, thở dài: “Vệ Khanh, không… không cần như vậy…” Giọng nói mơ hồ, ngay cả chính cô cũng không biết mình đang nói gì. Vệ Khanh ý bảo tay cô đi xuống, cô thẹn thùng muốn bỏ ra, hắn giữ cô lại, kêu khẽ: “A… Tây Tây, cứ như vậy, đừng rời đi…”
Cô xấu hổ giữ nơi đó, cử động theo tiết tấu,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




