watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12100 Lượt

Suất cũng không nói gì thêm. Hai người vừa ra tới chửa chính, lại có người ra chào hỏi. Chu Dạ nhìn từ bên kia đường thấy có một chiếc xe, người đang ngồi bên trong đúng là Trương cục trưởng: “Trương Suất, ngày mai bạn có tới không? Cũng chỉ còn một mảng nhỏ, mình có thể tự làm được.” Thái độ mọi người đối với hắn rõ ràng như vậy, sao có thể hoàn thành công việc được đây!

Trương Suất trầm ngâm trong chốc lát, nói: “Mình biết có chút bất tiện, nhưng mình vẫn muốn hoàn thành cho xong.” Người bên cạnh nói nhỏ: “Trương cục trưởng chờ cậu đã lâu.” Chu Dạ nghe thấy nhắc nhớ, liền nói: “Dù sao cũng không còn bao nhiêu, lần này coi như xong. Lần sau đi, tìm một chỗ không ai quen biết bạn, sẽ không như thế này. Mình về trước đây.” Còn cười cười với hắn. Trương Suất hiểu ý cô, rất nhiều người vì cha hắn mà muốn lấy lòng hắn, đành thở dài. Nghe lời cô nói, cười cười, gật đầu: “Ừ, lần sau chúng ta lại đi làm tiếp.” Công việc tuy rằng vất vả, nhưng hắn cảm thất rất vui, không biết sau này có còn cơ hội như vậy nữa không.

Chu Dạ vẫy vẫy tay, sôi nổi chạy đi. Vừa ra tới đường lớn, có một chiếc xe dừng trước mặt cô. Vệ Khanh hạ cửa kính xuống: “Vừa may tiện đường, anh đưa em đi một đoạn.” Chu Dạ do dự: “Như vậy có lẽ không hay lắm?” Vệ Khanh cười nhạo cô: “Sao thế, em sợ à? Cũng có phải bắt em vào đầm rồng hang hổ đâu.” Chu Dạ tuổi còn trẻ, bị hắn kích vài câu, tính hiếu thắng lại nổi lên, nghĩ rằng, cũng chỉ là đi nhờ xe mà thôi, cũng không phải việc gì lớn, cây ngay không sợ chết đứng, mà bản thân cô cũng sợ phải chen chúc trên xe bus, vì thế cũng không thừ chối, mở cửa xe bước lên.

Vệ Khanh cố ý nói: “Không ngờ bạn học của em lại còn con trai Trương cục trưởng, quả là phải làm người ta mở rộng tầm mắt.” Chu Dạ gật đầu: “Đúng vậy, hôm nay tôi cũng mới biết, vừa rồi cũng rất hoảng hốt. Bình thường cậu ấy rất đơn giản, chưa từng nhắc qua việc này.” Nhớ ra, còn nói: “À, có lẽ ngày mai Trương Suất không tới, một mình tôi làm cho xong, nói trước với anh một tiếng.”

Vệ Khanh nghe xong, vừa đúng ý nguyện, âm thầm cười trộm. Tiểu nhân đắc chí, rất đắc ý! Liếc mắt nhìn cô, hỏi: “Cậu ta gạt em như vậy, em không giận sao?” Còn muốn châm ngòi ly gián nữa.

Chu Dạ nhìn hắn, hỏi lại: “Sao tôi phải tức giận, đây là việc riêng của cậu ta. Nếu là tôi, tôi cũng không muốn nói ra, đây chứng minh người ta được dạy dỗ tử tế. Trương Suất đâu có giống anh, loại người ăn chơi trác tang, ỷ mạnh hiếp yếu đâu. Năng lực học tập của cậu ấy là thật sự, tất cả đều xuất sắc. Trong nhà điều kiện tốt như vậy, mà lại có thể đạt được thành tích như thế, thật khó ai có thể làm được.” Cô đối với Vệ Khanh luôn luôn coi thường, không có cảm tình gì, nhịn không được, châm chọc hắn vài câu.

Vệ Khanh nghe thấy cô che chở cho Trương Suất như vậy, trong lòng không vui, rầu rĩ nói: “Chu Dạ, em ăn nói cẩn thận một chút, sao lại bảo anh ăn chơi trác táng, ỷ mạnh hiếp yếu?” Trong mắt mọi người, hắn tốt xấu gì cũng là một thanh niên anh tuấn, trong thương trường là doanh nhân có uy tín, bị Chu Dạ nói như vậy, vô cùng tức giận.

Chu Dạ lập tức tiếp đáp trả: “Anh không có sao? Nếu không phải tại anh, tôi có phải vất vả như vậy không? Nói anh ăn chơi trác táng là còn nhẹ đấy!” Chu Dạ tính toán sổ sách, từ ngày gặp hắn, mình liên tục gặp vận đen. Vừa nhìn hắn dương dương tự đắc, hắn còn tưởng hắn là tuổi trẻ đầy hứa hẹn, rường cột nước nhà hay sao! Quốc gia mà có mấy người như hắn, cả ngày chỉ ăn chơi trác táng, chỉ biết vui đùa cùng mấy cô nàng biến chất, sớm muộn gì cũng diệt vong!

Vệ Khanh vốn không thèm cãi nhau với con gái, nhưng mà giận quá, nội tâm vô cùng tức giận, đành phải nghiêm mặt giáo dục cô: “Sao em có thể không phân biệt phải trái thế nhỉ? Em gặp xui xẻo, sao có thể đổ lên đầu anh được?”

Hắn không nói thì không sao, vừa nói Chu Dạ liền nhớ tới những chuyện tốt của hắn, cơn giận lại bùng lên, quay mặt vào hắn quát: “Anh còn dám nói à, nếu không phải tại anh, tôi đã sớm đóng được học phí, còn phải ở trong trường trốn đông trốn tây hay sao?”

Nhà trường giục đóng học phí, làm hại cô từ nay về sau cứ nhìn thấy thầy trưởng khoa là lại phải đi đường vòng, không dám ngẩng đầu lên, cứ như con chuột trốn chui lủi vậy. Nếu không vì hắn, cô đâu phải vất vả khổ sở như vậy, thật vô liêm sỉ. Nếu mà cô biết Trương Suất cũng do hắn dùng thủ đoạn ép rời đi, không biết cô sẽ hận hắn tới chừng nào.

Vệ Khanh nhớ tới việc này, trong lòng vô cùng áy náy, vì thế không lên tiếng, Chu Dạ có nổi giận cũng coi như không thấy, có tai như điếc, chỉ nhìn chằm chằm về phía trước. Chu Dạ càng nghĩ càng giận, cảm thấy người này tính cách xấu xa, nhân phẩm có vấn đề, bị hắn làm hại chưa đủ thảm sao? Cảm thấy không thể ở cùng hắn thêm phút nào nữa, vừa rồi đúng là bị ma xui quỷ khiến mới trèo lên xe hắn. Liền ồn ào nói với hắn: “Dừng xe, dừng xe.”

Vệ Khanh còn tưởng rằng cô xảy ra chuyện gì, vội hỏi: “Làm sao vậy, làm sao vậy?” Chu Dạ hầm hầm lườm hắn, “Tôi bảo anh dừng xe, dừng xe!” Hắn ngạc nhiên hỏi: “Vì sao dừng xe?”

Chu Dạ nghiêm mặt lạnh lùng, cũng không nói gì, chỉ lườm hắn, sắc mặt vô cùng đáng sợ. Hắn cũng không hiểu vì sao, thấy vẻ mặt cô không tốt, liền dừng lại ven đường hỏi: “Sao vậy? Không thoải mái sao?”

Cô cũng không đợi xe dừng hắn, muốn mở cửa xe bước xuống, đáng tiếc cửa bị khóa, có muốn ra cũng không ra được. Vệ Khanh lại tưởng cô bị say xe, muốn nôn, nên liền mở cửa, còn hỏi cô có mệt lắm không. Chu Dạ mạnh mẽ đẩy cửa xe bước xuống, vẻ mặt nghiêm túc cảnh cáo: “Vệ Khanh, từ giờ trở đi, không bao giờ tôi lên xe anh ngồi nữa.” Nói xong nhanh chóng rời đi.

Vệ Khanh không hiểu chuyện gì đã xảy ra, chạy nhanh xuống xe, giữ cô lại, rống lên: “Chu Dạ, em lại nổi cơn điên gì vậy?” Động một chút là xoay người rời đi, học cái tính xấu này ở đâu không biết!

Chu Dạ vung tay muốn thoát khỏi hắn, nhưng không được, giọng căm giận mắng: “Anh mới nổi điên ấy! Buông tay!” Tức giận lớn tiếng mắng làm người đi đường để ý.

Vệ Khanh không muốn cùng cô mất mặt ở ven đường, kéo tay cô, không kiên nhẫn nói: “Có chuyện gì lên xe rồi nói.” Hắn đúng là bị cô làm cho điên rồi, cái cô nàng này hỉ nộ vô thường, đổi tính xoành xoạch. Vừa rồi hai người còn ở trên xe nói chuyện đó thôi, nói thay đổi là thay đổi luôn được.

Chu Dạ uy hiếp: “Anh còn không buông ra, tôi kêu lên đấy!” Trên đường nhiều người như vậy, sao cô phải sợ hắn? Dù sao cũng chẳng ai quen cô, cũng không sợ mất mặt. Chiêu này là cô học được từ Vệ Khanh, lôi ra áp dụng luôn.

Quả nhiên Vệ Khanh buông tay, nhíu mày nhìn cô, giận không nhẹ, sắc mặt âm trầm. Chu Dạ nhịn dáng vẻ hắn, liền hết giận, khinh thường nói: “Đáng đời!” Nhanh như chớp rời đi, bỏ lại Vệ Khanh một mình đứng ngã tư đường, vừa tức vừa giận, mà không có chỗ phát tiết.

Ngày hôm sau, Chu Dạ gia tăng tốc độ, làm việc suốt một ngày, cuối cùng cũng hoàn thành xong bức tranh, thắt lưng đau ê ẩm, cổ mỏi. Lụi cụi dọn dẹp đồ đạc, nhưng rất vui vẻ, sau này không còn phải gặp lại tên khốn Vệ Khanh nữa. Kể cả có việc làm, cô cũng không thèm nhận, đỡ phải nhìn hắn mà nổi giận, cô có thể tìm một công việc khác

Sắc trời đã tối muộn, trong công ty mọi người đã về gần hết. Một mình cô mang nhiều đồ như vậy, vô cùng vất vả. Mãi mới đi tới hành lang, lại thấy Vệ Khanh đẩy cửa ban công đi vào, hai người mặt đối mặt. Chu Dạ lạnh lùng, cũng không chào hỏi.

Vệ Khanh thấy tối rồi mà cô còn chưa về, sợ một mình cô lại xảy ra chuyện gì, cố ý lưu lại. Giờ nhìn thấy cô như thế, liền nhớ tới tối hôm qua ở bên đường cô làm mất mặt hắn, sắc mặt lập

tức đen lại, nhưng vẫn đi tới, cầm lấy đồ dùng trong tay cô, cũng chẳng nói gì, đi về phía thang máy. Chu Dạ nghĩ rằng, đúng là oan gia ngõ hẹp, sao đi đâu cũng chạm mặt vậy, đành tức tối đi theo sau.

Vệ Khanh ấn phím thang máy xuống bãi đỗ xe, Chu Dạ ấn tầng 1, hai người chẳng ai nói gì. Tầng một tới trước, Chu Dạ nhìn đồ dùng trong tay hắn, lại kiên quyết không nói trước. Vệ Khanh cũng nhìn lại, thấy mình cùng một cô sinh viên tranh cao thấp, thật mất phong độ, vì thế nhẹ nhàng nói: “Cầm nhiều đồ như vậy, đi xe bus không tiện. Đừng giận nữa, anh đưa em về, yên tâm, ở đường lớn dừng lại, không để ai nhìn thấy.” Hắn nghĩ là đại khái Chu Dạ sợ người trong trường bắt gặp, cho nên mới nửa đường xuống xe.

Đối với Vệ Khanh mà nói, hắn có thể làm tới mức này, coi như đã nhường nhịn hết mực, mọi chuyện đều vì cô mà suy nghĩ. Chưa từng có cô gái nào không quan tâm sắc mặt hắn, đừng nói tới việc hắn nuốt giận chịu thua như vậy.

Chu Dạ bỏ đồ trên tay xuống, giật lấy đồ trong tay hắn xong, liền đi ra ngoài. Vệ Khanh giữ tay cô lại, bất mãn hét lên: “Này, em làm gì vậy?” Chu Dạ còn muốn giãy dụa, thì cửa thang máy đã đóng lại. Cô trơ mắt nhìn chính mình theo hắn đi xuống bãi đỗ xe, giận run lên.

Vệ Khanh mở cửa xe, bảo cô lên xe, Chu Dạ hận nghiến răng, lại một lần nữa giật đồ trong tay hắn nói: “Vệ Khanh, lần sau anh còn dám tới tìm tôi, tôi cho anh chết không có chỗ chôn.” Vốn muốn ném đồ trong tay lên người hắn, nhưng nhìn bên trong toàn thuốc màu, nghĩ rằng,

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,105 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT