watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12103 Lượt

từ trong x era: “Đây là 8000 tệ tiền mặt, em có cần kiểm tra không?”

Chu Dạ rút ra thấy toàn tiền mới tinh, giống như vừa rút từ ngân hàng ra, cầm tiền trong tay cảm xúc vô cùng tốt, trong lòng rất vui, đều là tiền chính mình vất vả kiếm được. Liền nói: “Không cần. Tôi về đây, cảm ơn anh đã mang tiền đến.” Cô biết Vệ Khanh sĩ diện cao, chỉ có người mang tiền tới cho hắn, chứ không có đạo lý hắn mang tiền cho người khác.

Vệ Khanh không nghĩ nhận tiền xong cô muốn về luôn, nhưng lại không thể lấy cớ giữ cô lại, vẻ mặt ấp úng muốn nói lại thôi. Chu Dạ thấy vậy lại hỏi: “Anh còn có việc gì sao?”

Vệ Khanh nhanh trí nói: “Em ăn cơm chưa?” Nói xong lại vội vàng giải thích: “Anh thấy em vừa đi phỏng vấn về, chắc chưa ăn cơm?”

Chu Dạ nói ở trên đường đã ăn qua. Hắn không biết nói gì nữa, đành phải nói: “Anh vẫn chưa ăn.”

Chu Dạ “À” một tiếng, nhưng cũng chẳng tỏ vẻ quan tâm gì. Hắn đành đưa ra yêu cầu: “Hay em đi ăn cùng anh đi, ăn một mình buồn lắm. Cũng không đi đâu xa, ăn ở nhà hàng nào đó gần trường em là được.”

Chu Dạ không tin hỏi lại: “Giờ mấy giờ rồi? Anh chưa ăn cơm thật sao?”

Hắn nói: “Hôm nay bận nhiều việc, anh vừa mới đi làm về mà.”

Chu Dạ nhìn hắn mặc thoải mái như thế, không giống dáng vẻ vừa đi làm về, nhưng cũng không quản, trực tiếp từ chối: “Anh đi ăn một mình đi, tôi muốn về trường.” Người nào đó xấu tính, chỉ muốn cô ở bên tiếp rượu hắn thôi!

Chu DẠ xoay người bước đi, vừa đi được vài bước, lại nghe thấy Vệ Khanh gọi: “Chu Dạ”. Cô không kiên nhẫn xoay người, nổi giận đùng đùng hỏi: “Anh có việc gì thì nói một lượt cho xong đi!”

Ngay lúc ấy, một chiếc xe thể thao lướt qua người cô, người trên xe lại là Lâm Phỉ, hai người chằm chằm nhìn nhau. Không đợi chào hỏi, xe lại lướt qua bình thường. Còn thấy Lâm Phỉ quay đầu lại, tò mò muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Cô biết Lâm Phỉ nhất định đã nhìn thấy Vệ Khanh, hiểu làm này nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch. Không khỏi vừa tức vừa giận, nhưng hôm nay hắn tới là có việc, không thể trút lên đầu hắn, không thể nổi giận với hắn, đành nói: “Sau này anh đừng tới trường tìm tôi nữa! Để mọi người khỏi hiểu lầm!” Lời đồn đại buôn chuyện của mọi người, miệng lưỡi thế gian, giả cũng biến thành thật. Cô làm sao sống sót ở trường được nữa.

Vệ Khanh biết rõ còn cố hỏi: “Bọn họ hiểu lầm gì em?” Chu Dạ giận, lười không thèm trả lời, bước nhanh rời đi. Còn chưa tới cổng trường, nhìn thấy Lâm Phỉ đi ra từ cửa hàng tạp hóa, trên tay cầm một chai nước, cho thuốc vào miệng, ngửa đầu uống nước. Chu Dạ hỏi: “Sao thế? Ốm à?”

Lâm Phỉ đưa thuốc cho cô xem. “Không, thuốc giảm đau.” Hai người cùng nhau trở về, Lâm Phỉ hỏi: “Chu Dạ, giờ ngươi và Vệ Khanh hẹn hò à.”

Chu Dạ bị dọa cho nhảy dựng, vội vàng giải thích: “Không, ngươi nghĩ đi đâu vậy. Hôm nay hắn tới tìm ta là liên quan tới công việc, ngươi đừng có đi nói lung tung đấy.”

Lâm Phỉ “À” lên một tiếng, nói: “Chu Dạ, ta nói cho ngươi biết, Vệ Khanh kia cũng không phải là người tốt! Ngươi đừng có rây vào hắn. Hôm nay có người kể chuyện về hắn cho ta biết, nói hắn thích những cô gái trẻ đẹp, hay dùng tiền để vui đùa với rất nhiều cô gái. Có một cô gái trẻ cùng hắn vui vẻ liền đùa hóa thật, tình nguyện không cần tiền của hắn, không chịu chia tay.”

Chu Dạ nghe chuyện cũ, căn bản chẳng liên quan tới mình, vì thế rất phối hợp hỏi: “Sau đó thì sao?”

Lâm Phỉ thở dài: “Sau đó? Nghe nói kết cục rất bi thảm, suýt nữa mất mạng ở Bắc Kinh này. Nghe nói, số con gái vì hắn mà tìm cái chết không hề ít. Gần đây có một nữ sinh ở Bắc Ảnh vì hắn còn định tự sát, mấy việc này bạn bè hắn đều biết.” Chu Dạ hoảng hốt, nhớ tới cô gái xinh đẹp gặp ở quán bar “Vương triều”, vội hỏi: “Sau đó thì sao, sau đó thì sao? Không xảy ra tai nạn chết người chứ?”

“Không, phát hiện sớm mà, cứu được. Nhưng mà mặt mũi con gái nhà người ta biết để đi đau, về sau chỉ sợ không dám đi ra ngoài. Chu Dạ, ta nói nhiều như vậy, ý của ta là, ngươi vì hắn có tiền cũng được, cùng hắn vui đùa cũng được, cũng chẳng sao cả, đây cũng chẳng phải chuyện hoang đường gì. Nhưng, ngươi đừng bao giờ thích hắn. Giờ thịnh hành trào lưu này mà, người như thế, một khi nhàm chán, sẽ rất vô tình, không để ý tới tình cũ, ta nghe xong, tim lạnh hẳn đi.”

Chu Dạ không hiểu vì sao lại nhớ tới một chuyện: Di Tử Hà cùng Vệ Linh Công đi chơi ở một vườn trái cây, Di Tử Hà ăn một quả đào rất ngọt, đã đem nửa quả đào còn lại cho Vệ Linh Công, Vệ Linh Công mừng rỡ nói, Di Tử Hà yêu ta, cái gì ngon cũng nghĩ tới ta. Sau này không còn yêu Di Tử Hà nữa, Vệ Linh Công nhớ tới việc này, giận dữ nói: Di Tử Hà đưa quả đào thừa cho ta ăn, là coi rẻ quân vương. Nhưng tên Vệ Khanh này, còn không giống cái đám quân vương ham dâm vô độ kia, ngay cả súc sinh cũng không bằng!

Lâm Phỉ lại nói tiếp một câu rất có chiều sâu: “Con gái đẹp mà không được hưởng tình yêu, thật sự rất đáng thương! Cho nên mới nói, tốt nhất đừng có tình cảm, có tình cảm thì mình là người chịu khổ, chẳng khác gì tìm khổ mà ăn.”

Chu Dạ muốn nói Lâm Phỉ vài câu, nhưng lại không thể nói ra. Mỗi người có cách sống riêng, có nhiều chuyện đau khổ người ngoài không thể hiểu ẽo.

Trở về, nhịn không được lại đem chuyện này kể cho Tất Thu Tĩnh, chỉ nói là mình và Lâm Phỉ cùng nghe thấy chuyện kia, chửi ầm lên: “Vệ Khanh là đồ cặn bã. Có mới nới cũ, bội tình bạc nghĩa, sao không bị thiên lôi đánh chết! Ông trời thật không có mắt.” Lòng đầy căm phẫn, bênh vực kẻ yếu.

Tất Thu Tĩnh không hiểu vì sao cô lại kích động như vậy, lý trí nói: “Thật ra, nếu nhìn ở một khía cạnh khác, cô gái trẻ kia nếu không ham hư vinh như thế, thì kết cục sẽ không thê thảm như vậy.”

Chu Dạ cũng hiểu đạo lý này, nhíu mày nói: “Nhưng cũng là do gã Vệ Khanh đầu sỏ gây nên. Nếu hắn không cố ý dụ dỗ con nhà người ta sa đọa trầm luân, thì nữ sinh Bắc Ảnh kia có thể ngoan ngoãn học bài, không vì hắn mà tự sát.” Chính mình cũng bị hắn làm cho thiên hạ đại loạn, cuộc sống học tập chịu ảnh hưởng lớn.

Tất Thu Tĩnh phản bác: “Nếu không có Vệ Khanh, thì cũng còn nhiều người khác. Ngươi cũng biết xã hội hiện này, người như vậy còn nhiều mà! Ngươi có cam đoan cô ta không bị dụ dỗ không? Có nhiều điểm tốt, sẽ không vì tình cảm mà tự sát. Cho nên mới nói, tự giữ trong sạch cho chính mình, tự lập tự cường đi.”

Chu Dạ vẫn bất mãn: “Nhưng cô ấy đâu có muốn tự sát đâu, chẳng lẽ có tình cảm là do cô ấy sai hay sao! Vẫn là do lỗi của Vệ Khanh cặn bã!”

Tất Thu Tĩnh thấy cô đỏ mặt tía tai, cười: “Ngươi làm sao thế? Hét vào mặt ta làm gì? Ta có phải là kẻ phụ tình kia đâu. Loại sự tình này là do cả hai bên đều tình nguyện, đều là pháp chế xã hội, đâu thể cưỡng ép dược! Cho nên, xảy ra chuyện gì cũng chỉ có thể nói, tự làm tự chịu!” Vì an ủi Chu Dạ tức giận bất bình, đành phải nói: “Đương nhiên Vệ Khanh cũng không phải người tốt, đây là sự thật. Chuyện gì xảy ra thì cả hai bên đều phải chịu trách nhiệm, chủ nghĩa duy vật cho rằng như vậy.” Tất Thu Tĩnh giống như đang làm báo cáo phân tích hóa học, có trật tự rõ ràng, tìm từ chính xác.

Chu Dạ muốn phản bác cũng không tìm ra luận điểm, đành từ bỏ. Tuy rằng hiểu được đạo lý này, nhưng đối với Vệ Khanh càng thêm khinh thường.

Ngày hôm sau, lúc Chu Dạ đang ngồi vẽ trong phòng vẽ tranh thì nhận được điện thoại của Ngô giáo sư- trưởng khoa Mỹ thuật tạo hình, nói ở lầu chính có một du khách nhìn trúng bức tranh của cô, đồng ý trả 20.000 tệ mua nó. Chu Dạ nghe xong, vui như tết, cười toe toét, gật đầu đồng ý.

Vì thế nhà trường đứng ra làm chủ, đem bức tranh tham gia triển lãm của cô bán đi. Người mua chừng ngoài ba mươi tuổi, đeo một kính mắt bọc vàng, thoạt nhìn hào hoa phong nhã, trên người đậm chất văn nghệ. Nói chuyện rất khách khí, cũng hỏi Chu Dạ có thể đóng con dấu của mình lên hay không.

Chu Dạ vì mang tranh lên trưng bày trong phòng triển lãm ở nhà trường, chứ không phải đi tham gia thi đấu gì, nên chỉ ở trên tranh kí một chữ, vội vàng chạy về kí túc mang con dấu lại. Mọi người nghe tin, liền chúc mừng tới tấp. Chuyện này trong trường không phải chuyện thường, cũng không phải là gửi tranh tới các triển lãm khác, có thể nói là trăm năm khó gặp. Chu Dạ không hiểu mình gặp vận may gì, sao có thể tốt số như thế. Nghĩ đi nghĩ lại cũng chẳng nghĩ ra.

Nào có biết gây họa cũng là hắn, phúc cũng là hắn, giống như xác định cô chính là mục tiêu của hắn.

Giao dịch hoàn thành, nhà trường còn cố ý mời nhiếp ảnh gia chụp lại một bức ảnh tư liệu, sau này sẽ dùng để tuyên truyền khi tuyển sinh. Chu Dạ lập tức trở thành nhân vật nổi tiếng trong trường, học bốn năm đại học, chưa bao giờ thấy oai như vậy. Lãnh đạo cấp cao sau việc này, mọi người hầu như đều biết tới Chu Dạ.

Việc này thật là tốt, học phí, sinh hoạt phí cũng không cần lo lắng nữa. Bao nhiêu lo lắng trong lòng Chu Dạ buông lỏng, vui vẻ gọi điện cho Lý Minh Thành, thông báo tin tốt cho hắn. Cô vẫn chỉ có thể nghĩ tới Lý Minh Thành, dù sao tình cảm hơn mười năm, không phải nói hết là hết ngay được. Có Lẽ Là Yêu – Chương 13
Gửi lúc 15:28 ngày 14/01/2014
Lặng lẽ

Edit: Ishtar

Một đêm tĩnh lặng.

Trang: [<] 1, 20, 21, [22] ,23,24 ,105 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT