watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12105 Lượt

nếu mà ném thật, chính mình bị hắn giết chết trước, mạng nhỏ mất luôn ở đây. Tuy cô là người kiêu ngạo, tùy hứng, nhưng vẫn còn biết chừng mực. Khinh thường, không muốn tiếp tục dây dưa, vì thế từ bỏ.

Lại đi thang máy lên, vòng ra tầng một, mang theo một đống đồ lớn, vô cùng vất vả ra về.

Vệ Khanh thật sự là bốc hoả, cũng không thèm quan tâm tới cô, nếu cô nàng đã không biết tốt xấu, vậy thì kệ cô ta, dù sao người chịu tội vất vả cũng chẳng phải mình.

Nhưng mà liên tục mấy ngày liền đều không vui, tâm tình khó chịu, cảm thấy mất mặt, đối với Chu Dạ, thất bại thảm hại, thật không cam lòng. Đúng là không biết người chịu tội là ai nữa. Lấy cớ

Edit: Ishtar

Đám bạn bè Vệ Khanh thấy gần đây hắn suốt ngày hậm hực không vui, liền nói đùa: “Vệ thiếu, khuôn mặt bình tĩnh thường ngày đâu mất rồi? Chả lẽ bị con gái đá à?” Bọn họ đơn thuần chỉ là đùa cho vui, không ngờ tới lại động trúng nỗi đau của Vệ Khanh. Vệ Khanh biến sắc, quát: “Nói linh tinh cái gì vậy!”

Có người quen hắn lâu rồi, lại đùa: “À… nhìn cậu như vây, không phải thật sự bị đá đấy chứ?” Vệ Khanh không nói gì, lấy mắt hung hăng lườm hắn.

Mọi người thấy không khí bất hòa, liền hòa giải: “Được rồi, được rồi, có gì không vui, cũng không cần phát hỏa như vậy! Vui chơi đúng lúc, đùa giỡn đúng mực thôi. Mới có một quán bar mới mở, nghe nhiều người khen không tồi, gái đẹp nhiều như mây, vui chơi hết mức. Vậy tối nay chơi thoải mái một chuyến, mọi người thấy sao?”

Vệ Khanh nhớ chính mình từng gặp Chu Dạ ở quán “Vương triều”, từ đó tới nay cũng rất ít khi tới quán bar chơi, bao nhiêu tâm tư đều dồn hết về cô ấy, hết lần này tới lần khác xích mích, vô cùng mất mặt, nên cũng không dám nói với mọi người về mối quan hệ với Chu Dạ. Nhân dịp này, đi giải

sầu cũng tốt, vì thế cùng mấy người này đi tới quán bar.

Quán bar mới khai trương quả nhiên rất náo nhiệt, xanh đỏ rực rỡ, trang trí xa hoa, ánh đèn chập chờn, trai thanh gái lịch, hành vi phóng đãng. Dưới màn đêm bao phu, mọi người bắt đầu làm trò xấu. Những người này đều dẫn bạn gái theo, chỉ có mình Vệ Khanh là người độc thân, khi hắn vừa bước vào liền có người lại gần.

Một cô gái cầm một ly rượu tới, tự nhiên nói: “Hi, uống một ly chứ?” Trên mình mặc bộ y phục dạ hội màu đỏ, sợi dây lưng buộc quanh đường cong yểu điểu, da thịt trắng như tuyết, dưới ánh đèn mờ càng trở nên quyến rũ, đôi mắt phượng dại, ánh mắt đưa tình, cằm nhọn, mái tóc xoăn tùy ý buông lơi, lộ ra một mảng lớn da thịt trước ngực, vô cùng xinh đẹp, cô nàng này có thể nói trời sinh đã là báu vật.

Vệ Khanh vốn là đồ háo sắc, nhíu mày bảo cô ngồi xuống, vẫy tay ý bảo phục vụ mang rượu ngon tới. Cô gái kia biết hắn có hứng thú với mình, liền ngồi xuống cạnh Vệ Khanh, bả vai đã muốn dán lại gần, tư thế ái muội. Vệ Khanh ngửi được mùi nước hoa trên người cô, không hiểu vì sao lại cảm thấy không thoải mái.

Hai người chạm ly, cầm ly rượu ngon trong tay một hơi cạn sạch. Ngồi gần, hắn mới phát hiện ra cô gái này đẹp thì đẹp thật, nhưng dưới ánh đèn nhìn kỹ, khóe mắt đã có nếp nhăn, trang điểm dù đậm thế nào cũng không che được hết. Dù là đại mỹ nữ đi nữa, năm tháng vẫn là vô tình. Hắn nhớ tới khuôn mặt đẹp như ngọc của Chu Dạ, tính tình ngang ngược, hứng thú dần mất hết.

Cô gái kia nhìn Vệ Khanh đẹp trai sành điệu như vậy, nhìn là biết đã có sự nghiệp ổn định trong tay, cũng là cao thủ vui đùa, không lòng vòng quanh co, mắt nheo lại cười cười: “Cùng nhau chứ?” Tay đã đặt trên lưng Vệ Khanh, ý tứ không cần nói cũng hiểu.

Vệ Khanh nghe người đẹp mời mọc, lại không có cảm giác gì, giương mắt nhùn cô, rồi lập tức đứng dậy, rất phong độ nói. “Xin lỗi.” Cô gái kia hiểu ý hắn, nhún vai, đặt ly xuống, xoay người rời đi.

Vệ Khanh cảm thấy mình bị điên rồi, tâm lý không bình thường, sao lại có thể từ chối một đại mỹ nhân đặc sắc như thế. Tâm tính càng chán nản, đành lấy lý do người không khỏe, cầm áo khoác định rời đi. Ở cửa lại gặp một người bạn cũng chuẩn bị ra về, tay ôm bạn gái, cười chào hỏi: “Hi, Vệ thiếu, sao về sớm vậy?”

Hắn gật đầu: “Ừ, có chút việc. Vẫn sớm như vậy, sao cậu không chơi tiếp?” Người nọ chỉ vào bạn gái bên cạnh: “Cô ấy nói không khỏe, nên mình đưa cô ấy về nghỉ.” Vệ Khanh gật gù, lái xe rời đi.

Bạn gái người nọ lại chính là Lâm Phỉ, thuận miệng hỏi hắn: “Vệ thiếu? Là bạn anh à?” Người nọ gật đầu: “Ừ, cậu ta tên là Vệ Khanh, mọi người thường đùa gọi cậu ấy là Vệ thiếu, ở thành phố này nổi danh là thiếu gia.”

Lâm Phỉ thấy tên Vệ Khanh này rất quen, hồi lâu mới nhớ ra người đưa tiền cho Chu Dạ chính là Vệ Khanh, không ngờ lại là người này. Không nghĩ anh ta lại đẹp trai, thân hình cao lớn, , khí thế bất phàm, ngũ quan thâm thúy, điển hình kim cương vương lão ngũ.

Vệ Khanh đi lòng vòng trên đường, cuối cùng vẫn dừng ở trước cổng trường Chu Dạ. Biết cô sẽ không nghe điện thoại, đành gọi điện tới kí túc xá. Là Lưu Nặc nghe máy, nói Chu Dạ không có trong phòng, đi phỏng vấn còn chưa về. Hắn nhìn đồng hồ, đã muộn thế này còn chưa về, không biết có xảy ra chuyện gì không. Vì thế liền gọi điện cho cô, không ngoài dự đoán, chuông vừa hai tiếng, liền bị ngắt.

Chu Dạ tính khí nóng nảy, thật đáng giận. Biết hắn gọi điện, liền nhất định tắt máy. Không có cách nào khác, hắn sợ Chu Dạ tắt máy liền nhắn tin qua: Chuyện tiền lương! Chưa bao giờ nghĩ tới, gọi điện cũng lao lực như vậy.

Chu Dạ đọc tin nhắn, thấy là chuyện chính sự, nên hắn vừa gọi lại thì nghe máy: “Alo, tiền lương có vấn đề gì sao?”

Hắn vội nói: “À, là thế này, lẽ ra em và Trương Suất mỗi người một nửa. Nhưng sau đó Trương Suất không tiếp tục làm tiếp, nên phòng tài vụ không biết bút toán tiền lương như thế nào. Cho nên anh đưa tiền trực tiếp cho em, tự em và Trương Suất tính toán, đưa cho cậu ta bao nhiêu cũng không liên quan tới bên anh.” Hắn vắt hết óc mới nghĩ ra được một cái cớ.

Chu Dạ nghe xong, liền bảo: “À, hóa ra chuyện là như vậy, vậy đi, anh cứ bảo phòng tài vụ gửi tiền vào tài khoản của tôi là được, tôi sẽ tự đưa tiền cho Trương Suất.”

Vệ Khanh sửng sốt, không nghĩ cô lại nói như vậy, quanh co một lúc mới nói: “Tiền anh đưa thẳng cho em là được, đỡ phiền phức. Em đang ở đâu, ở trường à? Anh tìm em, nhân tiện đưa tiền cho em luôn.”

Chu Dạ tức giận nói: “Tôi đang ở bên ngoài, có cần gấp vậy không? Có chuyện gì thì ngày mai gặp. Ngày mai anh chuyển vào ngân hàng không được à.”

Vệ Khanh chột dạ hét: “Ngày mai anh bận rồi. Em nghĩ anh giống em suốt ngày rong chơi, chơi bời lêu lổng không có việc gì làm hay sao? ANh đang vội, Sao em cứ nói nhiều lời vô nghĩa vậy, mang tiền tới em còn từ chối nữa. Muốn lấy thì tối nay anh mang ra cho em, không thì sau này khỏi nhận luôn.”

Chu Dạ cũng muốn nổi giận, ngời này sao lại bá đạo như vậy, giống y như cái bọn thổ phỉ cướp đường vậy. Nhưng giờ tiền đang ở trong tay hắn, giờ mà chọc giận hắn, mặc dù không tới mức không nhận được tiền, nhưng mà càng lâu thì mình càng chịu thiệt, thật sự là tiểu nhân mà! Aiza… đứng ở dưới mái hiên nhà người ta, không thể không cúi đầu, chỉ nhẫn nhịn nói: “Được rồi, anh tới đây đi. Tôi đang ở bên ngoài, cũng về gần tới trường rồi. Anh dừng xe ở đường lớn đi, tôi đi tìm anh.”

Vệ Khanh vừa nghe cô nói như vậy, liền lái xe là đường lớn, cố ý tìm một hàng tạp hóa, mua một cái phong bì, đem 8000 tệ để vào trong.

Chu Dạ đang ăn tối ở bên ngoài, vội vội vàng vàng ăn thêm hai miếng, rồi ra vẫy taxi đi về. Từ xa đã nhìn thấy chiếc Lamborghini quen thuộc, không đợi cô gõ cửa xe, Vệ khanh đã bước ra, nhìn cô một lượt, hôm nay cô mặc áo cổ chữ V, bên ngoài mặc áo khoác mỏng, nhìn rất đứng đắn, nhưng túi xách có đính nhiều đồ như vậy, liền làm lộ ra vẻ trẻ con thanh xuân của cô, nói: “Đã muộn như vậy rồi, đi đâu vậy?”

Chu Dạ thuận miệng nói: “Đi phỏng vấn. Anh đưa tiền cho tôi đi, đi cả ngày mệt lắm, muốn về nghỉ.”

Vệ Khanh lại hỏi: “Phỏng vấn ở đâu? Sao lại muộn như vậy? Cẩn thận bị lừa.” Cô còn ít tuổi, tính nết vẫn còn trẻ con, thật lo người khác có dụng ý xấu với cô.

Chu Dạ giận dữ nói: “Tôi đi phỏng vấn thì liên quan gì tới anh!” Còn bảo bị lừa nữa, có ai ác độc như hắn đâu! Cô chống đối hắn như vậy, Vệ Khanh cũng chẳng giận, xem ra bị đối xử mãi như vậy đã thành quen, liền nói: “Anh chỉ hỏi thăm thôi! Không phải em muốn thi lên nghiên cứu sinh sao?”

“Thi chứ. Ai quy định thi nghiên cứu sinh thì không thể đi phỏng vấn?”

“Vậy kết quả tốt chứ?” Vệ Khanh không tìm thêm được chủ đề nào nữa liền hỏi.

Chu Dạ hết kiên nhẫn: “Tôi biết sao được. Người ta bảo vài ngày nữa sẽ gọi điện thoại tới.”

Vệ Khanh vừa nghe, biết cô thất bại . Người ta nếu nói như vậy, bình thường đều có ý từ chối có lệ, thế mà cô vẫn tin. Nói: “Em đừng ra ngoài tìm việc nữa, chăm chỉ ôn thi nghiên cứu sinh cho tốt đi.”

Chu Dạ khinh thường nhìn hắn: “Tôi cũng có muốn thế đâu!” Chuyện đâu có đơn giản như hắn nói, cái tên này làm sao hiểu được khó khăn của người khác. Nếu cô có tiền, ai tình nguyện ra ngoài kiếm việc cơ chứ!

Vệ Khanh cũng nghĩ đến khó khăn của cô, không nhắc lại nữa, lấy phong bì

Trang: [<] 1, 19, 20, [21] ,22,23 ,105 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT