watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12104 Lượt

Mọi người cao giọng nói: “Lý Minh Thành, là chú rể thì đừng nói lời vô nghĩa! Ngoan ngoãn làm theo đi.” Vì thế Lý Minh Thành cõng Trương Nhiễm Du nhảy cóc một vòng mới được mọi người công nhận cho qua cửa. Chu Dạ cười tới mức chảy cả nước mắt, sợ Lý Minh Thành tìm cô xử lý, vội kéo Vệ Khanh chạy về.

Đi ra ngoài, bầu trời đầy sao, gió đêm mát mẻ, thanh âm tiếng côn trùng kêu vang liên tiếp, trong lòng thư thái giống như có một làn nước mát lạnh chảy qua, vừa mềm mại, vừa mát mẻ. Hai người đứng dựa vào nhau, đi dọc trên ngã tư đường. Chu Dạ nô đùa nên giọng hơi khàn khàn, tay vỗ tới đở ửng, cười nói: “Ai nha, cười tới mức đau hết cả bụng rồi…Vệ Khanh, xoa cho em.”

Vệ Khanh ôm cô, cười mắng: “Đáng đời, ai bảo đùa dai.” Lý Minh Thành bị cô chỉnh rất thê thảm. Tay không quên vuốt ve quanh hông cô, nhẹ nhàng mát xa. Lòng bàn tay dán lên trên da, giống như đem cả tim của hai người đặt cùng một chỗ, rất ấm áp.

Chu Dạ quay đầu nhìn ngọn đèn sáng trưng, trong gió mơ hồ nghe thấy tiếng cười hoan hô, mỉm cười: “Hâm mộ bọn họ quá.” Không biết sau này mình có thể được hạnh phúc như vậy không?

Tối nay Vệ Khanh cũng tràn đầy cảm xúc, chưa bao giờ hắn trải qua khung cảnh như vậy, tham dự nhiều đám cưới, nhưng cũng chỉ là vác mặt đi theo, ngay cả đám cưới Vệ An cũng không lưu lại chút ấn tượng sâu sắc nào. Nhìn cô nói: “Không cần hâm mộ.” Nắm nay cô, đặt lên môi hôn nhẹ.

Chu Dạ cảm thấy đầu ngón tay chợt lạnh, trên ngón áp út tay trái khéo léo lồng vào một chiếc nhẫn tinh xảo.

[22">: Nguyệt hắc phong cao [月黑风高"> : Vốn là “Đêm trăng mờ giết người, ngày gió cao phóng hoả.” [月黑杀人夜, 风高放火天. ">. Chỉ hoàn cảnh hiểm ác (thường là buổi tối).

[23">: người có địa vị cao lại đầu hàng nhân nhượng trước người có địa vị thấp/tự hạ thấp địa vị
Có Lẽ Là Yêu – Chương 40
Gửi lúc 15:55 ngày 14/01/2014
Đính hôn

Edit: Ishtar

Cô kinh ngạc ngẩng đầu nhìn hắn, trên mặt nhẫn là một viên kim cương, phát ra ánh sáng rực rỡ, giống như mặt trời mới mọc, đưa ánh sáng hạnh phúc vây quanh bọn họ, phảng phất có thể chạm tay vào được. Vệ Khanh hôn tay cô, trầm ổn mà sôi nổi: “Chu Dạ, đính hôn với anh, gả cho anh nhé.” Ánh mắt trầm tĩnh mà chân thành tha thiết, toàn tâm toàn ý, ít nhất là trong giờ phút này.

Chu Dạ che miệng giấu tiếng kêu khẽ, hắn đang cầu hôn cô sao? Dưới trời sao tháng tám, cả hai chìm đắm trong thế giới của hai người. Trợn mắt hỏi: “Nhẫn của anh đâu? Không có sao?” Vệ Khanh sửng sốt, vội nói: “Có.” Mở hộp ra, đưa cho cô xem, bên trong là một chiếc nhẫn khác dành cho nam giới. Chu Dạ ngơ ngác gật đầu, “a” một tiếng, buột miệng nói: “Chúng ta làm lại lần nữa đi.”

Vệ Khanh ngây ngốc đứng trơ ra.

Hai mắt Chu Dạ sáng lên: “Lúc cầu hôn không phải quỳ sao? Chúng ta làm lại lần nữa.” Vệ Khanh nhìn những người qua lại trên ngã tư, mặc dù có bóng đêm che giấu, nhưng mà việc này vẫn rất gây sự chú ý. Hắn bất đắc dĩ nói: “Chu Dạ, quỳ xuống cầu hôn là phong cách của người phương Tây, chúng ta là người Trung Quốc…”

Chu Dạ cũng mặc kệ, nhíu mày nói: “Được, vậy anh đi tìm bà mối tới trước, tới cửa cầu hôn với cha em, sau đó cưới hỏi đàng hoàng, dùng kiệu tám người khiêng đón em về.”

Vệ Khanh còn cố đấu tranh: “Chu Dạ… nam nhi tất hạ hữu hoàng kim [24"> …” Chu Dạ đút tay vào túi quần, lạnh lùng nhìn hắn: “Thôi, bỏ qua đi, việc này nói sau, chúng ta về thôi.” Nói xong, nhấc chân bước đi. Vệ Khanh vội vàng đuổi theo, nhìn xung quanh, cắn răng, cúi đầu nói: “Quỳ xuống… được rồi! Nhưng mà, chúng ta có thể đổi địa điểm khác được không?”

Chu Dạ nhảy dựng lên, chọc chọc tay hắn: “Đây là anh tự nguyện, cũng không phải em ép anh!” Dáng vẻ của nhóc con đã chiếm được tiện nghi còn khoe mẽ. Dẫn hắn đi vào sân thể dục của trường trung học Thượng Lâm, bật ngọn đèn ở sân lên, ánh đèn giống như thủy ngân đổ đầy xuống đất, phát ra ánh sáng mờ nhạt. Cô ngồi xuống bậc thềm, hai chân lắc lắc, từ trên cao nhìn xuống nói: “Có thể bắt đầu.” Giống như nữ hoàng vậy.

Suýt nữa thì Vệ Khanh đâm đầu vào

tương. Cố gắng làm dời sự chú ý của cô: “Chu Dạ, em muốn tập luyện thế này làm gì? Chúng ta nói chuyện rõ ràng, dứt khoát có phải thoải mái hơn không?” Lại hỏi lần nữa: “Chu Dạ, đính hôn với anh, được không?”

Chu Dạ chống hai tay đứng dậy, đưa nhẫn trong tay trả lại cho hắn, liếc mắt nói: “Em thích như vậy, anh định đính hôn với ai chứ?” Hắn vội giữ cô lại, xiết chặt nắm đấm, bằng bất cứ giá nào! Mặc dù Vệ Khanh phong lưu, nhưng cũng chưa lãng mạn tới trình độ quỳ xuống, gặp phải Chu Dạ, coi như kẻ cắp gặp bà già rồi. Đành phải ủ rũ nói: “Anh quỳ xuống là được chứ gì?” Chu Dạ vội chạy nhanh về chỗ cũ, nghiêm chỉnh tạo dáng, chờ hắn hành đại lễ. =))

Vệ Khanh chần chừ nửa ngày mới “bịch” một tiếng, đầu gối chạm đất, xoa xoa cái trán, lắc đầu cười khổ, nửa ngày nói không ra lời. Chu Dạ hỏi: “Anh xong rồi hả?” Chỉ vào hắn nói: “Vậy anh quỳ đi.” Nói xong, muốn đứng dậy. Vệ Khanh giữ cô lại, gắng sức nói: “Em yêu, đính hôn với anh nhé?”

Chu Dạ bất mãn: “Ai là em yêu?” Chỉ cần là mỹ nữ đều có thể là em yêu. Vệ Khanh tức giận nói: “Đương nhiên là em.” Cô lại hỏi: “Em là ai?” Vệ Khanh nổi giận đùng đùng: “Vợ anh!” Cô còn dám hỏi, hắn sẽ trực tiếp đeo nhẫn cho cô luôn.

Lần đầu tiên cô nghe thấy hắn gọi cô là vợ, hơi hơi đỏ mặt, hắng giọng, nghiêm trang nói: “Được rồi, tôi đáp ứng đính hôn với đồng chí Vệ Khanh.” Vệ Khanh vội vàng đứng dậy. Cô kêu lên: “Ai nha… anh không cần quỳ đeo nhẫn cho em sao?”

Vệ Khanh kéo tay cô, lấy lòng nói: “Đeo như vậy cũng giống nhau mà.” Cô dùng sức kéo tay về, giấu tay sau lưng, nghiêm túc nói: “Không được, anh không quỳ, em sẽ không đeo.” Vậy không phải là tối nay hắn quỳ không công sao? Dù sao quỳ cũng quỳ rồi, mặt mũi cũng mất hết, quỳ thêm một lần cũng chẳng chết ai. Có lần đầu tiên sẽ có lần thứ hai, tương lai cắt đất đền tiền, mối nhục mất nước, mất chủ quyền chính là như vậy.

Từ nay về sau, dưới quyền uy của Chu Dạ, cả đời Vệ Khanh không thể vùng dậy.

Vì thế, quỳ gối trước mặt cô, nói: “Nữ hoàng của ta, xin cho vi thần đeo nhẫn cho ngài.” Tự mình trào phúng, coi như hắn hoàn toàn thần phục dưới chân cô, mặc kệ là thực lòng hay chỉ là hình thức, không thể nào thoát khỏi. Lúc này Chu Dạ lại xấu hổ, mặt đỏ ửng, chầm chậm vươn tay, nhỏ giọng nói: “Được.”

Vệ Khanh vội đeo nhẫn vào tay cô, sau đó đặt hôn lên tay, thuận tiện kéo cô ngồi lên trên đùi, dường như có thể cảm giác được tiếng tim cô đập, từng chút một rơi vào lòng hắn. Bỗng nhiên Chu Dạ lúng túng, tay chân luống cuống, đẩy đẩy hắn, cố ý nói: “Ái khanh, ngươi có thể bình thân.”

Hai chữ “Ái khanh” này, có thể nói là một lời mà hai ý nha. Vệ Khanh cầm tay cô, nhảy dựng lên, xoa đầu gối oán giận nói: “Chu Dạ, em đúng là độc ác.” Làm cho hắn quỳ dưới đất lâu như vậy, chắc chắn đầu gối đã đỏ ửng. Chu Dạ kéo kéo vạt áo hắn: “Còn chưa xong đâu, anh không cần đeo sao?” Từ trong hộp, lấy ra nhẫn, tự đeo vào tay cho hắn. Nhìn nhẫn trên ngón tay áp út của hắn, cảm thán nói: “Vệ Khanh, cặp nhẫn này trói buộc tim chúng ta, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia.”

Vệ Khanh nghe xong, những thầm oán lúc nãy tan thành mây khói, ôm cô nói: “Chu Dạ, yên tâm, anh sẽ đối xử tốt với em.” Cô tránh ra, cao giọng nói: “Anh dám không tốt với em. Em tự đi tìm người khác tốt hơn.” Vệ Khanh khó thở: “Chu Dạ, anh đang cầu hôn, em không nói câu nào dễ nghe hơn được sao?” Đáng thương cho hắn quỳ lâu như vậy, mọi chuyện ngốc trên đời đều đã làm.

Chu Dạ ngẩng đầu nghĩ nghĩ, chủ động hôn hắn, nhìn vào mắt hắn nói: “Vệ Khanh, em nghĩ là em yêu anh.” Nói xong , xấu hổ cúi đầu, nói như vậy chắc cũng dễ nghe. Vệ Khanh nhận hết “khuất nhục”, cuối cùng cũng chờ được câu này của cô, tim như nở hoa, khoa chân múa tay, vui sướng nói: “Chu Dạ, vừa rồi anh không nghe rõ, em lặp lại lần nữa đi.” Cô thẹn quá hóa giận, đẩy hắn ra: “Nằm mơ đi!” Đi thẳng ra ngoài.

Vệ Khanh đuổi theo phía sau, liên tục nói: “Chu Dạ, anh quỳ hai lần liền, em nói lại thêm một lần nữa đi.” Cô tức giận nói: “Anh còn nói nữa, em thu hồi lại câu nói vừa rồi.” Hắn rầu rĩ nói: “Chu Dạ, bất công quá!” Cô nhún vai: “Thế giới này luôn không công bằng như vậy.” Nhất là trên phương diện tình cảm.

Vệ Khanh hung hăng hôn cô, hôn tới mức thiếu chút nữa không thở nổi mới buông cô ra. Chu Dạ tựa vào người hắn, thân thể mềm nhũn, ra sức thở, hổn hển nói: “Vệ Khanh, sau này anh muốn hôn em, em đồng ý mới được phép.” Hắn không để ý, nói: “Chu Dạ, tối nay anh muốn nói chuyện với cha em về việc đính hôn của chúng ta.” Hắn muốn cha cô đồng ý.

Cô căng thẳng, cầu xin: “Vệ Khanh, ngày mai được không? Ngày mai được không? Em muốn chuẩn bị tâm lý thật tốt.” Cô vẫn còn bối rối. Vệ Khanh đứng ở trước cửa: “Đợi sang năm luôn được hông?” Còn muốn hắn chờ tới bao giờ? Nhấc tay gõ cửa. Là cha cô ra mở cửa. Vệ Khanh kéo Chu Dạ đi vào, xoay người hành lễ: “Bác trai, cháu chào bác, cháu và Chu Dạ có chuyện muốn nói với bác.”

Cha cô thấy vẻ mặt hắn trinh trọng, lại nhìn Chu Dạ bối rối, bất an đứng bên cạnh, cũng đoán được phần nào. Gật đầu nói: “Vệ tiên sinh, Thi

Trang: [<] 1, 79, 80, [81] ,82,83 ,105 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT